|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhiên cũng không nhắc đến mẩu tin hôm qua.
Hôm nay học môn đại số, môn học khiến tôi đau đầu nhất.
Không biết tại sao hễ vào tiết đại số là tôi ngán ngẩm, mỗi lần lên lớp tôi đều nói với mình phải cố gắng lên, phải nghe giảng, nhưng cứ nghe được mười phút là đầu óc lại nghĩ tận đâu đâu.
Đang suy nghĩ, chợt Triết Dân thúc tôi.
“Y Nghiên, có tin nhắn…”
“Vậy à…” Tôi thò tay tìm điện thoại. (Tôi không phản ứng kịp, rõ ràng tôi đạt điện thoại di động trong cặp, vả lại khi vào lớp tôi thường chuyển sang chế độ rung, sao Triết Dân biết tôi có tin nhắn. Thật ngóc quá…!)
Mò mẫm một hồi tôi mới kiếm được điện thoại, tôi lấy ra xem.
“Tối hôm qua tắt máy sạc pin, sáng dậy mới thấy tin nhắn. Triết Dân.” Là tin nhắn của Triết Dân.
Tim tôi đập loạn xạ, thật sáng tạo, ngồi cạnh nhau, không nói chuyện mà gởi tin nhắn cho nhau.
Tôi cầm điện thoại trên tay, không biết trả lời thế nào.
Không ngờ Triết Dân lại gởi tin nữa: “Sao không nói sớm? Mình đợi câu nói này từ lâu rồi!”
Tôi quay sang nhìn Triết Dân mỉm cười.
Tôi nghĩ ngợi một hồi, gởi lại tin nhắn cho Triết Dân: “Mình cũng đã đợi rất lâu câu nói này của cậu rồi! Tại sao cậu không nói sớm?”
Triết Dân gởi lại một cái mặt cười.
Tôi và Triết Dân vừa ngồi nghe giảng bài vừa gởi tin nhắn cho nhau.
Điện thoại di động của Bùi Kỷ Trung vang lên, cậu ấy lại quên chuyển sang chế độ rung.
Thật là!
Tôi không khỏi liếc mắt nhìn sang Bùi Kỷ Trung, phát hiện cậu ta đang đọc tin nhắn, sắc mặt trở nên rất khó coi.
Tôi muốn gọi Triết Dân nhìn sang, không ngờ quay đầu lại, tôi nhìn thấy ánh mắt khác lạ của Triết Dân.
Trời ơi!
Triết Dân.
Bùi Kỷ Trung đang đọc tin nhắn, lẽ nào… lẽ nào là cậu đã gởi cho hắn.
Tôi nhìn Triết Dân với ánh mắt dò hỏi, hình như hiểu ý tôi, cậu ta khẽ gật đầu.
“Cái gì!” Lớp học đang yên tĩnh chợt vang lên tiếng kêu của Bùi Kỷ Trung.
Hôm sau, khi tôi thức giấc bởi tiếng chuông báo thức, tôi chẳng biết đã mấy giờ.
Bởi vì phòng ngủ của tôi sao tối quá, chả lẽ là trời đang mưa?
Tôi nhảy bật dậy, vạch cửa sổ ra nhìn, hôm nay trời âm u, tuy đã sáng bảnh mắt rồi nhưng bên ngoài, trời giăng đầy mây đen.
Chao ôi, nghĩ đến phải đến lớp, tôi chán ngán vô cùng.
Gần đây đến trường chẳng có gì vui cả, mấy ngày nay quan hệ giữa Triết Dân với Bùi Kỷ Trung rất căng thẳng, không thể đụng vào hai người này được, hễ đụng vào sẽ bốc hỏa, tôi ngồi vào giữa mà như một tội đồ!
Có thể đừng đi học được không!
Thời tiết nặng nề, tốt nhất là đừng nên làm chuyện gì,cứ nằm trên giường đắp mền, xem tiểu thuyết hoặc phim truyền hình, gạt bỏ hết mọi chuyện nhức đầu, không cần phải nghĩ gì cả.
Cuộc sống như thế mới là của con người chứ!
“Y Nghiên, sao còn chưa ra đánh răng súc miệng? Coi chừng đi học trễ đấy!”
Mẹ nói vọng vào phòng tôi.
Thôi, rốt cuộc tôi phải đối diện với hiện thực!
Mấy tiết cuối hôm nay, tôi phỉa học thể dục.
