|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
khỏi đây với bất cứ người phụ nữ nào không?”
“Tôi không nhớ. Cô nhớ không, Jan?”
“Không. Tôi thực sự không chú ý đến ai hẹn hò với ai ở đây.” Cô ta khoanh tay ngang ngực và nhìn vào một điểm nào đó phía trên vai trái của Quinn. “Tôi nghĩ làm thế là quấy rầy mọi người.”
Cynthia nhún vai và đưa lại tờ giấy. “Thế, những người đàn ông đó là những người đã bị giết ư?”
“Đúng vậy”. Quinn nhét các bức ảnh vào lại cuốn sổ tay bằng da. Anh và Kurt lấy ra danh thiếp của cả hai. “Nếu một trong hai người nhớ được bất cứ điều gì khác, xin hãy gọi cho chúng tôi.” Cynthia đưa tay lấy chúng, trong khi họ hầu như đặt chúng vào tay Jan.
Khi hai thám tử đi qua quán café trên đường đi ra khỏi tiệm sách, họ nhìn thấy tấm poster có tên của Lucy trên đó. Tấm biển màu xanh lá cây và màu be nằm trên khung kế bên cạnh bàn được chất đầy sách của cô. Tấm biển quảng cáo về một buổi nói chuyện của Những người phụ nữ yêu thích truyện trinh thám, và khách mời, nhà văn trinh thám Lucy Rothschild.
Kurt chỉ vào tấm poster. “Nó diễn ra vào thứ bảy tuần này.”
“Không biết điều gì sẽ xảy ra trong cuộc nói chuyện của Những người phụ nữ yêu thích truyện trinh thám?”
“Có lẽ chúng ta nên kiểm tra nó.”
“Có lẽ thế.” Quinn cầm lên một cuốn sách của Lucy và lật xem nó. “Hiện tại, tôi thích thú hơn với những gì mà Cynthia Pool và Jan Bright đã nói về những người hẹn hò ở các gian hàng trong các tiệm sách.”
“Cậu nghĩ Chết ngạt làm quen với đàn ông ở các tiệm sách ư?”
“Có thể lắm chứ.” Quinn đặt cuốn sách xuống và liếc về phía quán café bên phải mình. Một cặp ngồi ở một trong những cái bàn vuông nhỏ, trong khi một người đàn ông với một chiếc laptop ngồi ở một cái bàn khác. Quinn tưởng tượng khi nơi này đầy người. Một môi trường săn lùng tuyệt hảo. “Chúng ta cần có một người nào đó nằm vùng ở đây. Không phải tôi hay cậu. Một người nào đó mà các nhân viên không thể nhận ra.” Anh hướng sự chú ý của mình quay trở lại chồng sách của Lucy. “Một người lạ mặt với những người tình nghi mà chúng ta đã gặp hoặc thẩm vấn” anh thêm vào khi cả hai cùng quay lại và đi ra cửa.
Ánh nắng buổi chiều chiếu khắp mặt Quinn. Anh lấy cặp kính râm nằm trong túi áo ngực ra. Anh đẩy nhẹ chúng trên sống mũi khi họ băng qua bãi đỗ xe để đến chiếc xe tuần tra. Anh vẫn không thấy thuyết phục lắm với việc Lucy là Chết ngạt. Đúng vậy, cô chỉ nói một vài lời nói dối và có thể được xem là có liên quan đến hai trong số các nạn nhân. Nhưng cô dường như không tỏ vẻ … hung hăng hay lập dị. Cô đã đáp lại nụ hôn của anh. Và trong vòng tay anh, cô trở nên ấm áp và sẵn sàng. Cô không thuộc loại phụ nữ đến nhà một người đàn ông sau một vài ngày hẹn hò, còng anh ta trên giường, và kết thúc cuộc đời của anh ta. Không, cô dường như giống với kiểu phụ nữ có các kế hoạch hoàn toàn khác dành cho một người đàn ông bị còng và phó mặc hoàn toàn cho cô.
Dĩ nhiên, điều đó có thể do “thằng nhỏ” của anh đang nói mà thôi.
“Cậu đùa à?” Maddie hỏi khi cô đẩy món cơm Mehico đến phía thành đĩa.
“Không, anh ta nắm lấy tớ và đặt vào môi tớ một nụ hôn.”
“Nó như thế nào?” Adele hỏi khi cô với tay lấy một bình margarita màu xanh đang nằm giữa bàn.
Lucy cắn môi dưới, nhưng khóe môi lại nhếch lên. “Thật tuyệt!” Cô nhìn sang Clare. Trong ba người bạn mình, Clare là người duy nhất hoàn toàn ủng hộ cô. Clare thực sự tin vào những gì cô ấy viết để kiếm sống như sự lãng mạn, bạn tâm giao và hạnh phúc mãi mãi. Clare cũng là người ảo tưởng nhất khi liên quan đến đàn ông.
“Cậu biết anh chàng Quinn này bao lâu rồi?” Maddie muốn biết rõ hơn. “Một tuần à?”
“Hơn một tuần. Tối hôm nay sẽ là một buổi hẹn hò thứ ba của bọn tớ.” Lucy thật thà trả lời. Nếu cô tính lần đầu họ gặp nhau ở Starbucks. Cô đã không tính đến lần đó. Và cô cũng không xem việc đi uống cùng nhau là một buổi hẹn hò đích thực, cho đến khi anh hôn cô. Nụ hôn đó rất thật.
Adele rót margarita vào ly mình và đặt bình rượu vào lại giữa bàn. “Và cậu để anh ta hôn cậu trong ngày hẹn hò đầu tiên à? Thật chẳng giống cậu tý nào.”
Để ư? Một khi anh chạm vào cô, suy nghĩ về việc cô cho phép hay không chẳng còn tồn tại nữa. Chỉ còn việc đáp lại nụ hôn của anh mà thôi.
“Cậu phải cẩn thận chứ, Lucy.” Maddie nói như thể cô ấy là mẹ cô vậy, trong khi Maddie chỉ lớn hơn Lucy có một tuổi.
“Anh ấy chỉ là một người đàn ông bình thường, đẹp trai. Anh ấy là thợ ống nước và tự mình làm chủ.”
“Tớ nghĩ cậu nên đi chơi tối nay.” Clare ngừng để uống ly margarita xanh rồi nói thêm, “Tớ biết các cậu đều không tin, nhưng trên đời này có tồn tại tình yêu sét đánh. Nó xảy ra vào bất cứ lúc nào.”
Lucy mỉm cười. Hoặc ham muốn với nụ hôn đầu, trong bất cứ trường hợp nào.
Adele cau mày khó chịu. “Tớ không biết, Lucy à. Tớ đã hẹn hò với một anh thợ ống nước trước đây. Anh ta rất khác thường.”
“Cậu gặp anh ta ở đâu?” Lucy hỏi để tránh sự chú ý của mọi người vào vấn đề của chính cô.
“Tại câu lạc bộ Vật lỗi thời sáng tạo.” Adele nhún vai, sau đó cắm cúi ăn món salad fajita.
Cái nĩa của Maddie ngưng lại ngay gờ dĩa. “Cậu đùa tớ à?”
Adele lắc đầu. “Không. Tớ đang viết về du hành thời gian thời trung cổ và cần nghiên cứu về điều đó. Chúng tớ gặp nhau ở công viên ngoài khu Fort, cách nhà tớ một vài khu nhà, để đánh kiếm và tất cả những chuyện như vậy. Vì thế tớ quyết định xem và đặt các câu hỏi.”
“Bạn trai của cậu là Ngài Lancelot à?” Maddie hỏi.
“Không.” Lucy thúc khuỷu tay vào Clare. “Đó không phải là Ngài Giáo của Lotta Yêu dấu chứ?”
Clare mỉm cười, đôi mắt xanh biển của cô sáng lên sự hài hước. “Đó là Ngài Giáo Sắt đá Yêu dấu.”
“Buồn cười nhỉ.” Khóe miệng Adele nhếch lên khi đang cố tỏ ra khó chịu. “Anh ta là Ngài Richard Lộng lẫy.”
“Không lặp lại, Maddie.” Lucy nói khi cô với lấy ly margarita, “nhưng cậu đang chọc quê tớ. Đúng không?”
Adele lắc đầu. “Không. Tên thật của anh ta là Dexter Potter. Và anh ta trông thật tuyệt trong chiếc quần bó sát. “Túi lớn”, nếu cậu hiểu ý tớ muốn nói.”
“Ồ.”
“Rồi sao?”
Maddie lấy miếng gà burrito và đẩy miếng bánh ngô sang một bên phía phần cơm. “Chúng ta đang nói về độ lớn “đến với mẹ”? Hay độ lớn “Tôi không thể sinh em bé?” Maddie giơ một ngón tay lên. “Vì sẽ có sự khác biệt, quý cô à. Dài hơn chín inches là… “
“Thôi nào, Maddie.” Clare cắt ngang khi cô liếc nhanh khắp. “Thời gian và nơi chốn?”
“Gì chứ? Chẳng ai có thể nghe tớ nói đâu.”
Lucy cười ngất và đổi chủ đề lần nữa. “Cậu vẫn tiếp tục áp dụng phép tiết thực Atkins à?” Cô hỏi Maddie.
“Ừ.” Cô thở dài. “Và nó thật khốn nạn. Tớ thật sự mệt mỏi với việc ăn thịt nướng cùng một bên sườn lợn và một pound bơ cho món tráng miệng.”
“Nghe chẳng có lợi cho sức khỏe chút nào.” Adele với lấy chai tiêu và nhúng một miếng bánh mì lớn vào món salad. “Quý ông hardluvnman trông như thế nào?” cô hỏi Lucy.
Lucy cắt món gà cuộn của mình. “Anh ấy cao, ngăm ngăm, và rất đẹp trai.” Và anh có thể lấy đi tất cả suy nghĩ dựa trên lý trí ra khỏi đầu cô. “Anh ấy thích săn chim với chú chó của mình, và cũng xem chương trình Cold Case Files. Gia đình anh ấy sống ở đây. Cha anh ấy mất cách đây một vài năm.” Anh có giọng nói đầy quyến rũ có thể khiến cô ngừng thở. “Vợ anh ấy mất năm ngoái, và anh ấy cô đơn.”
“Uh-oh.” Adele vừa đổi hộp tiêu vừa ngồi xuống.
“Uh-oh gì?” Lucy hỏi, mặc dầu cô biết được câu trả lời.
“Cậu sẽ cố giải cứu anh ấy như những người khác sao?”
“Không, tớ không làm thế.”
“Cậu luôn nói như thế.” Clare nhắc cô. “Và cậu luôn làm cho chính mình bị tổn thương”. Cô ấy cắt món enchilada và lắc đầu. “Nếu cậu quen với anh ta, cậu hãy chắc rằng anh ta đối xử tốt với cậu nhé. Như Lonny vậy. Anh ấy là tình yêu của đời tớ.”
Khi Clare nhìn xuống bữa trưa, ba người còn lại nhìn nhau với những cái nhìn có ý nghĩa. Bạn trai của Clare, Lonny, là một chàng trai dễ thương, và đối xử rất tốt với Clare. Anh ta nhớ các ngày sinh nhật, các ngày lễ và không ghen tuông hay chiếm hữu. anh ta sẽ là một người bạn trai tuyệt vời nếu điều đó không bao giờ xảy ra – anh ta là gay. Mọi người đều biết điều đó. Dường như tất cả, chỉ trừ Clare. Do cô ấy không thông minh như tất cả các bằng cấp của cô hoặc do cô ấy cố phủ nhận điều đó. Lucy và hai người còn lại tin vào vế thứ hai. Clare là một người tốt và là một người bạn tuyệt vời. Nhưng dường như có một lớp sương mù trước mặt cô ấy và mọi thứ dường như bị che phủ. Cả ba người đều hoảng sợ về những gì có thể xảy ra khi cô ấy khám phá ra “tình yêu của đời cô” đang đắm say với đàn ông sau lưng cô ở quán Bar Balcony.
“Các cậu lầm rồi. Tớ không bị Quinn thu hút do tớ cảm thấy tội nghiệp anh ấy. Tớ bị thu hút là do … “Cô nghĩ về đôi mắt nâu đậm với hàng lông mi dài. Hàm vuông được bao phủ bởi những sợi râu mới nhú và những đường xong gợi tình trên miệng anh. “Do khi anh ấy nhìn tớ, anh ấy chỉ nhìn mỗi mình tớ thôi. Khi anh ấy hỏi về cuộc đời tớ, tớ cảm giác như anh ấy thực sự muốn biết về điều đó. Chứ không phải anh ấy chỉ hỏi để rồi huyên thuyên cả buổi về chính mình. Khi ở bên nhau, anh ấy làm cho tớ có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




