|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
khoảng năm trăm mét mà cô có cảm giác hoa mắt chóng mặt, khó khăn lắm mới tới được trước cửa siêu thị, chỉ còn bậc cầu thang nữa nhưng cô không còn chút sức lực nào để nhấc chân lên nữa.
Mồ hôi ướt đẫm áo, bên tai vang lên những tiếng ù ù, hình như có người vây quanh, cô nghĩ không ổn rồi, nhưng không còn cảm giác gì nữa, ngã khuỵu ra đất cũng không thấy đau.
Có người chạy tới, kêu lớn: “Trời ơi, có người say nắng rồi.”
Mấy đôi nam nữ đang bước trên thảm bên kia đường, nghe thấy có tiếng kêu thất thanh, một giọng nữ yểu điệu cất lên: “Anh Lận, bên kia xảy ra chuyện gì vậy?”
Lận Hòa nhìn theo ánh mắt của cô, bên đó đã có vài người đi đường vây lại, qua khe hở thưa thớt có thểnhìn thấy một người đang nằm dướiđất.
“Anh Lận?”. Không thấy anh trả lời, cô gái đứng bên cạnh đặt tay lênvai anh. Người đàn ông bên cạnh cô là kiến trúc sư Lận Hòa tiếng tăm lẫy lừng trong giới kiến trúc, càng đáng quý hơn là tính tình anh rất ôn hòa lại đẹp trai, cô ta đã thầm ngưỡng mộ từ lâu.
Cô gái còn đang ngẩn ra thì kiến trúc sư Lận Hòa đã chạy về phía đám đông như một cơn gió, cánh tay cô ta vẫn đang ở trên không trung, lặng người nhìn anh chạy tới nơi xảy ra sự cố, anh gạt đám đôngra.
Chẳng phải người ta nói người đàn ông này bàng quan với thế tục, là một người tao nhã không vương bụi trần hay sao? Sao lại thích hóng chuyện như thế, khóe miệng cô ta giật giật.
Diệp Tề Mi chỉ ngất đi trong giây lát rồi lập tức mở mắt, cố gắng ngồidậy, tiếc là tay chân cô mềm mũm, thử liền hai lần đều không được. Có ai đó chen vào và quỳ xuống cạnh cô, đưa tay nhẹ nhàng đỡ cô dậy: “Tề Mi, Tề Mi.”.
Trước mắt vẫn hơi mờ ảo nhưng cô nhận ra được người quen, đây cũng không phải lần đầu cô cảm nắng nên rất có kinh nghiệm, giọng yếu ớt nhưng khá rõ ràng: “Cho tôi xin một ly nước.”
“Được”. Anh chưa bao giờ nhìn thấy cô đáng thương như lúc này, Lận Hòa bế cô lên, đi thẳng về phíaphòng triển lãm.
Cô muốn từ chối nhưng đầu óc nặng trịch, không nói được gì. Chuông điện thoại reo nhưng lúc nàynghe như từ đâu xa xăm vọng lại.
“Tề Mi, cô có điện thoại, có nghe không?”. Cô không nói gì, hai mí mắt lại nặng nề khép lại.
Lận Hòa hoàn toàn không có tâm trạng mà để ý tới chiếc điện thoại nữa, vội vàng bế cô chạy như bay vào phòng nghỉ trong phòng triển lãm trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
Sao không có ai nghe máy? Nhìn lại số máy trên điện thoại lần nữa, Thành Chí Đông bấm nút gọi, bên ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, thư ký đi vào nói gì đó bằng tiếng Anh.
Tiếng Anh của cô thư ký này phải nghe thật chăm chí mới hiểu, anh đặt điện thoại xuống, nói lại với cô ta vài câu, đợi cô ta ra ngoài lại gọi tiếp, lần này cuối cùng cũng đã có người nhấc máy nhưng lại là giọng đàn ông: “Xin lỗi, Tề Mi hiện giờ không thể nghe máy.”
Giọng nói này… anh vẫn nhớ. Tim thoáng thắt lại, anh đứng phắt lên.
Lận Hòa cúp máy luôn, cánh cửa phía sau lại mở ra, anh quay lại nhíu mày, vai đã bị tay ai đó vỗ nhẹ: “Người anh em, cậu diễn vở anh hùng cứu mỹ nhân giữa phố phảikhông? Sau này chắc tiếng tăm lẫy lừng lắm đấy.”
Người vừa bước vào là chủ nhân phòng triển lãm này, họ Thái tên Chính Hiền, sinh ta trong lụa là gấmvóc, đúng là tuýp người chỉ biết ăn chơi nhảy múa, tiêu tiền như nước. Nơi này chính là món quà dành tặng cho cô nhân tình có chút khí chất nghệ thuật ở Thượng Hải của anh ta,anh ta nói món quà này vừa nho nhã lại rất ý nghĩa.
