|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
làm bác sĩ bình thường.
Chị ấy kết hôn sớm, cuộc sống giađình hạnh phúc viên mãn nên cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với tất cả những phụ nữ chưa kết hôn trên thế giới này, vài năm trước đã tích cực lo lắng cho việc đại sự cả đời của cô, vì chuyện đó mà Diệp Tề Mi không dám chủ động liên lạc với chị bạn học này nữa.
“Em đến rồi à, chị đã chuẩn bị xongcả rồi. Đã thông báo cho tất cả những bác sĩ nam còn độc thân ưu tú nhất trong bệnh viện, bọn họ đang rất háo hức, mong chờ sự xuất hiện của em. Phải rồi, có một anh chàng tiến sĩ vừa từ nước ngoàitrở về, chuyên nghiên cứu về xươngống, là chuyên gia nhất nhì trong nước, lại đẹp trai nữa”.
Đầu dây bên kia ha ha cười lớn, Diệp Tề Mi cũng nhoẻn miệng cười, trả lời rất rõ ràng: “Không cần đâu chị, giờ em đã có người chăm sóc rồi”.
Phải đến mười phút sau Diệp Tề Mimới nhận ra là mình đã lỡ lời.
Lí Vân trước kia vốn là bác sĩ phápy, cuộc sống đầykích thích. Sau khi chuyển ngành, hàng ngày chỉ khám cho bệnh nhân đau đầu sổ mũi, buồn tẻ đến mức khiến chị than vắn thở dài suốt. Lâu lắm mới có một đề tài buôn dưa lê hấp dẫn thế này, đối tượng lại còn là nhân vật có tiếng trong giới tư pháp Diệp Tề Mi, sao chị có thể dễ dàng bỏ qua chứ? Vì thế chị luôn theo sát côtrong quá trình kiểm tra sức khỏe, hai mắt sáng long lanh.
Bị hỏi tới phát đau đầu, Diệp Tề Mi đành trả lời qua loa vài câu, ngược lại chị bạn học lại rất nhiệt tình, “Trời ơi, hai người đã quen nhau cả nửa năm rồi, lần trước chị có làm mối cho một cô y tá trong viện, ba tháng sau đã kết hôn luôn, thời đại bây giờ người ta làm cái gì cũng phảinhanh, Tề Mi, bao giờ thì mời chị uống rượu mừng đấy?”.
Gì kia? Diệp Tề Mi hoàn toàn không hiểu tư duy của chị bạn, ngớ người ra hỏi: “Tại sao phải kết hôn?”.
Hả? Như nghe thấy người ngoài hành tinh nói chuyện, Lí Vân cũng ngớ người hỏi lại: “Không kết hôn thì yêu làm gì?”.
Y tá đi tới, “Chị Diệp, giờ mời chị qua khám phụ khoa”.
“Chị, em đi đây”. Cứu tinh tới rồi, Diệp Tề Mi lập tức đứng dậy đi theo y tá.
Sau khi kiểm tra toàn bộ cũng mất gần hai tiếng đồng hồ, Lí Vân kéo cô vào trong văn phòng của mình, khép cửa lại rồi trừng mắt nhìn cô.
Than thầm trong lòng, Diệp Tề Mi chỉ chỉ ra ngoài cửa: “Chị, chị khôngphải cứu người sắp chết, giúp ngườibị thương sao?”.
“Đừng có đánh trống lảng, hôm nay là ngày nghỉ của chị, vì em chị mới đến”.
Tốt thế sao? Cô hơi cảm động, lập tức chân thành cảm ơn chị, “Thật ngại quá, em mời chị ăn cơm nhé, giờ đi luôn được không?”.
“Cơm thì phải ăn rồi, nhưng không cần vội”, Lí Vân phẩy tay, tiếp tục nói: “Tề Mi, em cũng biết là chị biết ơn mẹ em thế nào…”.
Không phải chứ? Lại nữa rồi, mặt Diệp Tề Mi tối sầm. Mẹ cô là giáo viên trung học, năm đó khi Lí Vân còn đang đi học, ba mẹ không hợp nhau nên động chút là cãi vã, ẩu đả,chị lại học rất giỏi, mẹ cô yêu mến cô học sinh này vô cùng, vì thế thường xuyên đưa chị về nhà để chị có nơi yên tĩnh ôn thi tốt nghiệp, sau đó Lí Vân thi đỗ đại học Y một cách thuận lợi, mọi người vẫn thường xuyên qua lại hỏi thăm nhau,tình cảm của chị và người nhà cô rất tốt.
Cô mở miệng định nói thì Lí Vân đãkhoát tay: “Lần trước chị về thăm cô, cô nói giờ chẳng thiếu thứ gì, chỉ lo việc chồng con của em, chị đã hứa với cô là nhất định sẽ giới thiệucho em một chàng trai tốt. Em có người yêu không nói với chị cũng không saô, nhưng tại sao lại nói không kết hôn? Lẽ nào anh chàng đó có vấn đề?”. Lí Vân nói một hồi rồi bắt đầu suy diễn lung tung.
Diệp Tề Mi liếc nhìn tờ báo đặt trên bàn, tiêu đề to in đậm, “Đàn ông trung niên đã có vợ lừa tình thiếu nữ trẻ ngây thơ chưa có gia đình”. Cô vẫn được tính là thiếu nữrẻ ngây thơ chưa có gia đình sao? Bao nhiêu người đàn ông trung niên nhìn thấy cô đều vắt chân lên cổ mà chạy, cô muốn lừa họ còn khôngđược ấy chứ.
Diệp Tề Mi thở dài, chị à chị rất tốt, chỉ có điều chúng ta đang ở hai thế giới khác nhau, nên có nói cũng không hiểu được…
“Không phải, chẳng qua bọn em đềurất hài lòng với mối quan hệ hiện nay, thấy không cần thiết phải kết hôn”.
Nói vậy là sao? Nghe như sét đánh giữa trời quang, Lí Vân túm lấy cô ra sức khuyên bảo: “Kết hôn sẽ có cảm giác an oàn, không kết hôn em không nghĩ đến sau này sao?”.
Cô nhìn lại chị với ánh mắt lạ lẫm, “Kết hôn thì không cần lo sau này sao? Hai người đều rất bận, cũng không thể thay đổi cuộc sống và công việc vốn có của mình, có thể ởbên nhau thì cứ thế mà tận hưởng, không nên vì người khác mà miễn cưỡng bản thân mình, mối quan hệ như thế chẳng phải rất tốt hay sao?”.
Không còn gì để nói, Lí Vân đã bị đánh gục hoàn toàn bởi đống lý luận dài tràng giang đại hải của cô. Một lúc sau, chị mới tiếp tục: “Không đúng, suy nghĩ của em có vấn đề”.
“Thôi được rồi”, cô thừa nhận luôn, “Em có vấn đề, giờ chúng ta đi ăn cơm được chưa?”.
Vẫn còn muốn nói tiếp nhưng Lí Vân chợt nhớ ra một chuyện quan trọng hơn: “Đi ăn cơm, Vương Khải nhà chị đã đặt chỗ rồi, chút nữa bác sĩ Mai sẽ đưa chúng ta tới đó”.
“Sao lại phải đưa đi? Em lái xe tới đây mà”.
“Không phải chị đã bảo em đừng lái xe đến sao? Không đi xe của em, cứđể lại đây cũng được”.
Lí Vân suýt chút nữa thì hét ầm lên, lần này thì chị đã quyết tâm phải tiêu thụ được cô em khóa dưới khiến mọi người đứng ngồi không yên này ra thị trường, đã dặn đi dặnlại là đừng lái xe tới, làm gì có anh chàng nào lại thích một cô gái vừa ăn cơm xong đi ra ngoài tự mình lái xe phóng vút đi, đến cơ hội làm người hộ tống cũng không có. Vừa rồi nghe cô em nói đã có bạn trai chịrất mừng, giờ sau khi hiểu được tình hình, cho dù có phải đẩy phải kéo cũng phải đưa cô ấy trở về thế giới bình thường.
Bị chị kéo ra ngoài, Diệp Tề Mi vội vàng ngăn cản: “Em còn chưa lấy kết quả kiểm tra sức khỏe mà”.
“Không nhanh thế đâu, phải ngày mai”.
“Bác sĩ Mai là ai? Em không ngồi xengười lạ lái”.
“Người ta là tiến sĩ tốt nghiệp đại học Harvard, chuyên gia về cột sống, người khác muốn còn không có cơ hội mà ngồi kia kìa”.
Hả? Diệp Tề Mi cố đứng lại, nếu không phải hành lang có nhiều ngườiđi lại, thì cô đã ôm chặt lấy cây cột gần đây để thể hiện sự phản kháng rồi, “Em không muốn, em chỉ đi ăn với chị thôi”.
Lí Vân đứng lại, quay đầu nhìn cô, chậm rãi nói: “Em không ăn? Vậy tốinay chị sẽ đi gặp cô, rồi cùng họ tới thăm em cả thể”.
Không phải chứ? Đem ba mẹ ra gâyáp lực với cô, Diệp Tề Mi đau đầu quá.
Bác sĩ Mai đeo kính gọng vàng, da trắng, nói năng từ tốn, trông rất nho nhã. Mới ba mươi tuổi đã trở thành một chuyên gia về cột sống đầy uy tín, cũng gọi là có công danhsự nghiệp.
Đời người được cái này thì mất cáikia, cái giá phải trả cho thành công ngày hôm nay là suốt mấy năm liền cuộc sống của anh chỉ gắn liền với con đường từ bệnh viện tới trường từ trường tới bệnh viện, chỉ hai nơi đó, rất có quy luật.
Phạm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




