watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9094 Lượt

sao? Thế thì tốt rồi, kết quảthế nào? Cô không sao chứ?”. Anh đưa tay ra kéo Bối Bối lại, giọng dịu dàng.
“Kết quả phải sáng mai mới lấy được, chắc là không sao đâu”.
“Tề Mi, hôm nay cô bận tới muộn thế này sao?”. Anh nhìn đồng hồ rồisau đó cúi đầu quan sát cô thật kĩ, “Không mệt sao? Tôi thấy sắc mặt cô không tốt”.
Sắc mặt không tốt? Cô bất giác đưa tay lên sờ mặt, sau đó cười rất tươi: “Không phải đâu, chắc tại ánh đèn của tòa nhà nên anh mới có cảm giác như vậy, thôi cũng muộn rồi, tôi về đây, tạm biệt Bối Bối”.
Lúc cô vào nhà Lận Hòa vẫn đứng nguyên ở đó, cảm giác hơi lạ, cô cười vẫy vẫy tay, rồi khép cửa lại.
Lẽ nào người đàn ông này đúng là miệng quạ đen? Buổi sáng hôm sau tỉnh dậy Diệp Tề Mi cảm thấy hoa mắt chóng mặt, vừa ra khỏi cửa đã đụng ngay Lận Hòa vừa chạy thể dục và dắt chó đi dạo về. Trông thần thái anh rất sảng khoái, ăn mặc nhẹ nhàng, bước lại gần cô chào hỏi: “Đi làm à?”.
“Vâng”. Cô tiếp tục bước về phía trước.
“Tề Mi!”. Anh gọi cô lại, “Cô không sao chứ? Sao mặt cô trắng bệch ra thế?”.
Lại cái miệng quạ đen…
Định trả lời anh, nhưng chuông điệnthoại reo, Diệp Tề Mi vừa giơ tay ý chào tạm biệt vừa bắt máy, chân vẫn bước không dừng, đã đến cửa nhà để xe.
“A lô?”. Cầu thang rất tối, cô vừa nói vừa bước xuống.
Đầu dây bên kia vọng lại giọng sắc nhọn: “Tề Mi! Em mau đến bệnh viện cho chị”.
Chị Lí Vân? Chưa bao giờ nghe giọng chị lại như vậy, Diệp Tề Mi cúi đầu nhận tội: “Tối qua em đã để Mai Dật tiễn mà, tiễn đến chỗ em để xe”.
“Đừng lo cho bác sĩ Mai, là em đã xảy ra chuyện lớn rồi có biết không hả? Mau qua đây đi!”.
Cô nhướn lông mày, “Em à? Kết quả kiểm tra có vấn đề gì sao?”.
“Có vấn đề gì á? Em sắp làm mẹ rồi còn hỏi chị có vấn đề gì?”. Lí Vân tức giận đùng đùng.
Đang bước xuống cầu thang, nghe vậy Diệp Tề Mi thất kinh, bước hụt chân, cả người trượt xuống, chỉ còn hai, ba bậc nữa, cô ngã xuống đất khá mạnh, điện thoại văng ra xa.
Lao vào hiện trường đầu tiên là BốiBối, nó chạy vòng vòng quanh cô. Ngã thảm quá, Diệp Tề Mi không thể đứng dậy được ngay. Bóng Lận Hòa xuất hiện trên đầu cầu thang, che đi ánh sáng phía sau, không nhìn rõ nét mặt anh lúc đó, nhưng giọng rất xót xa: “Tề Mi, em không sao chứ?”.
Sao lại không sao? Chân bị vẹo, eo đập xuống cạnh cầu thang bằng xi măng lạnh buốt, động đậy một cái là khớp xương kêu răng rắc. Nhưng lúc này tâm trạng cô hoàn toàn hỗn loạn, chút đau đớn của cơ thể khôngthể so sánh được, cô đưa tay ra tìm điện thoại, chiếc điện thoại đáng thương lần này văng ra rất xa,cô muốn đứng dậy, vừa dồn lực xuống chân đã đau đớn kêu lên một tiếng.
“Em nằm im”. Lận Hòa đã chạy tới cạnh cô, gạt Bối Bối ra quỳ xuống đỡ cô: “Bị thương rồi phải không?”.
“Lấy giúp tôi điện thoại”. Phép lịch sự hàng ngày đã bay tít lên chín tầng mây, cô thẳng thừng đưa ra yêu cầu.
Có chuyện gì vậy? Cô ấy ngã trong rất thảm hại, nét mặt có những biểu hiện phức tạp, Lận Hòa vừa sốt sắng vừa nghi hoặc, quay ngườinhặt điện thoại đưa cho cô: “Xảy ra chuyện gì thế?”.
Chiếc vỏ kim loại của điện thoại chạm vào tay cô lạnh buốt, cô ấn số, có con sao, cô luôn cẩn thận thế mà vẫn có con…
Điện thoại không có tiếng, Diệp Tề Mi cúi đầu nhìn vào màn hình máy, mới rơi vậy mà đã hỏng rồi, shit, cóthời gian cô nhất định sẽ đi kiện bọnhọ.
