|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhanh, cửa thang máy vừamở suýt chút nữa cô đã đâm sầm vào người bảo vệ đang đi ra.
Cô nghiêng người tránh, đột nhiên cảm thấy cánh tay ấm nóng, cô đã bị ai đó giữ chặt, bên tai vang lên giọng nói thân thuộc: “Cẩn thận”.
Cô quay sang nhìn anh mỉm cười, đôi môi xinh đẹp hơi cong lên, mắt sáng long lanh.
Đúng là kì tích, anh đã lo lắng bất an vài tiếng đồng hồ rồi, nhưng vào giây phút này, lục phủ ngũ tạng như đều trở về vị trí của mình, dễ chịu tới mức muốn thở dài. Anh nắm chặt cánh tay nhỏ nhắn của cô tự nhiên đến nỗi quên cả buông. Bàn tay kia cũng giơ lên áp vào trán cô.
Cô kéo tay anh xuống: “Em không sốt”
“Đi thôi.” Anh dứt khoát kéo cô đi ra ngoài.
“Đi đâu?”
“Gặp bác sĩ.”
“Bác sĩ có gì đáng gặp, đẹp trai phong độ như Lưu Đức Hoa không?”. Tâm trạng được rất vui vẻ, Diệp Tề Mi còn trêu chọc anh.
“Bảo Bảo!”. Cơn giận dữ lại ập tới, Thành Chí Đông chỉ còn thiếu điều bế bổng cô lên ném vào xe. Anh baytừ Việt Nam về Thượng Hải không phải để tức chết trước mặt cô.
Ai da, anh trừng mắt rồi. Sao lại cócảm giác người đàn ông đang đứng trước mặt mình lúc này đáng yêu đến thế, Diệp Tề Mi cười tươi hết cỡ: “Được rồi, em đã hẹn sáng mai sẽ tới bệnh viện kiểm tra, muộn thếnày rồi bác sĩ người ta cũng phải về nhà, đúng không?”
“Ngày mai? Sáng sớm mai anh phải lên máy bay rồi.”. Cô ngồi ngay bên anh, nụ cười như chiếu sáng cả khoang xe, Thành Chí Đông không cảm thấy mệt mỏi chút nào, anh chỉmuốn được mãi ngắm nhìn cô như thế.
Diệp Tề Mi lại sững sờ lần nữa, cô tròn mắt nhìn anh.
Do cô quá kiên quyết nên Thành Chí Đông cũng đành từ bỏ kế hoạchđi khám bệnh nửa đêm của mình, haingười đi ăn nhẹ rồi về nhà nghỉ ngơi.
Nằm xuống giường anh giang tay theo thói quen, khi cô vừa ngả mình nằm xuống đã bị anh kéo sát vào lòng.
“Này!”
Anh thở dài: “Anh không phải là cầm thú, kia mới là”.
Trên ti vi đang chiếu phóng sự “Một năm theo chân đàn khỉ” của kênh Discovery, con khỉ đầu đàn oaiphong lẫm liệt, bên cạnh nó thê thiếp thành đàn.
Cô bật cười, im lặng xem một lúc. Anh lại thắc mắc, “Tiến hóa? Tiến hóa là gì?”
Diệp Tề Mi nhất thời không nghĩ ratừ đó nên trả lời ngắn gọn: “Là khỉ biến thành người”, sau đó cô hỏi lại“Anh có tin không?”
Anh suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
Vai anh chắc nịch, gối lên đó cô cảm thấy dễ chịu, cô vừa dụi dụi vào vai anh vừa cười nói, “Trước đây em không tin, nhưng khi gặp anhem tin rồi.”
Nói kiểu gì thế? Thành Chí Đông kéo cô lên người mình, làm mặt khỉ với cô, “Người đàn ông của em là dokhỉ biến thành, thế mà em cũng yêuà?”
Trong ti vi con khỉ đầu đàn kêu khẹc khẹc, mặt anh lại đang rất gần, cô cười nghiêng ngả, đột nhiên như ngớ ra chuyện gì, hai tay ôm lấy mặt anh, nghiêm nghị nói: “Do khỉ biến thành cũng không sao, nhưng không được học cách sống bầy đàn của chúng, nếu anh có tình cảm với người khác thì cứ nói thẳngvới em, em có thể hiểu được, không nói nghĩa là bắt cá hai tay, em mà biết thì sẽ…”
“Làm gì?”
“Anh nói xem?”. Cô nhướn mày, chỉ nói nửa chừng nhưng ý tứ sâu xa.
Anh không nói gì, sau đó ngồi thẳng lên nhìn vào mắt cô.
“Làm gì vậy?”. Lần này tới lượt cô thắc mắc.
“Tề Mi, anh sẽ không làm vậy, em cũng không được.”. Vẻ mặt Thành Chí Đông hết sức nghiêm túc, không thân mật gọi cô Bảo Bảo nữa.
