|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đàn ông bí ẩn kia lại khiếnô đau đớn đến thế?
“Em xin lỗi,” cô nói. “Lúc này em không có tâm trạng để chuyện trò.”
“Nhưng Leila -”
“Marsh, tối nay Elliot sẽ có mặt ở đây, và em chợt cảm thấy như thể toàn bộ thế giới của mình bị đảo lộn.” Đúng thế. Giống như có người vừa bước vào cuộc sống của cô và lôi tất cả những hộc kéo, ngăn tủ gọn gàng, ngăn nắp ra rồi chất chồng lên thành một đống lộn xộn. Chí ít cô muốn chúng trở lại trật tự trước khi Elliot xuất hiện. Nhưng có điều gì đó mách bảo với cô rằng sẽ không dễ dàng chút nào.
Trên bếp, ấm nước bắt đầu reo. Marsh tắt lửa.
“Elliot. Ừ, tất nhiên rồi. Anh quên mất anh ta. Anh thật đãng trí. Em đã quyết định sẽ nói gì với anh ta chưa – ý anh là, anh sẽ giúp em. Nếu em muốn… “
Leila nhìn Marsh chằm chằm. “Nói với anh ấy gì cơ?”
“Về chuyện xảy ra tại bữa tiệc.” Những sợi tóc ướt lại xõa xuống mặt anh, và Marsh dùng khăn tắm hất ra. “Ý anh là, dường như nó rất hệ trọng và -”
“Ồ, tuyệt thật!” Leila bùng nổ. “Đáng lẽ em phải biết Simon không thể giữ bí mật. Anh ấy nói hết với anh rồi phải không? Về pháo hoa và… tất cả?”
“Simon?” Marsh cau mày. “Cậu ta có -”
“Được lắm.” Leila đứng dậy đột ngột đến mức chiếc ghế cô đang ngồi bị hất ngược ra sau. Sao Simon có thể làm thế với cô chứ? Trong bao nhiêu người – sao anh có thể đi kể lể với Marsh Devlin về nụ hôn bất ngờ, tuyệt như mơ và có sức công phá ấy? Sao anh ấy có thể? Nhưng dĩ nhiên rồi, Simon đã kể cho Marsh. Simon nói với Marsh mọi chuyện. Lâu nay chuyện cá nhân chưa bao giờ là riêng tư ở Sunrise Key cả. Cô đúng là đồ ngốc mới nghĩ giờ đã khác.
Nay thì Marsh đã biết bí mật sâu kín nhất, kinh hoàng nhất của cô. Thật khủng khiếp! Quá nhục nhã! “Chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc, đúng không?”
“Leila, sao em -”
“Khốn khiếp, quỷ tha ma bắt anh, Simon, và… và… tất cả
Leila nhấc tà váy dạ hội lên và chạy khỏi phòng, bỏ mặc Marsh đang chằm chằm nhìn theo.
Chuyện quái gì đang diễn ra thế?
Cốc trà của Marsh bị bỏ bẵng, anh đi tìm người nắm giữ đáp án cho tất cả những câu hỏi của anh.
Simon.
3
“Và Leila thực tình không biết ai đã hôn cô ấy?” Marsh hỏi.
Simon nhìn bạn mình chăm chú, và Marsh nhếch môi cười nhăn nhở, biết chắc là anh vừa mới bán đứng chính mình.
“Chúa ơi, là cậu.” Simon thốt ra.
Marsh mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế gấp cạnh Simon và nhìn ra biển. “Chính là tớ” anh thừa nhận.
“Nhưng, Dev à, điều đó rất tuyệt.”
“Đã từng thôi,” Marsh sửa lại. “Quá khứ. Giờ thì hết tuyệt rồi.” Tất cả cảm giác hân hoan và vui sướng khi ôm Leila – một Leila đáng yêu, thông minh, rạng rỡ, xinh đẹp – trong vòng tay anh đã tan biến từ lâu. Đúng vậy, anh đã hôn cô lúc Giao Thừa, nhưng cô không hôn anh. Chí ít cô không hề biết đã hôn anh. “Mà cô ấy làm cái quái gì thế, đi hôn một người lạ?”
Simon rót cho mình một tách nữa từ bình cà phê đặt trên bàn bên cạnh. “Bớt cái tính Anh khó chịu đi. Quan trọng là Leila sẽ không lấy gã Elliot kia nữa.”
“Ồ, rồi sao?” Marsh không giấu vẻ hoài nghi. “Tớ ngờ cậu đang nghĩ cô ấy sẽ lấy tớ chứ gì.”
Simon uống một ngụm cà phê. “Đó chẳng phải điều cậu muốn sao?”
Marsh nhìn vào đôi mắt xanh sáng của Simon và chẳng hề thấy ánh tố cáo, phê phán, hay đổ lỗi. Chỉ có sự tin tưởng… và tình bạn. Một tình bạn đích thực đã được kiểm chứng qua thời gian.
Sự thật là, Marsh muốn – rất muốn – ân ái với Leila. Anh muốn yêu cô bằng cảm giác xác thịt đúng nghĩa nhất. Nhưng hôn nhân? Ý nghĩ đó thật vô cùng cám dỗ. Leila – mãi mãi thuộc về anh. Nhưng nó cũng thật đáng sợ.
“Tớ không biết,” cuối cùng anh nói. “Tớ chỉ biết một điều duy nhất là tớ yêu em gái cậu, Simon. Tớ nghĩ từ lâu lắm rồi. Chỉ là…”
Ngay cả với Simon, người hiểu anh rõ nhất, cũng thật khó để mở lời. Và anh phải nói gì? Rằng anh sợ chết khiếp ư? Sợ rằng Leila sẽ không yêu anh… và càng sợ cô sẽ yêu anh? Sợ rằng cô lấy anh… rồi ngày nào đó sẽ bỏ rơi anh, như cha mẹ anh sao?
“Tớ thấy sợ,” Marsh thú nhận.
Simon đưa cho Marsh tách cà phê. “Tớ biết. Nếu tớ là cậu, tớ cũng sợ.”
Marsh nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu nâu bốc khói.
“Cậu không đưa cho tớ thứ gì khác mạnh hơn được à?”
Simon cười toe toét. “Tớ nói thật, trong đó có đấy.”
Marsh nhấp một ngụm. Tách cà phê không quá nóng, nhưng không hiểu Simon cho thêm thứ gì mà nó đi đến đâu dạ dày anh cháy lên đến đó. Anh đưa trả lại cái tách và cả hai ngồi im lặng trong một lúc.
“Leila giận cậu lắm,” Marsh báo. “Cô ấy nghĩ cậu đã tiết lộ bí mật của cô ấy.”
“Ồ, chuyện đó sẽ được giải quyết ngay thôi. Ngay khi con bé nhận ra đó là cậu, ngay khi cậu cho con bé biết.”
“Không,” Marsh chồm người tới. “Cô ấy không được biết. Tớ không thể nói với cô ấy -”
“Ồ thôi nào,Dev -”
“Không, Simon, thật đấy.” Lạy Chúa, thật sự là thảm họa nếu Leila phát hiện anh chính là người đã hôn cô đêm qua. “Tớ chẳng biết phải làm sao? Dựng cổ cô ấy dậy và bảo, ‘Này này, là tôi đấy, cái thằng suốt ngày sinh sự với cô ấy, cái thằng mà cô không ưa, chính là người đã hôn cô say đắm lúc Giao Thừa’ sao? Tớ nên làm thế hả?”
“Tớ đoán cậu đã có dự định khác trong đầu.”
“Tớ không muốn cô ấy cảm thấy nhưtớ biến thành trò cười, hoặc căm ghét tớ,” Marsh lẳng lặng nói. “Thực ra, tớ muốn điều ngược lại.”
“Và cậu nghĩ bằng cách giấu con bé, cậu sẽ có nhiều cơ hội hơn à?”
Marsh thở dài và lấy tay vuốt mặt. “Cậu nói như thể tớ làm chuyện mờ ám không bằng.”
“Chỉ cần nói với tớ cậu muốn tớ làm gì,” Simon đề nghị.
“Đừng tiết lộ với cô ấy đó là tớ,” Marshall đáp. “Được không? Tớ hứa sẽ nói cho cô ấy biết. Nhưng không phải bây giờ.”
Simon gật đầu. “Tốt hơn hết là cậu đừng có làm hỏng chuyện. Tớ không muốn một gã kém cỏi nào đó trở thành em rể mình đâu.” Anh cười. “Chí ít chẳng có gã kém cỏi nào khác trừ cậu.”
“Ý cậu là gã bác sĩ này kém cỏi chứ gì.”
Simon cười toe toét. “Tiện đây, Chúc mừng năm mới.”
“Phải, dù sao thì cũng là mới.”
***
Leila vừa nhâm nhi cốc soda vừa nhìn Simon chuẩn bị món rau-xào-đậu phụ cho bữa tối. Anh đúng là một đầu bếp có nghề, và loại đậu phụ anh làm luôn rất ngon, nhưng Leila không thích nhìn chỗ đậu trước khi nấu – một khối protein đậu nành trắng toát, mềm nhũn trên thớt.
“Chuyến bay của Elliot hạ cánh lúc mấy giờ?” Simon hỏi khi cắt khối đậu thành những miếng vuông vừa miệng.
Leila nhìn đồng hồ. “Tám giờ. Còn hai tiếng nữa.”
Simon ngẩng nhìn cô. “Anh lấy làm lạ là em không gọi cho hắn và cáo lỗi. Để thông báo với hắn là em không muốn hắn đến nữa. Tất nhiên là nói rất lịch sự.”
Leila co chân lên và ngồi khoanh tròn trên chiếc ghế nhà bếp. “Thực ra em đang mong gặp anh ấy.”
Simon ngừng cắt và nhìn cô. “Sao cơ?”
“Đêm qua em đã lầm lạc,” cô thú nhận. “Thứ nhất, em đã hôn một người hoàn toàn xa lạ, và thứ hnụ hôn đó dường như chẳng có ý nghĩa gì với người này, bởi anh ta rời khỏi bữa tiệc mà không một lần ngoái lại.” Cô hít một hơi thật sâu. “Rõ ràng anh ta không hề để tâm đến mấy nụ hôn ngớ ngẩn, và em cũng thế.”
Simon toét miệng cười. “Đấy là lí do em tha điện thoại di động xuống bãi biển hồi chiều hả? Vì em không quan tâm đến việc gã bí ẩn đó có gọi cho em hay không à?”
“Em sợ Elliot sẽ gọi,” Leila nói với vẻ rất nghiêm trang. Rõ ràng Simon nhận ra cô không rời điện thoại di động cả ngày hôm nay.
Cô cố gắng thuyết phục mình là gặp lại Elliot sẽ tốt cho cô. Anh là con người của thực tế, rất… thực dụng. Nhưng chẳng hề gì. Cô biết những nhược điểm của anh. Cô không phải lo sẽ thất vọng về anh trong hai mươi năm nữa. Bởi anh đã làm cô thất vọng sẵn rồi.
Leila ngẩng đầu nhìn anh trai khi Simon thái bông cải xanh thành từng miếng nhỏ. Ý nghĩ cuối cùng đó, dù nghe hơi giống giọng điệu của Simon, lại đến từ một góc khuất tỉnh táo trong tâm trí cô.
Nói đúng ra, Leila không muốn gặp Elliot. Trên thực tế, cô còn sợ anh đến. Cả buổi chiều cô ở trong tâm trạng thất vọng, bồn chồn, và ngay lúc này, điều cuối cùng cô muốn là nghe Elliot ra rả nói về những thương vụ mới nhất của anh.
Cô muốn tìm cho ra người đàn ông đã hôn mình. Rồi sau đó thì sao? À, có thể cô sẽ bắt đầu bằng việc lại hôn anh ta lần nữa.
Ngoài hành lang, cửa trước cọt kẹt mở ra rồi đóng lại. “Tớ biết đấy là cậu,” Simon vui vẻ nói với ra.
“Tớ chứ còn ai.” Marsh xách cặp và túi đồ nghề bác sĩ vào trong bếp, áo jacket vắt trên cánh tay. “Cậu đợi ai khác à?” Anh nhìn sang Leila. “Hôm nay em có tí nắng rồi đấy.”
“Trông anh khiếp quá,” cô nhận xét.
Marsh nom phờ phạc vì kiệt sức và nóng bức với mái tóc ướt nhẹp, đuôi tóc hơi quăn. Anh tháo tung cà vạt, cởi mấy nút áo sơ mi trên cùng rồi gieo mình xuống cái ghế bên kia quầy bếp. “Anh khen em, còn em lại nói trông anh thật kinh khủng là sao?”
Leila làm mặt hề với Marsh, rồi đứng dậy rót cho anh cốc trà đá. “Từ khi nào mà nhận xét ‘hôm nay em có tí nắng rồi đấy’ được coi là một lời khen vậy
Marsh cau mày. “Anh nói thế sao?” anh ngẫm nghĩ. “Xin lỗi.” Anh nhận cốc trà từ tay Leila, những ngón tay họ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




