|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Anh mở cuốn sổ tay trên bàn trước mặt anh để nhìn các ghi chú anh đã viết về Lucy. Mọi thứ anh có được đêu là do suy diễn. Nhưng khi xếp chúng lại với nhau, nó vẽ lên một bức tranh khá rõ rệt. Anh đưa bàn tay lên xuống chiếc cà vạt có vạch vàng-và-xanh và tự hỏi còn bao lâu nữa trước khi một người nào đó đề cập đến nụ hôn mà anh đã trao cho Lucy vào tối thứ sáu tuần trước.
“Cậu chắc đã không hôn Maureen như hôn Lucy” Kurt nói và chế ngự nụ cười toe toét khi bước vào phòng và ngồi kế bên Quinn.
“Ganh tị à?” Quinn hỏi với nụ cười trên môi khi anh kéo cổ tay áo lên để nhìn đồng hồ. Tám giờ một phút. Kurt đã đợi cả phút. Nếu có bất cứ điều gì khiến Quinn ngạc nhiên thì đó chính là thái độ của Kurt. Anh ta đã không chọc ghẹo anh vào tối thứ bảy khi họ gặp nhau trước buổi hẹn hò giữa anh với Maureen.
“Không đâu. Tớ chỉ ấn tượng với cách làm việc nhanh chóng của cậu mà thôi.”
“Tớ phải thuyết phục Lucy rằng cô ấy phải gặp tớ lần nữa. Maureen thì chả cần phải thuyết phục.” Anh lật cuốn sổ tay sang một trang mới. Nếu buổi hẹn hò giữa anh và Lucy trở thành thật, anh phải sử dụng nhiều mưu mẹo hơn. Anh sẽ ung dung hỏi số điện thoại cô. Nếu không có thời gian, anh sẽ quyến rũ cô vào việc đưa cho anh những gì anh muốn thay cho việc ôm chầm lấy cô và hôn cô. Nếu có sự lựa chọn, Quinn luôn yêu thích sự ung dung. Mặc dầu anh phải thừa nhận rằng việc ôm chầm lấy cô và hôn cô cũng không đến nỗi nào. Sự thật, việc đó thực sự khá tuyệt.
“Với cách Lucy rên rỉ, nghe có vẻ như là một sự thuyết phục nhỉ.”
“Đó là một việc xấu xa, Weber” Anh đã không mong là nó quá dễ dàng như thế. Anh cho rằng Lucy sẽ lùi lại và táng cho anh một bạt tai.
“Nhưng một người nào đó phải làm việc đó. Đúng không?”
“Chính xác.” Thay vì tát anh, cô đã làm một điều không tưởng và tan chảy trong vòng tay anh. Phản ứng của cô làm anh rất ngạc nhiên. Và ngay giây phút, khi anh chạm vào môi cô và cảm thấy một cảm giác khao khát mãnh liệt xâm chiếm anh, anh đã quên cô là ai và chính xác tại sao anh đang đứng ở đó và đang hôn cô trên đường. Trong một vài giây, cô chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp và anh chỉ là một người đàn ông. Anh đã để cho sự đáp trả nồng nhiệt của cô tiến thẳng vào đầu mình, và xuống phía bên dưới. Trong một vài giây anh đã quên rằng anh chỉ đang làm nhiệm vụ.
“Tớ không trách cậu về việc không muốn hôn bignsassy.” Kurt nói, kéo suy nghĩ của Quinn ra khỏi nụ hôn với Lucy. “Sau khi lắng nghe đoạn băng gần đây nhất, tớ nhận thấy rằng cậu đã đúng. Cô ta đúng thật là ngu ngốc. Tớ không hiểu tại sao người phụ nữ đó có thể giữ được việc làm.”
“Maureen làm việc cho chính phủ” Quinn giải thích. Không có sự lãn lộn giữa một cái ôm nhẹ nhàng và nụ hôn trên má khi anh gặp Maureen và nụ hôn sâu mà anh dành cho Lucy. Anh luôn có thể nói nếu một người phụ nữa có thể tuyệt vời trên giường hay không thông qua cách cô ấy hôn. Nụ hôn của Lucy đã hạ gục anh hoàn toàn.
Anita Landers đi vào phòng, theo sau là Trung úy Mitchell. Họ vừa kiểm tra các báo cáo mới nhất từ phòng dấu tay. Quinn đã không ngạc nhiên khi nghe rằng tất cả các dấu tay từ Lucy và Maureen đều không trùng với bất cứ dấu tay nào tại hiện trường. Những sợi tóc vàng dài được tìm thấy ở cả ba nạn nhân chỉ là tóc nhân tạo. Họ vẫn không có bằng chứng nào chắc chắn.
Cuộc thảo luận chuyển từ dấu vân tay đến các cuộn băng mới nhất. “Nói cho tôi bất cứ điều gì mới mà cậu có được từ đêm trước.” trung úy nói.
Quinn lật một vài trang đến phần anh ghi chú khi lắng nghe cuốn băng mới nhất. “Lucy Rothschild vẫn quả quyết rằng mình là một y tá. Cô ấy thừa nhận rằng mình không ra khỏi thành phố một vài tháng qua và nói rằng cô ấy bỏ việc hẹn hò vì nó làm cho cô ấy trở nên đau khổ và mệt mỏi. Cô ấy nói dối về việc không biết ai trong ba nạn nhân bị giết. Và cô ấy dường như biết được rằng chúng ta không có nhiều bằng chứng.” Mặc dầu anh không thể nói tại sao, anh buộc phải thêm vào, “Tất cả những điều trên hoàn toàn do suy diễn.”
“Đúng thế, nhưng chúng ta biết được rằng cô ấy đã gặp Lawrence Craig. Tại sao cô ấy lại nói dối về điều đó nếu cô ấy không có điều gì để che giấu?” Mitchell hỏi.
Quinn nhún vai. Cô là người quen thói nói dối. Nhưng điều đó không chứng minh được là cô đã giết bất cứ ai. “Chúng ta có thể cho bắt và thẩm tra cô ấy” anh gợi ý với viên trung úy.
Mitchell đã nghĩ về điều đó, sau đó ông lắc đầu. “Chưa đến lúc.”
Tiếp đó họ thảo luận về Maureen Dempsey. Quinn nghĩ họ nên ít tập trung hơn vào Maureen, hoàn toàn xóa tên cô ta trong danh sách.
“Cô ta tin rằng những câu chuyện đó được đăng trong Weekly New of the World đó ” Kurt lưu ý. “Cô ta thật điên khùng.”
“Đủ điên khùng để giết chết ba người đàn ông không?”
“Cô ta đủ điên khùng” Quinn lưu ý. “Nhưng tôi nghĩ rằng cô ta cũng khá thông minh.”
Maureen đã quá dễ dàng để bị xỏ mũi. Cô ta thừa nhận đã gặp cả ba nạn nhân và lấy làm tiếc khi nghe về cái chết của họ. Cô ta đã nói với Quinn rằng cô ta đã cầu nguyện cho gia đình họ và thực hiện việc quyên góp cho các tổ chức tôn giáo khác nhau dưới tên của ba nạn nhân. Cô ta cũng nói cô ta sống trong ơn huệ và nhảy múa với Chúa Jesus. Quinn đã từng theo học ở các trường dòng, nhưng anh không thể biết được cô ta đang nói về điều gì.
Mitchell cào cào phần chóp mái tóc húi cua của mình. “Khi nào thì cậu gặp lại cô ấy?”
“Chiều mai.”
“Nếu chúng ta không thể hoàn toàn loại cô ấy ra, cô ấy vẫn sẽ nằm trong danh sách.” Trung úy đi tới đi lui trên đôi giày mũi nhọn của mình và hỏi, “Chúng ta có gì, Kurt?”
Họ nói về những người khả nghi khác mà Kurt đã lập ra để hẹn hò và về việc lôi kéo nhiều người tháo vát để Quinn và Kurt có thể tập trung vào bốn hoặc năm người đầu tiên trong danh sách. Sau cuộc họp, trung úy hỏi, “Hôm nay hai cậu sẽ làm gì?”
“Sau khi kết thúc cuộc họp, tôi sẽ theo dõi gia đình của các nạn nhân,” Quinn nói với ông. “Sau đó chúng tôi sẽ đến cửa hàng Barnes and Noble một lần nữa. Chúng tôi cần nói chuyện với một vài nhân viên, những người nghỉ làm trong lần chúng tôi đến đó.” Anh lật vài trang trong cuốn sổ ghi chép. “Hai trong số họ sẽ làm ca chiều nay.”
Một vài phút sau, Quinn đi thẳng đến văn phòng của mình. Anh có hai vụ điều tra khác cần phải làm bên cạnh vụ Chết ngạt. Thứ tư anh phải làm chứng cho vụ Raymond Deluca kiện United States. Một vụ án về việc đốt cháy nhà cửa có liên quan đến gasoline accelerant, dẫn đến cái chết của vợ ông Deluca và ba đứa con của bà từ cuộc hôn nhân trước. Báo cáo khoa học cho thấy cả bốn nạn nhân đều đã ăn vào bụng một lượng lớn thuốc ngủ. Loại thuốc mà bà Deluca dùng để kiểm soát chứng động kinh của mình. Raymond cho rằng vợ ông bị trầm cảm và phải đợi cho ông đi ra khỏi thành phố để tự giết mình và các con. Ông có hóa đơn của Khách sạn Holiday ở Salt Lake trong đêm xảy ra hỏa hoạn. Nhưng Quinn đã phát hiện được, còn có một vụ giao dịch bằng thẻ ghi nợ được thực hiện vào hai giờ ba mươi lăm phút sáng, cho năm gallon xăng mua ở trạm xăng Shell cách nhà Deluca một vài phút đi bộ khỏi Maple Grove. Nửa tiếng sau, một người hàng xóm đã ngửi thấy mùi khói và gọi 911.
Bên nguyên sẽ trình bày rằng một người phụ nữ mới và hợp đồng bảo hiểm là lý do của vụ án mạng. Luật sư của Raymond Deluca sẽ cố bác bỏ lý do vì ông đã làm việc để xé nhỏ giới hạn thời gian của Quinn. Quinn cần phải đọc lại các ghi chú của mình trước khi tham dự phiên tòa vào ngày thứ tư.
Quinn dành cả buổi sáng để theo đuổi các đầu mối và tìm kiếm thông tin về Lucy trên Internet. Anh vào lại trang web của cô lần nữa để xem nó có được cập nhật trong một vài ngày qua không. Không có gì mới. Vào bữa trưa, anh và Kurt đi đến Barnes and Nodle. Họ gặp hai nhân viên trong căn phòng chứa đầy các thùng sách.
Jan Bright có dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài, quăn thập niên tám mươi. Cô ta mặc áo đầm kẻ ô cài núi quanh cổ. Mái tóc vàng bạch kim của Cynthia Pool được cắt sát đầu. Áo cánh trắng của cô ta có thêu hình chuột Mickey đang leo ra khỏi túi áo. Cả hai người phụ nữ đó đều rất ốm và ở vào khoảng giữa bốn mươi lăm đến bốn mươi chín tuổi.
Quinn lôi một tờ giấy ra khỏi cuốn sổ. Trên đó là ảnh của Charles Wilson, Dave Anderson và Lawrence Craig. Anh đưa nó cho Jan Bright. “Cô có nhớ đã nhìn thấy một trong ba người đàn ông này không?”
Cô ta lắc đầu và đưa tờ giấy đó sang cho Cynthia Pool.
“À, tôi trông thấy họ quen quen. Đặc biệt là người này.” Cynthia nói và chỉ vào nạn nhân thứ hai, Dave Anderson. “Tôi nghĩ anh ta thường đến đây, đặc biệt là vào các tối thứ sáu.” Cô ta ngước nhìn lên, và mũi cô ta chun lại. “Anh ta là một trong số những người đó.”
“Một trong số những người đó?”
“Những anh chàng độc thân đến đây tìm kiếm các phụ nữ độc thân” Cynthia giải thích. “Các tiệm sách là các quầy bar dành cho những người độc thân. Đàn ông và phụ nữ đến đây vào các tối thứ sáu và thứ bảy để hẹn hò.”
Quinn và Kurt liếc nhìn nhau. Họ biết nhau đủ lâu, cùng nhau theo đuổi các vụ án, để biết được mỗi người họ nghĩ gì. Đàn ông và phụ nữ hẹn hò ở các nhà sách không phải là tin mới cho cả hai nhưng nó cũng là một thông tin giá trị.
Kurt hỏi, “Hai người có bao giờ thấy những người đàn ông này gặp và đã rời
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




