|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nhíu chặt lông mày, vội quá cũng quên cả khách sáo: “Lận Hòa, anh vàBối Bối ra ngoài trước được không?”.
Lí Vân còn định nói gì đó nhưng đãbị cô ra hiệu ngăn lại, cửa đóng, trong phòng cuối cùng cũng chỉ còn lại hai người họ, Diệp Tề Mi lại nhìn thẳng vào chị: “Chị, em muốn xem kết quả”.
Cầm xấp giấy mỏng trong tay, độtnhiên cô nhớ lại rất lâu trước đó cũng đã từng cầm một túi tài liệu được gửi chuyển phát nhanh như thế. Cô lật tới trang cần xem, nhìn kĩ, tâm trạng rõ ràng đang rối loạn và phức tạp, nhưng bất giác khóe môi cô cong cong, dường như đang che giấu một bí mật không thể tiết lộ cho người khác, vì là độc quyền, nên có cảm giác vui thích đặc biệt.
“Tề Mi, em định thế nào?”.
“Định thế nào? Em phải nghĩ trước đã, việc này không gấp mà”.
“Còn không gấp? Chuyện như vậy mà còn không gấp?”.
Nhìn biểu hiện của cô, Lí Vân muốn đập cô một trận.
“Anh ấy không ở Thượng Hải, muốn nói chuyện cũng phải gặp mặt mà nói chứ”. Cô ngẩng đầu nhìn chị một cái và mỉm cười.
“Đừng có cười nữa!”. Lí Vân lập tức nghiêm túc nói, “Đứa con này em không thể giữ”.
“Tại sao?”. Cảm giác chị đã đi quá xa, Diệp Tề Mi nhướn mày.
“Em nghe chị giải thích”. Biết là cô hiểu lầm, Lí Vân cầm lấy tập kết quả lật mấy trang phía sau, “Chẳngphải gần đây sức khỏe của em rất tệ sao? Đó là bởi vì hệ miễn dịch trong cơ thể em đào thải đứa trẻ này, nếu cứ tiếp tục giữ lại, tính mạng của cả mẹ và con đều sẽ nguyhiểm”.
Diệp Tề Mi lại một lần nữa bị chấn động, cô nắm chặt hai tay lại.
Hôm nay Thành Chí Đông dậy từ rất sớm, nguyên nhân là vì nhận được một cuộc điện thoại gọi từ Philippines tới, giọng nói ở đầu dây bên kia gấp gáp lo lắng, anh vừa nghe vừa đi vào phòngtắm, vừa cúpmáy liền đưa tay vặn vòi hoa sen, tiếng nước chảy xối xả, anh đặt di động lên kệ, suy nghĩ thế nào lại cầm lên gọi.
Chỉ nhận được câu trả lời tự động: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”.
Chuyện gì thế? Nhìn lại đồng hồ, anh đặt điện thoại xuống tắm trướcđã, không để cẩn thận, cốp một tiếng, quay đầu lại nhìn thì điện thoại đã rơi xuống nền phòng tắm, rơi mạnh tới mức tự động tắt máy.
Theo thói quen anh buột miệng chửithề, nhặt lên nhìn, may mà chưa hỏng. Không còn thời gian nữa, anh nhanh chóng tắm rửa, tắm xong vừabước ra ngoài lau tóc vừa bấm số điện thoại, lần này vẫn là câu trả lờitự động đó: “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện giờ không liên lạc được, xin quý khách vui lònggọi lại sau”.
Sao thế nhỉ? Bực mình, anh nhìn màn hình nhíu mày.
Ở ngoài cửa bệnh viện có một vườnhoa nhỏ, dây leo phủ kín trên hành lang, tạo thành bóng mát, Lận Hoa dắt Bối Bối đi dạo loanh quanh hai vòng, đợi khá lâu nên anh hơi lo lắng, anh đứng im một chỗ nhìn về hướng cửa lớn của bệnh viện.
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì? Những gì vừa rồi nghe được, rồi liên tưởng đến biểu hiện của nữ bác sĩ đó, trong lòng có nỗi phấp phỏngkhông thể nói thành lời. Thực ra tấtcả những điều đó không quan trọng,quan trọng là phản ứng của Tề Mi.
Từ lâu anh đã ngầm chú ý cô một cách vô thức, hôm nay cô đã làm rơichiếc mặt nạ mình vẫn đeo, để lộ tâm trạng thật sự phía sau đó, khác hoàn toàn với Diệp Tề Mi mà anh quen, dường như hoàn toàn biến thành một người khác, đã xảy ra chuyện gì mà khiến sắc mặt cô tệđến vậy, anh mơ hồ hiểu được phần nào, nhưng lại không muốn nghĩ nhiều.
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng reo khe khẽ, “Ôi, chú chó đáng yêu quá”.
“Mau nhìn bên kia kìa, chó chăn cừu Scotland”.
Đến ngay cả Bối Bối hàng ngày hoạt bát nghịch ngợm vậy mà cũng như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, nghiêng đầu cùng anh nhìnvề một hướng, bỏ ngoài tai những lời tán dương vừa rồi.
Vài cô y tá đứng bên cạnh lén nhìn rất lâu, đùn đẩy lẫn nhau, cuối cùngcũng có một cô bước lại gần mở miệng nói nhỏ: “Chú chó này đáng yêu quá, tên là gì thế?”. Vừa nói vừa muốn bước lại gần vuốt ve BốiBối.
Vừa đặt tay xuống thì chỗ đó đã trống không, quay đầu lại nhìn chỉ thấy cái đuôi ngoe nguẩy, lao như bay về phía cửa lớn của bệnh viện.
Không phải vậy chứ? Sao chẳng nể mặt người khác chút nào thế? Mặt cô y tá tối sầm lại.
“Xin lỗi cô, cho tôi đi nhờ một chút”.
Trên đầu vang lên tiếng nói rất ôn hòa rất dễ nghe. Cô ngẩng đầu lên liền nhìn thấy chủ nhân của chú chó lướt cạnh mình, động tác rất nho nhã, nhưng tốc độ thì…
Đúng là một nhà có khác, nhanh như gió.
“Tề Mi, bác sĩ nói thế nào?”. Bước tới cạnh cô, Lận Hòa đưa tay ra đỡ.
Mặc dù không ngã đau như lần trước, nhưng mắt cá chân vẫn khá đau, không thể dồn lực mạnh xuốngđó nên cô đi rất chậm. Nhưng nhìn thấy anh đưa tay ra định đỡ, cô rấtkhẳng khái ngăn lại: “Không sao, tôi có thể tự đi. Thật ngại quá, lại làm phiền anh”.
“Tề Mi”. Anh lại gọi tên cô, nhìn thấy cô đang nhìn thẳng vào mắt mình, màu môi nhợt nhạt, mặc dù đang đứng dưới hành lang râm mát nhưng cả người cô như phát sáng, đẹp ngây người, cảm giác có những lời không thể nói, anh tiếp tục, “Không phiền, em cũng biết tôi rất sẵn lòng mà”.
Trong lòng vẫn đang nghĩ ngợi về những lời mà chị bạn học vừa nói, nên khi nghe anh nói vậy cô phản ứng khá chậm, phải vài giây sau mớibật cười đáp: “Vậy sao?”.
Lận Hòa muốn thở dài, nhưng anh đã kìm lại được, không màng tới những lời vừa rồi của cô, nói tiếp: “Em đợi ở đây một lát, tôi đi lấy xe”.
“Giúp tôi gọi xe thôi, tôi vẫn muốn tới văn phòng một lát, anh mau cùngBối Bối về nhà đi, không cần phải chạy qua chạy lại”.
“Hôm nay em vẫn đi làm sao?”. Anhnhíu mày hỏi.
Dường như cảm thấy câu hỏi của anh rất kì lạ, Diệp Tề Mi nghiêng đầu nhìn thẳng vào anh: “Tại sao không đi làm?”.
Ừm… vấn đề này cũng đáng để tranh luận đây, tuy nhiên giờ tạm cho qua đã.
“Để tôi đưa em đi, hôm nay em không đi xe, khi nào về ước chừng thời gian rồi gọi điện cho tôi, tôi sẽ tới đón”.
“Không cần đâu. Tôi không sao, làm gì mà phải đưa đón như người tàn tật thế”.
Nói bản thân như thế mà được sao? Anh cười không được khóc không xong, “Cần đấy, tôi nhất định sẽ làm thế”.
Nhìn đồng hồ, đúng là cũng không nên lãng phí thời gian thêm nữa, hôm nay sức khỏe cũng không ổn, Diệp Tề Mi cuối cùng cũng xuôi: “Thôi được”.
Trên đường đi cả hai người đều im lặng, Bối Bối ngồi ở ghế sau nhìn ngang nhìn ngửa, một lúc sau thò đầu lên giữa hai ghế trước, kêu lên gừ gừ để gây sự chú ý với hai người.
Trong tay đang cầm kết quả với vẻmặt tần ngần, nghe thấy tiếng Bối Bối, Diệp Tề Mi cúi xuống vỗ vỗ vàođầu nó: “Bối Bối, tao xin lỗi nhé, hôm nay phiền mày và ba mày vừa sáng sớm đã phải chạy tới chạy lui”.
“Tề Mi!”. Anh nhìn sang, định nói gìlại thôi.
“Chuyện gì thế?”.
Anh có quá nhiều điều muốn hỏi, kết quả xét nghiệm ra sao? Sức khỏe em thế nào? Có đáng ngại không? Còn anh chàng Thành Chí Đông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