“Tề Mi?”. Thấy phản ứng của cô kì lạ, Lận Hòa lo lắng.
Thấy gương mặt lo lắng của anh, cô nhận ra mình đang hành động loạn lên, Diệp Tề Mi hít sâu một hơi: “Tôi phải tới bệnh viện”. Cuối cùng đã có thể bình tĩnh lại, cô cố gắng đứng dậy.
“Bệnh viện? Được, tôi đưa em đi”. Anh đưa tay ra đỡ.
“Không cần đâu, tôi tự đi được”.
“Em thế này làm sao lái xe tự đi?”. Hiếm khi anh nhíu mày, Lận Hòa không nói thêm gì nữa, dùng sức đỡcô đứng dậy.
Sáng sớm tới bệnh viện xem xong kết quả kiểm tra, Lí Vân rơi vào trạng thái bồn chồn hoảng hốt.
Gọi điện mới nói được một nửa thì tự dưng mất tín hiêu, gọi lại nhưng không sao liên lạc được với Tề Mi, trời ạ, sao người đầu tiên biết chuyện lại là chị chứ? Tề Mi sẽ xử lýthế nào? Cô giáo Tiền biết chuyện thì sẽ ra sao? Nếu cô giáo hỏi chị sẽ trả lời thế nào đây?
Không biết bàn bạc với ai, một mình chị đi đi lại lại trong phòng.
Y tá gõ cửa, khi vào nét mặt lộ vẻ kì lạ: “Bác sĩ Lí, có người tìm chị”.
“Ai thế? Giờ tôi không rảnh”.
Vừa nói xong thì nhìn thấy một bóng người rất quen lách vào từ phía sau lưng cô y tá, cảm tạ trời đất, em à, cuối cùng em cũng xuất hiện rồi.
Đang định lên tiếng, lại cảm thấy có gì không đúng, gạt cô y tá đang đứng chắn trước mặt ra nhìn kĩ lại, đầu Lí Vân như đoàng một tiếng, cơn giận lập tức ập tới.
Diệp Tề Mi không đến một mình, sắc mặt trắng bệch, đứng cũng không vững, dường như dựa hờ vàovai người đàn ông bên cạnh, anh chàng đó ăn mặc trông rất thể thao, giống như đang chuẩn bị chạy thể dục buổi sáng, trong tay còn dắttheo một chú chó.
Chó? Sao bệnh viện lại cho chó vào?Hồ đồ quá, nhưng chị lập tức bỏ quanhững suy nghĩ phức tạp đó, giờ không phải là lúc quan tâm những việc như vậy.
“Chị”. Diệp Tề Mi chào ngắn gọn.
“Hai người vào đây đã”. Lí Vân mởrộng cửa, sau đó nói với cô y tá đầy hiếu kỳ đang đứng bên cạnh: “Cảm ơn Tiểu Quách, cô ra trước đi”.
Nhìn cô y tá cứ đi được ba bước lạiquay đầu lại nhìn đi xa hẳn, Lí Vân còn nhìn trước ngó sau. Cũng may công việc của chị làm trong bệnh việnlà ghi chép kết quả hóa nghiệm, công việc nhàn hạ sạch sẽ, phòng làm việc cũng được đặt ở nơi yên tĩnh nhất, sau khi xác định là không có gì bất thường, chị quay vào trừng mắt nhìn hai người một chó đang đứng trong phòng mình, giơ tay đóng sập cửa.
Diệp Tề Mi ngồi yên vị trên một chiếc ghê, đang ngẩng đầu nói chuyện với Lận Hòa: “Tôi nói chuyệnvới chị một lát, anh có thể ra ngoài đợi không?”.
“Được, tôi đưa Bối Bối ra ngoài đợi em, để nó trong bệnh viện cũng không hay”.
Lận Hòa gật đầu, đang định quay người đi ra, cánh tay đã bị ai đó túmlại.
“Không được đi, cậu ở lại đây cho tôi”.
Hai con mắt Lí Vân như có lửa, nhìn anh chằm chằm như muốn rớt hai tròng mắt.
“Chị!”. Diệp Tề Mi hoảng hốt, vịn tay ghế đứng dậy giải thích, còn chưa kịp nói thì đã thét lên vì đau.
“Tề Mi, cẩn thận”. Lận Hòa vội vàng lao tới đỡ lấy cô, bộ dạng lo lắng.
“Giờ biết lo lắng rồi phải không, thế trước nay cậu ở đâu? Không được đi, cậu phải chịu trách nhiệm”.
Lí Vân cũng đi lại đỡ cô đứng dậy, miệng vẫn không thôi càm ràm.
“Chịu trách nhiệm?”. Lận Hòa kinh ngạc quay sang nhìn cô.
“Chị!”. Đúng là nhanh miệng, cô không kịp ngăn nữa, Diệp Tề Mi hoàn toàn buông xuôi: “Không phải là anh ấy”.
Hả? Lúc này hai người cùng quay lạinhìn cô chăm chăm, đến Bối Bối cũng ngẩng đầu lên nhìn.
“Không phải là anh ta thì là ai?”. Lí Vân lại bắt đầu thấy mọi thứ rối tung.
Tình huống này thật là… Diệp Tề Mi

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT