|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
vi sống nhỏ, những người anh tiếp xúc hàng ngày đa phần là các chuyên gia học giả đã có tuổi, vìthế mà cho tới hôm nay chiếc ghế bên trái ghế lái vẫn còn trống, anh cảm thấy rất cô đơn.
Lần này nhận lời mời về nước công tác, ngoài việc thấy phát triển sự nghiệp ở trong nước rất tốt ra, cònnguyên nhân lớn hơn đó là ba mẹ giàcủa anh ở nhà đã coi việc anh tới giờchưa kết hôn là việc làm bất hiếu, chỉ còn thiếu nước cầm bảng đến công viên Nhân Dân thay con tham gia hoạt động xem mặt tập thể nữa thôi.
Hoạt động đó anh cũng có may mắn được mục sở thị một lần, hàng trăm ông bà già cả đầu tóc bạc phơ cầm theo một tấm bảng trên đó liệtkê nào là tên tuổi, chiều cao, cân nặng, thu nhập… của con mình đi lạiquanh công viên, đương nhiên bên trên có dán cả ảnh.
Nghĩ đến ngày mình cũng bị đem ramổ xẻ trước bàn dân thiên hạ như thế, anh không thể giậm chân đứng im được nữa, gật đầu đồng ý hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình.
“Bác sĩ Mai, chào anh”. Vài cô y tá đi qua chào anh, anh cười đáp lại rồiđi thẳng về phía trước, bọn họ tươicười vẫy tay với anh.
Quẹo qua góc hành lang anh nhìn thấy ngay bác sĩ Lí người giúp anh bố trí bữa cơm hôm nay đang dắt theo một cô gái đi rất nhanh, lưng cô gái lạ đó nhỏ nhắn nhưng khá thẳng bị kéo đi như lao về phía trước, chiếc đai áo sơ mi không tay bay phấp phới, khiến người ta không thể rời mắt.
Không phải chưa từng gặp người đẹp bao giờ, nhưng cô ấy quả là có một cột sống thật hoàn hảo! Cô ấy chắc chắn từ nhỏ đã quen ngẩng đầu ưỡn ngực, bệnh nghề nghiệp lại tái phát rồi.
Anh bất giác bước nhanh hơn, vừa đi vừa gọi: “Bác sĩ Lí”.
Lí Vân quay đầu lại kinh ngạc, “Bácsĩ Mai, cậu đến rất đúng lúc”, chị vừa chào hỏi anh vừa phải nắm chặt tay Diệp Tề Mi như sợ cô thừa cơ chạy mất.
“Tề Mi, vị này là Mai Dật, bác sĩ Mai, đây là Tề Mi, em học khóa dưới với tôi”.
Cổ tay bị nắm rất chặt, nghe thấy tiếng người ta chào Diệp Tề Mi cũngquay đầu lại nhìn người đàn ông kia một cái.
Thở dài, việc đã đến nước này, cô đành đưa tay ra trước, “Bác sĩ Mai,chào anh, rất vui được biết anh”.
Mặt trời đang rất đẹp, ánh nắng xuyên qua dãy cửa kính trên hành lang, chiếu lên những ngón tay thon nhỏ, móng tay cắt ngắn sạch sẽ, nhìn sáng trắng của cô ấy.
Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy, rõ ràng máy lạnh trong bệnh viện vẫn đang chạy tốt, vậy mà Mai Dật lại chảy mồ hôi.
Đặt chỗ ở nhà hàng Nhật, phòng ăn nhỏ mà trang nhã, tường được trang trí bằng những bức tranh Ukiyo-e [1"> . Diệp Tề Mi liền ngồi xuống trước bức tranh tường đó, ăn món cá biển mò dài một cáchtừ tốn, Mai Dật ngồi đối diện, chămchú quan sát cô tới mức quên cả động đũa.
[1"> Dịch ra tiếng Việt nghĩa là “Những bức tranh của thế giới nổi” là một loại tranh trên gỗ của Nhật Bản ra đời trong khoảng thế kỷ từ 17 đến 20, trong đó mô tả những chủ đề về phong cảnh, những câu chuyện trong lịch sử, về các nhà hát hát hay các khu vui chơi giải trí.
Lí Vân và chồng nói chuyện một lúcmới cảm thấy hình như có gì không ổn, đã gần ăn xong bữa cơm nhưng hai người kia chẳng nói với nhau được mấy câu. Lí Vân nháy mắt, Vương Khải lập tức hiểu ý vợ, lập tức đứng dậy nhăn nhó như có lỗi: “Haizz, vợ chồng tôi còn có việc, chắc phải đi trước, hai bạn cứ từ từdùng bữa”.
“Em cũng phải đi rồi, ngày mai còn phải đi làm, bữa cơm này em mời”.
Diệp Tề Mi còn thẳng thừng hơn, nói xong đứng dậy luôn.
Phục vụ bàn nghe thấy nói thanh toán liền cầm một khay nhỏ đi tới, mặc dù mặc kimono, nhưng bước chân lướt nhẹ như sương khói.
Mai Dật nắm lấy cơ hội: “Để tôi, cô Diệp, nếu vợ chồng bác sĩ Lí có việc, vậy chút nữa cho phép tôi tiễn cô về?”.
Ý nghĩ đầu tiên là muốn mở miệng từ chối, nhưng chân đột nhiên đau nhói, bàn chân dưới gầm bàn đang bịmột bàn chân khác giẫm lên, cô ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đầy uy hiếp của Lí Vân, miệng như đangnói “Cô giáo Tiền”.
Ây! Chị à, em phục chị rồi đấy.
Sau khi bóng hai vợ chồng Lí Vân cười cười vẫy tay khuất khỏi tầm mắt, Mai Dật vừa lái xe vừa cổ vũ bản thân mở miệng bắt chuyện, nhưng giọng nói bên cạnh đã vang lên: “Bác sĩ Mai”.
“Cứ gọi tôi là Mai Dật”.
“Xe tôi để ở bệnh viện, có thể đưa tôi về đó lấy xe không?”.
Ừm… cô gái này rất có khí chất, anh cảm thấy có áp lực. Nhưng trước khi bác sĩ Lí rời đi có dặn, nếu thích Diệp Tề Mi thì nhất định phải theo đuổi thật quyết liệt. Lại một lần nữa phải lấy hết dũng khí, Mai Dật nói: “Muộn thế này rồi, để tôi đưa cô về”.
“Sáng sớm mai tôi phải đi làm, còn phải qua bệnh viện để lấy kết quả kiểm tra”.
“Khoảng mấy giờ? Ngày mai là ngày nghỉ của tôi, có thể qua đón cô đi làm, tiện thể mang kết quả kiểm tra qua cho cô luôn”.
Nghe thấy anh nói vậy, cô hơi quayngười lại, tròn
mắt nhìn thẳng vào anh: “Như thế thì phiền phức quá”.
“Không sao, tôi đâu có thấy phiền”. Anh mỉm cười.
Không thể thươnglượng. Môi cô hơi mấp máy rồi cất giọng rất rõ ràng: “Xin lỗi, nhưng tôi thấy rất phiền”.
Biểu hiện của cô rất kiên quyết, Mai Dật bị hạ gục hoàn toàn.
Chỉ là ăn bữa cơm thôi nhưng Diệp Tề Mi cảm thấy rất mệt mỏi, đến việc thở cũng mệt nhọc, cuối cùng cũng được yên tĩnh một mình.
Diệp Tề Mi ngồi vào xe khởi động máy, với lấy tai nghe đeo lên tai và bấm điện thoại, tiếng chuông đầu dây bên kia đổ vang, một tiếng, hai tiếng, ba tiếng…
“Bảo Bảo, anh đang họp, chút nữa anh gọi lại cho em được không?”. Thành Chí Đông nhấc máy, giọng anh rất nhỏ.
Sáng vừa mới bay sang, buổi chiều gọi điện cho anh còn nói vừa đến nhà máy, đến lúc này vẫn còn làm việc, anh đúng là người thép, “Được, vậy anh họp đi”.
“Đợi chút, em đang làm gì? Đã ăn cơm chưa?”.
“Em ăn rồi, chẳng phải anh đang họp sao? Còn nói nữa”.
Anh trả lời đơn giản: “Họ là người Việt Nam, không hiểu tiếng Trung đâu”.
Diệp Tề Mi phì cười, cảm giác tâm trạng thật nhẹ nhõm, “Thôi nhé, anhhọp đi”.
Thành phố này ngày đêm đều phồn hoa náo nhiệt, giờ mặc dù đã khá muộn, nhưng xe cộ vẫn đi lại tấp nập.Yêu truyện.môbi . Cả ngày bận rộn, buổi chiều lại phải ở bệnh viện chịu đựng đủ cuộc kiểm tra, tối thì vô cớ bị lôi đi ăn bữa cơm mà chẳng biết mình đang ăn gì, nhưng lúc này hai bên đèn đường loang loáng lướt qua, bên tai vang lên mấy câu chuyện trò ngắn ngủi bình thường nhưng lại khiến khóe môi cô khẽ mỉm cười, nhìn gì cũng thấy vui mắt.
Thì ra không phải là bữa cơm không ngon, mà là ăn với không đúng người.
Về tới nhà thấy một tờ giấy dính ở cửa, nét chữ rất đẹp, là của Lận Hòa viết, anh ấy đã liên hệ với vị bác sĩ mình quen, bên trên còn ghi địa chỉ và số điện thoại.
Nhớ lại hôm qua đang nói chuyện lại cúp máy nhanh như thế, Diệp Tề Mi cảm thấy ngại ngùng, nhìn đồng hồ thấy vẫn chưa quá muộn, giật tờgiấy trên cửa quay sang gõ cửa nhà Lận Hòa.
Phía bên trong vọng ra tiếng chó sủa, cửa vừa mở ra thì Bối Bối đã lao ra, vui mừng sán lại gần.
Diệp Tề Mi cúi đầu xuống vỗ vỗ lênngười nó rồi cảm ơn Lận Hòa: “Cảmơn anh, có điều hôm nay tôi đã đi kiểm tra tổng thể rồi, cái này chắc không cần nữa”.
“Vậy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