ở trường Thừa Nguyên, con trai và con gái học thể dục riêng, hôm nay chúng tôi phải chạy hai vòng sân, sau khi cùng khởi động làm nóng người với thầy giáo, mọi người được tự do hoạt động.
con gái bắt đầu chơi bóng chuyền, con trai chơi bóng rổ.
Hôm nay tôi được thầy giáo thể dục xếp đứng phía trước, tôi chợt nghe Baỏ Nhi đứng phía sau nói: “Cậu xem bọn kia có phải nhóm Hip Hop không? Hình như sắp đánh nhau thì phải!”
“Đâu?” Tôi quay đầu lại nhìn.
Một đám người đang đi về phía sân bóng rổ trông rất hùng hổ, người đi đầu chính là Bùi Kỷ Trung.
Mọi người trong sân thể dục đều quay lại, không biết sắp xảy ra chuyện gì.
Ban đầu tôi cũng ngẩn người: “Chúng ta đang trong giờ thể dục mà, Bùi Kỷ Trung làm gì vậy?”
Bùi Kỷ Trung bước đến trước mặt Triết Dân nói: “Tống Triết Dân, bắt đầu từ hôm nay, nhóm Hip Hop chính thức hạ chiến thư với cậu, có ngon hãy đấu với chúng tôi.”
“Đừng tưởng tôi sợ nhóm Hip Hop của cậu!” Triết Dân cũng trở nên cứng rắn.
Xem ra hai nhóm sắp đánh nhau rồi, lúc này thầy giáo trực ban đến.
Chắc có ai đã báo với thầy rồi! Cũng may thầy tới kịp lúc nếu không, hôm nay sẽ to chuyện.
“Các em làm gì đấy! Dám gây sự trong trường à!”
Bùi Kỷ Trung nhìn Triết Dân, nói vớ thầy: “Thưa thầy, chúng em sắp thi bóng rổ!”
“Vậy à, nếu là thi đấu thì đấu cho tốt nhé!” Thầy giáo tin ngay lời cậu ta.
Mọi người kéo đến càng lúc càng đông, không ai còn lòng dạ nào học thể dục nữa.
Đám đông chia làm hai phe, một phe gào to: “Nhóm Hip Hop!” cổ vũ cho Bùi Kỷ Trung, nhóm kia thì gào: “Cố lên Tống Triết Dân!”
Cả hai phe chẳng ai thua ai, những người dưới sân đều toát mồ hôi.
Tôi đứng trong đám người, trong lòng đương nhiên rất hồi hộp, thế nhưng tôi chẳng biết làm gì, lúc này họ như những con ngựa sút cương, chẳng ai ghìm được họ.
Nếu họ mà nhảy xổ vào nhau, cũng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa!
Rồi trận đấu cũng diễn ra.
Màn đêm buông xuống, cả hai bên đều không hề muốn dừng cuộc đấu lại.
Một hồi sau, một số người xem bỏ đi ăn tối.
Nhưng hình như họ chơi càng lúc càng hăng.
Tôi đứng xem họ thi đấu, sau mấy hiệp, chân tôi tê rần!!!
(Thậm chí tôi còn tổng kết được một kinh nghiệm, đó chính là đi xem bóng rổ phải đem theo một cái ghế nhỏ)
Dần dần, mọi người đều tản ra, cả đám con gái ủng hộ cho Triết Dân hay Bùi Kỷ Trung cũng kéo đi hết cả.
Tối đoán Tống Triết Dân và Bùi Kỷ Trung đã mệt lắm rồi, nhưng không ai chịu dừng lại trước.
Sau đó, tôi nghe Bảo Nhi nói, không biết ai đã vào phòng giáo vụ tìm chủ nhiệm, họ mới ngừng cuộc chiến. Điều khiến tôi mừng nhất là họ vẫn không phân thắng bại, xem như tránh được một lần.
Nhưng quan hệ giữa Tống Triết Dân với Bùi Kỷ Trung càng đi vào bế tắc khến tôi ngày nào cũng phải lo nơm nớp, ngồi giữa họ, một ngày đối với tôi dài dằng dặc, không biết chừng nào họ lại nhảy xổ vào nhau.
Sau đó, có một chuyện xảy ra khiến Bùi Kỷ Trung mất danh trong trường, thậm chí còn trở thành đề tài cho người ta đàm tiếu.
