|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhìn theo hướng Tại Vũ chỉ, đúng là Triết Dân cùng người của nhóm Đằng Long đến rồi.
“Y Nghiên, sao cậu lại ở đây? Cậu đến đây làm gì?”
Triết Dân thấy tôi đã vội hỏi, xem ra rất ngạc nhiên.
Tôi cũng không biết tại sao cậu ấy ngạc nhiên đến thế.
“Là… là Bùi Kỷ Trung kêu mình đến đây!”
“Làm ơn đi! Cậu bị tên Kỷ Trung dọa nạt rồi, cậu về đi, ở đây không có chuyện của cậu!”
Triết Dân hình như nóng nảy hơn lúc bình thường, vội vàng kéo tay tôi.
“Này, cậu làm cái trò gì thế? Lôi lôi kéo kéo…”
Bùi Kỷ Trung vội chạy tới.
“Bùi Kỷ Trung, chẳng phải hai chúng ta đã nói cạnh tranh công bằng sao!!!”
Xem ra Triết Dân rất lo.
Tôi thấy hai nhóm cứ gờm gờm nhìn nhau, trong lòng càng lo hơn, cũng không biết họ sắp giở trò gì.
“Đúng vậy, là cạnh tranh công bằng, cậu không thể buộc Y Nghiên cổ vũ cho đội cậu được!” Bùi Kỷ Trung nói.
Tôi nghe thấy rất ngạc nhiên.
“Y Nghiên…” Triết Dân nắm lấy tay tôi.
“Nhưng đã quá muộn rồi, Y Nghiên đã hứa cổ vũ cho tôi! Thế nào? Có phải là tôi quyến rũ hơn cậu không?”
Triết Dân chưa kịp nói gì, Bùi Kỷ Trung đã bồi thêm một câu.
“Này, khoan đã, Bùi Kỷ Trung hôm qua cậu bảo tôi đến đây chứ không phải tôi…” Tôi vội vàng giải thích.
“Được! Bùi Kỷ Trung, cậu hay lắm! Lần này xem như cậu thắng! Lần sau sẽ đến lượt tôi!”
Vừa nói Triết Dân vừa ném trái bóng xuống sàn.
Thế là cả hai nhóm xông ra sàn, để tôi đứng lại một mình.
“Khoan đã, có một chuyện quan trọng mà suýt nữa quên rồi.”
Bùi Kỷ Trung ngừng lại, lấy trong túi áo ra một tờ giấy ném về phía tôi.
“Tóc xoăn, cầm lấy, cô phải đọc cho tôi trước trận đấu!”
Gì thế này? Tôi ngạc nhiên chụp lấy tờ giấy.
“Tóc xoăn, đứng đó làm gì, đọc mau lên!” Bùi Kỷ Trung thúc giục.
“Y Nghiên, có phải là lời hù dọa gì đó không, đừng sợ, có mình ở đây! Cậu cứ đọc đi xem thử hắn làm gì cậu nào?”
Tôi thực sự chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn họ, bởi vì lòng bàn tay tôi đã toát mồ hôi lạnh.
Bởi vì những điều Bùi Kỷ Trung bắt tôi đọc còn đáng sợ hơn cả lời hù dọa nào đó.
Làm sao bây giờ? Tôi có chết cũng chẳng thể đọc.
“Tóc xoăn, nhanh lên, hôm qua cô đã hứa rồi mà!” Bùi Kỷ Trung lại kêu lên.
“Y Nghiên, đọc được cứ đọc, sợ gì?” Triết Dân cũng nói to với tôi.
“Đúng vậy, đọc nhanh lên!”
“Đừng sợ cậu ta, cậu cứ đọc thử xem cậu ta muốn gì?”
Cả hai người đều thúc giục tôi.
Cuối cùng, tôi không chịu nổi nữa!
Tôi bực bội quá! Cuối cùng tôi la lớn: “Đọc thì đọc!”
Vì cả hai người đều ép, tôi đành đọc mẩu giấy của Bùi Kỷ Trung.
“Bùi Kỷ Trung, anh tuyệt vời nhất! Anh giỏi nhất! Trong lòng em, anh luôn chiến thắng, anh sẽ thắng! Em tự hào về anh!”
Đọc xong, tôi cảm thấy muốn nôn.
Nhìn lại tờ giấy vủa Bùi Kỷ Trung, không chỉ chữ nghĩa ngã nghiêng còn có vài từ sa
sai chính tả nữa chứ!
“Đọc xong rồi, các người hài lòng chưa!” Tôi tức tối giơ tờ giấy trước mặt họ.
“Tôi không đánh nữa!” Triết Dân ném trái bóng xuống đất, gằn giọng nói với Bùi Kỷ Trung!
Tôi thấy thế giật mình, tại sao Triết Dân lại tức tối đến thế!
Tôi chưa bao giờ thấy Triết Dân nổi giận như vậy, trong ấn tượng của tôi, Triết Dân luôn hòa nhã nên con gái rất mê cậu ấy, hôm nay làm sao vậy?
Triết Dân chẳng thèm màng đến Bùi Kỷ Trung, cậu ấy đi thẳng ra cống, sau đó người của nhóm Đằng Long cũng đi theo sau.
“Vậy cậu đã nhận thua rồi à?” Bùi Kỷ Trung nhìn Triết Dân.
Triết Dân không quay đầu, chỉ bước thẳng về phía trước.
“Triết Dân, đợi mình!” Tôi vội vàng đuổi theo anh Triết Dân.
“Này, tóc xoăn, cô làm gì vậy?” Tôi chưa chạy được mấy bước đã bị Bùi Kỷ Trung cản lại.
“Cậu buông tôi ra, tôi không thèm nói chuyện với cậu!” Tôi giằng tay Bùi Kỷ Trung ra.
Cậu ta đã chọc giận Triết Dân, tôi không thể nào tha thứ cho cậu ta được!
Còn nữa, cậu ta bắt tôi đọc những dòng chữ nghe mà muốn nôn, tôi chịu đủ rồi!
Tôi chay theo Triết Dân, nhưng bị Bùi Kỷ Trung cản lại, nên Triết Dân và người của nhóm Đằng Long đã bỏ đi xa.
Tôi tức tối trở về nhà một mình.
Sau khi ăn cơm tối xong, Bảo Nhi gọi điện đến cho tôi.
“Y Nghiên, có phải hôm nay cậu xem nhóm Hip Hop chơi bóng không?”
“Đúng, làm sao cậu biết, mình chưa nói với cậu mà? Cậu nghe ai nói vậy?”
“Mình gặp Kim Tại Vũ trên mạng, mình nghe cậu ta nói.”
“Chao ôi…” Tôi thở dài, trả lời: “Đúng, Bùi Kỷ Trung bảo mình đi, bởi vì hôm qua cậu ta gúp mình, nhưng điều kiện trao đổi là hôm nay mình phải xem cậu ta chơi bóng, cậu tưởng mình muốn đi à?”
“Làm ơn đi Y Nghiên! Mình cứ tưởng cậu bị Bùi Kỷ Trung tóm lấy yếu điểm. Được rồi, kế hoạch thay đổi trong học kỳ này của cậu đã chính thức hta61t bại.”
“Hả? Thất bại? Thế là sao? Mình chẳng hiểu gì cả?”
“Cậu tưởng mọi người không biết sao, mình vừa nghe Kim Tại Vũ nói, hôm nay là trận đấu giữa nhóm Hip Hop và nhóm Đằng Long, ai thua người đó sẽ tự nguyện rút lui! Thế thì tốt rồi, cậu cổ vũ cho Bùi Kỷ Trung, vậy là cậu với Triết Dân chẳng còn cơ hội nào nữa!”
Thì ra là vậy! Hèn chi dạo này mình ít gặp cậu ấy, thì ra là đi tập bóng.
Trận đấu vừa rồi là cuộc quyết đấu giữa họ, ai thua sẽ tự nguyện rút lui!
Tôi có cảm giác như bị mắc lừa.
Nếu biết là vậy có đánh chết tôi cũng không đi xem.
Đều là bởi tên Bùi Kỷ Trung đáng ghét!
Bảo Nhi còn có nhiều chuyện muốn nói với tôi, nhưng tôi không còn lòng dạ nào để nghe điện thoại nữa.
Tôi suy nghĩ, nghĩ mãi nước mắt tôi sắp rơi rồi.
Sau này Triết Dân có còn ngó ngàng đến tôi? Sau nay cậu ấy có trở lại với Ái Sa không?
Hu hu… đừng mà!
Nghĩ đến chuyện từ nay về sau, mỗi ngày Triết Dân vẫn ngồi bên cạnh tôi nhưng cậu ấy đã là bạn trai của người khác, tôi không muốn điều đó xảy ra, điều này sẽ khiến tôi đau lòng lắm!
Nghĩ đến đấy, tôi chẳng còn lòng dạ nào làm chuyện khác, cũng chẳng thèm thay quần áo mà đã ngả lên giường.
Tôi buồn bã nhìn lên trần nhà, lòng cứ nghĩ mãi đến Triết Dân.
Lần đầu tiên gặp cậu ấu ở trường Thừa Nguyên, cậu ấy đá bóng trúng tôi rồi vội vàng chạy đến xoa đầu cho tôi. Lần đầu tiên trong đời có một người con trai đối xử tốt với tôi như vậy, điều đó khiến tôi nhớ mãi trong lòng.
Chả lẽ từ nay tôi và cậu ấy không còn cơ hội nào nữa sao?
Tôi hận Bùi Kỷ Trung! Tôi hận nhóm Hip Hop của cậu ta!
Nếu gặp lại Bùi Kỷ Trung , tôi sẽ chẳng thèm ngó ngàng đến, tôi thề đấy!
Tôi nhất định sẽ giết cậu ta bằng ánh mắt căm thù!
Tại sao tôi bị một người như cậu ta kiềm chế chứ?
Tại sao tôi không có cơ hội để tự do chọn lựa nữa.
Không được!
Tôi nhảy xuống giường, tôi không thể tiếp tục như thế, tôi còn phải học ở Thừa Nguyên ba năm nữa, không thể để mặc cho Bùi Kỷ Trung tiếp tục làm thế, tôi chì còn con đường duy nhất là chuyển trường mà thôi.
Nhưng tôi khó khăn lắm mới thi đậu vào trường trọng điểm như Thừa Nguyên, tôi không thể dễ dàng bỏ cuộc.
Tôi quyết định từ nay về sau phải thoát khỏi bàn tay của Bùi Kỷ Trung, tôi phải ở bên cạnh Triết Dân.
Bây giờ tôi phải nói cho Triết Dân biết!
Tôi ngồi dậy, quyết định gởi tin nhắn cho Triết Dân.
(Thật ra, các phương pháp khác khiến tôi thấy ngại ngùng, chỉ có gởi tin nhắn mới là thích hợp nhất…)
Tin nhắn của tôi rất đơn giản, chỉ có mấy chữ nhưng tôi đã giấu trong lòng từ lâu, đó chính là: Triết Dân, chúng ta quen nhau đi!
Hôm sau trên đường đi đến trường, tôi thấy thấp thỏm lo âu.
Tôi biết, nguyên nhân là: tôi sợ sẽ gặp Triết Dân trên đường…
Tuy tối hôm qua khi gởi tin nhắn cho Triết Dân, tôi không hề sợ điều gì, nhưng vấn đều là cho đến giờ Triết Dân vẫn chưa trả lời tôi.
Khi hớn hở gởi tin cho một người, bạn hy vọng người đó trả lời, nhưng họ chẳng hề có động tĩnh gì, cảm giác đó tựa như đang bị mắc nghẹn.
Tôi chỉ đành an ủi: có lẽ hôm qua Triết Dân khóa máy. Cậu ấy không đọc được tin nhắn!
Lẽ nào đến giờ này cậu ấy vẫn chưa mở máy xem tin nhắn?
Tôi không khỏi lo lắng, nếu lúc này Triết Dân đi về phía tôi, mà lại đang xem mẫu tin đêm qua tôi gởi, tôi phải làm thế nào? Tôi phải tìm một cái lỗ mà chui xuống.
Nhưng tôi biết chuyện đó dù không xảy ra trên đường, thì hôm nay chúng tôi vẫn sẽ ngồi bên nhau.
Tôi nhìn đồng hồ, còn mười phút là vào lớp, tôi phải đi vòng qua bảng tin để xem thông báo, đợi lát chuông reo hãy vào, để khỏi ngượng ngùng khi gặp Triết Dân.
Tôi đứng ở bảng tin xem thông báo mà lòng nao nao, một lát sau chuông đã reo lên.
Vì thế tôi đành phải đeo ba lô cúi đầu bước vào lớp.
Khi đi ngang qua Ái Sa, nếu tôi nghe không lầm, rõ ràng nó đang hừ một tiếng.
Khó khăn lắm mới bước về chỗ ngồi của mình, vừa mới đặt cặp xuống, Triết Dân đã mỉm cười: “Hôm nay sao đến trễ thế?”
“Ừ…” Tôi không dám nhìn vào mắt Triết Dân, cúi đầu ấp úng đáp.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi gởi tin nhắn cho Triết Dân. Khi bước vào lớp, tôi vẫn nói với mình: khi nhìn Triết Dân phải thản nhiên, đừng để cậu ấy thấy mình khác lạ.
“Vào lớp…” May thay. Thầy giáo vào rồi, vì thế Triết Dân không nói gì nữa, đương
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