Ngày khai trương anh ta bay thẳng từ nước ngoài về, không ngờ lại tận mắt chứng kiến một màn kịch hay ho như thế, bản tình ham vui, anh ta lập tức bỏ mặc đám người vớ vẩnbên ngoài để vào đây góp vui.
“Cô ấy là bạn mình, cậu không ra ngoài tiếp đón khách khứa hay sao?”. Thân với người này đã lâu, nên anh cũng không khách khí.
Giả vờ như không nghe thấy, Thái Chính Hiền bước nhanh về phía ghếsofa, cúi đầu ngắm nghía tỉ mỉ.
Diệp Tề Mi vừa uống nước, đang nằm nhắm chặt mắt chờ cơn choáng váng qua đi, cơ thể mềm mũm nằm trên ghế, mặt lấm tấm mồ hôi, sắcmặt xanh xao như không có giọt máu nào, đến môi cũng trắng bệch, đôi lông mi dài và cong cụp xuống phủ lên làn da trắng xanh, càng khiến người khác động lòng.
“Chậc chậc…”. Thái Chính Hiền lắc đầu thở dài, “Cậu vô tình đi trên phố cũng nhặt được người đẹp, sao mình lại không có vận may đó chứ?”
Lận Hòa nhăn mày bước tới, còn chưa kịp nói gì thì Diệp Tề Mi đột ngột mở mắt, đôi mắt trong sáng nhìn thẳng vào Thái Chính Hiền đang cúi đầu quan sát cô, cô vừa hồi phục ý thức, tuy sức vẫn còn yếu nhưng Thái Chính Hiền vẫn rùng mình trước ánh nhìn của cô.
“Tề Mi, cô tỉnh rồi à?”
“Ừm”. Cảm nắng chỉ là chuyện nhỏ,nhưng mới bị ánh nắng mặt trời chiếu một lúc mà mồ hôi đã túa ra đầm đìa, mất nước rồi bất tỉnh, cơthể cô đã yếu ớt đến mức này từ bao giờ, Diệp Tề Mi nhíu mày, “Vị này là?”
Giới thiệu qua loa một câu, Lận Hòachặn ngay Thái Chính Hiền đang định thao thao bất tuyệt lại, trực tiếp tiễn anh ta ra tận cửa.
Anh quay lại nhìn thấy cô đã ngồi dậy, trên trán lấm tấm mồ hôi, ngày hè oi ả, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, lúc này lưng áo đã thấm đẫm một mảng, dính chặt vàoda thịt, đến cả lớp ren của nội y bêntrong cũng thấp thoáng hiện ra trước mắt.
Trong phòng bật điều hòa mát lạnh nhưng lúc này lòng bàn tay anh lại rịn mồ hôi, bước chân đang hướng về phía trước ngập ngừng chậm lại.
“Cảm ơn anh, lại được anh cứu lần nữa, thật ngại quá.”. Cầm cốc nước uống thêm ngụm nữa, Diệp Tề Mi điều hòa lại hơi thở, cảm ơn anh.
“Không cần khách sáo, mấy ngày nay sức khỏe của cô có vấn đề phảikhông? Nếu cảm thấy không khỏe nên ở nhà nghỉ ngơi, như vừa rồi rất nguy hiểm.”
“Không sao, đột nhiên bị cảm nắng thôi mà trước đây tôi cũng từng bị rồi.”
“Tôi đưa cô tới bệnh viện kiểm tra nhé?”. Khuôn mặt cô vẫn trắng bệch, nếu lúc đó không có anh, không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nghĩ tới thôi anh đã thấy sợ.
Nghe giọng nói lo lắng của anh, DiệpTề Mi ngẩng đầu lên, định nói điều gì nhưng đột ngột cảm thấy hình như mình đã quên một việc quan trọng, tay cô bắt đầu lần tìm.
“Cô tìm gì thế?”
“Vừa rồi có phải điện thoại của tôi reo liên tục không?” Cô tiếp tục tìm.
“À, tôi cầm đây”. Lận Hòa đưa cho cô, thấy cô nhìn màn hình, khẽ mím môi định ấn số, ngón tay vừa bấm số lại ngẩn lên nhìn anh: “Xin lỗi, tôi phải gọi điện thoại.”
“Cô cứ nghỉ ngơi đi, chút nữa tôi quay lại.” Nhìn cô chăm chú thêm một chút nữa, Lận Hòa quay người đi ra ngoài.
Thấy anh đã đóng cửa, Diệp Tề Mi mới tiếp tục bấm số chuông đổ một lúc lâu không có người nghe, sao thế? Không phải là anh giận đấychứ, Thành Chí Đông.
Cả căn phòng này được làm bằng kính trong suốt, dưới ánh mặt trời nhìn lấp la lấp lánh, ánh sáng hắt vào bên trong khá dịu, kính được đặc chế, khá kín đáo, ghế sofa kiêudáng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