Sự việc bắt nguồn từ một buổi dạ hội dành cho học sinh rất quan trọng do hiệp hội học sinh trung học thành phố Nhân Xuyên tổ chức, rất nhiều người nổi tiếng tham gia, năm nay trường Thừa Nguyên chúng tôi cũng được chọn làm nơi tổ chức buổi dạ hội.
ở trường Thừa Nguyên, chỉ cần nói đến tham gia buổi diễn văn nghệ hay thi đấu thể thao đều phải nhắc đến nhóm Đằng Long của Triết Dân, năm nay cũng thế.
Mọi người đều nghe nói, nhà trường đã quyết định để nhóm nhạc của Triết Dân tham gia buổi biểu diễn này.
Nhưng không ngờ hai ngày trước buổi dạ hội, tôi nghe Bảo Nhi thông báo một tin tức hết sức bất ngờ.
“Cậu biết không, Triết Dân bảo bọn họ không còn tham gia buổi biểu diễn lần này nữa.” Điều đó khiến tôi bất ngờ.
“Cậu nghe ai nói vậy? Thật không?”
“Chắc là thật, chiều nay mình nghe tụi bạn nói, Triết Dân của cậu trông thiểu não lắm.”
“Cậu có biết tại sao không?” Tôi hỏi Bảo Nhi.
“Chính là vì không biết nguyên nhân gì nên mới thiểu não!” Bảo Nhi nói.
“Làm sao bây giờ?”
“Mình cũng không biết, chuyện này thật kỳ lạ, Triết Dân rất hòa đồng với mọi người trong trường, lại chẳng gây sự với ai, tại sao lại không được tham gia biểu diễn.”
Tôi nghe Bảo Nhi nói, bỗng một ý nghĩ lướt qua trong đầu.
Chả lẽ… chả lẽ là do Bùi Kỷ Trung? Lâu nay chỉ có một mình Bùi Kỷ Trung gây sự với Triết Dân.
Tôi càng nghĩ càng thấy không ổn, chắc chắn là Bùi Kỷ Trung rồi.
Không được! Tôi phải tìm cậu ta nói chuyện, không thể để cho cậu ta tiếp tục như thế được nữa!
“Này! Y Nghiên, cậu đi đâu vậy, đơi mình với!”
“Mình đi tìm Bùi Kỷ Trung”
“Khoan đã, mình chưa nói hết với cậu mà, cậu đi đâu vậy?”
Tôi nghĩ ngợi, suốt ngày hôm nay không thấy Bùi Kỷ Trung, cũng không biết cậu ta đi đâu rồi, tôi phải gọi điện hỏi.
“Bùi Kỷ Trung, cậu đang ở đâu?”
Giọng tôi hơi run run, thật đấy, gần đây mối quan hệ với Bùi Kỷ Trung rất căng thẳng, bây giờ tôi lại chủ động gọi cho cậu ta, tôi cảm thấy hơi lạ.
“Tìm tôi à? Có việc gì?” Giọng nói của cậu ta không còn nhiệt tình như trước nữa.
Tôi chợt nhớ lúc trước, ngày nào Bùi Kỷ Trung cũng gọi cho tôi, rất nhiệt tình, nhưng bây giờ lại trở nên như thế, nghĩ đến đây, tôi thấy hơi thất vọng.
“Cậu ra đây, tôi có việc tìm cậu.”
“Việc gì?”
“Là chuyện liên quan đến Triết Dân.”
Làm sao vậy, nói xong câu này, tôi thấy mình ăn nói sao ngốc nghếch đến thế!
“Về chuyện Triết Dân thì cô cứ tìm Triết Dân đi.” Bùi Kỷ Trung lạnh lùng đáp lại. Rõ ràng là cậu ta đang bực bội.
“Không được! Chuyện Triết Dân không được buổi diễn có phải liên quan đến cậu không?”
Tôi đánh liều nói thêm một câu: “Tôi nhất định phải hỏi cho rõ ràng.”
“Vậy cô đến đây đi!”
Hả?
“Đến… thì đến, tôi sợ cậu đấy à.”
Rồi Bùi Kỷ Trung nói địa chỉ, tôi lập tức leo lên xe buýt.
Trong thời gian trên xe, tôi nghĩ ngợi lát nữa nhất định mình phải nói rõ ràng, không chỉ là chuyện giữa cậu ta với Triết Dân, mà còn là chuyện giữa tôi với Bùi Kỷ Trung cũng phải giải quyết ngay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