Những lời này… có đúng là do một người đàn ông quen sống tự do nhưanh nói ra không?
Một Diệp Tề Mi miệng lưỡi đanh thép trên tòa lúc này lại sững sờ, không nói được một lời.
Thấy cô im lặng, Thành Chí Đông thấy lạ. Anh ôm chặt eo cô, hung hăng nói: “Không nói gì? Không nói tức là ngầm đồng ý, không được hối hận đâu đấy”.
Cô bật cười: “Đúng là logic của kẻ cướp”.
Thành Chí Đông lật người, kẹp chặtcô trong hai cánh tay mình, ánh mắtanh nhìn cô đầy phức tạp.
Người phụ nữ này khiến đôi cánh của anh như sinh sợi dây xích vô hình, bay xa đến thế nào cũng vẫn bị giữ lại, trái tim anh như lơ lửng giữa không trung, chỉ khi ở bên cạnhcô mới có thể tiếp đất an toàn. Cảm giác đó đến anh cũng không tinlà có thể xảy ra với mình thì làm sao có thể bảo anh giải thích?
Hoàn toàn không cảm thấy sự giằng xé trong mắt anh, thân hình cao lớn của anh ép xuống càng chặt,Diệp Tề Mi cười giơ tay ra đẩy. Anh chống hai khuỷu tay xuống giường nhưng mặt lại vùi vào cổ cô, cô mơ hồ cảm thấy anh đang nói gì đó nhưng giọng nói quá nhỏ, không sao nghe rõ được.
“Đừng đè nữa, em ngạt thở mất”
Anh lật người sang bên cạnh, tắt ti vi, tắt đèn rồi khẽ nói: “Ngủ thôi”
Cô thật sự rất mệt nên không nói gì, cuộn tròn người và khép mi lại.
Cô nàng này nói ngủ là ngủ thật. Anh trợn mắt trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô nghiến răng nghiến lợi.
Cô bật cười, vòng hai tay ôm cổ anh, áp má lại gần, “Kẻ cướp, anh cũng biết sợ à?”
“Sợ? Sao anh lại sợ?”. Anh cãi.
Ái chà, lòng tự tôn của đàn ông trỗidậy rồi đây, cô nhận lỗi: “Thôi đượcrồi, là em hiểu lầm, ngủ đi”. Diệp TềMi quay đi tiếp tục ngủ.
Đáng ghét, anh ôm chặt lấy cô, cảm giác mình thật thất bại.
“Được rồi, chẳng phải đã nói là em ở đây sao?”. Diệp Tề Mi ôm lại anh.
Giọng cô rất nhỏ, nhưng khi truyềnvào tai lại như có tiếng vọng rất lớn, thực ra câu nói này không đầu không đuôi nhưng anh hiểu. Anh nhẹlòng, xiết tay lại ôm cô thật chặt trong lòng.
Má áp vào ngực anh, cảm thấy hơi khó thở nhưng Diệp Tề Mi mỉm cười. Tình cảm của người đàn ông này rất rõ ràng, anh chưa bao giờ che giấu tình cảm của mình trước cô, sự lo lắng của anh về Lận Hòa sao cô có thể không hiểu chứ.
Cô thực sự muốn nói thẳng với anhrằng nếu Diệp Tề Mi từ bỏ chỉ có thể là vì cô không còn tình cảm với anh nữa, chứ chắc chắn không thể do tác động bên ngoài.
Cô còn muốn nói với anh vòng tay anh thật ấm áp, cô rất thích, chỉ muốn lười biếng lựa chọn sự im lặng.
Diệp Tề Mi ngẩng đầu điều chỉnh lại tư thế, tìm một tư thế thoải máinhất rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủChương 6: Đừng ràng buộc lẫn nhau
Cuộc sống của người đàn ông này chính là không ngừng chinh phục những điều mới mẻ, cô thích nhìn thấy anh năng động sôi nổi, nhìn thế giới bằng con mắt đầy tự tin, chưa bao giờ cô nghĩ đến một ngày nào đó, anh sẽ dừng bước bên cạnh mình, trở thành một người chồng bình thường không chút hoài bão như bao người đàn ông khác.
Thành Chí Đông đến vội vàng đi cũng vội vàng, sáng hôm sau anh phải ra sân bay từ rất sớm.
Nói là dành cả ngày để đi kiểm tra sức khỏe tổng thể, nhưng buổi sángcô cũng tới văn phòng sắp xếp côngviệc. Sau khi xong xuôi đến được bệnh viện cũng đã là một giờ chiều.
Cũng may bác sĩ Diệp Tề Mi hẹn hôm nay chính là bạn cô, vừa bước xuống xe cô vừa gọi điện cho bạn.
Bác sĩ Lí Vân là chị học khóa trên với cô hồi trung học, hai người đã quen biết nhiều năm, ban đầu chị ấylàm pháp y, sau chuyển ngành sang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




