|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
vô tình chạm vào nhau. “Cảm ơn em.” Anh đặt cốc nước xuống trước mặt. “Anh định nói là tối nay trông em thật xinh xắn. Thậm chí hơn hẳn thường lệ.”
Anh mỉm cười, và Leila biết anh cười trước sự ngạc nhiên anh nhìn thấy trong mắt cô. Marsh dành cho cô những lời khen hào phóng từ bao giờ thế?
Simon cho gia vị và nước sốt vào món mì sợi xào ức gà và nấm. “Cậu về luôn, hay chốc nữa lại đi tiếp?”
Marsh uống một miệng đầy trà. “Tớ còn đi một chuyến đến nhà Kavanaugh nữa, để khám cho đứa bé mới sinh, nhưng tận tối cơ.” Anh hít sâu rồi thở ra “Chúa ơi, tớ không trụ nổi nếu chỉ ngủ có hai tiếng nữa. Tối nay nhớ nhắc tớ đi ngủ trước rạng sáng.”
“Sao giờ cậu không tranh thủ chợp mắt một lát đi?” Simon hỏi.
“Và bỏ lỡ chuyến viếng thăm của anh chàng ‘chẳng rõ tên gì’ kia ư? Không đời nào.”
“Elliot,” Leila nói. “Anh ấy có tên, và đó là Elliot.”
Marsh đưa mắt qua bàn nhìn Leila, đang chăm chú vẽ những vòng tròn hơi nước trên thành cốc thủy tinh. Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh, rồi trước sự ngạc nhiên của Marsh, cô đỏ mặt và nhìn đi nơi khác. Đỏ mặt? Từ bao giờ Leila đâm ra ngượng ngùng với anh vậy? Tức giận, có. Khó chịu, thường xuyên. Nhưng ngượng ngùng? Thật mới lạ.
Trời ạ, nhưng tối nay trông cô xinh quá. Mái tóc quăn vàng óng, lộn xộn của cô được cắt ngắn ôm quanh khuôn mặt, tạo thành khung hoàn hảo cho đôi mắt. Và đôi mắt kìa! Từ trước tới giờ Marsh chưa gặp ai có đôi mắt xanh tím đẹp đến thế. Và đôi mắt ấy có ánh nắng ấm áp, niềm hạnh phúc đang nhảy múa và sáng lấp lánh rất dễ lây lan. Chúng cũng có thể đông cứng anh bằng một cái nhìn lạnh lùng. Nhưng những lúc longlanh nước mắt nặng trĩu nỗi buồn, đôi mắt Leila có thể làm anh khuỵu gối.
Nụ cười của cô cũng vậy. Nở rộng và dễ lây. Nụ cười của cô lan tỏa tới mọi vật và mọi người quanh cô, khiến cả thế gian trở nên tươi mới. Marsh hết sức ngạc nhiên khi thấy đôi môi xinh xắn và duyên dáng ấy có thể cong lên thành một nụ cười rạng rỡ chân thành.
Marsh luôn nghĩ hôn lên môi Leila giống như hôn nàng công chúa thần tiên – nhẹ nhàng và thanh cao đến diệu kì. Và hôn cô quả thật quá diệu kì, nhưng theo ý nghĩa khác. Nó say đắm, nồng nàn, đầy nhục cảm và lay động cả tâm hồn.
Một nụ hôn, và mọi bí mật bao lâu nay anh giấu kín với cả chính mình bị phơi bày. Anh yêu cô. Anh đã phải lòng người phụ nữ tuyệt vời, xinh đẹp, lúc nào cũng chọc anh phát cáu. Đúng vậy, anh đã yêu, và từ rất lâu rồi.
Hai nụ hôn, và Marsh đã hiểu ý nghĩa đích thực của từ lâng lâng. Bởi vì cô cũng có tình cảm với anh. Leila cũng có tình cảm với anh. Không lý gì cô hôn anh như thế mà không có chút cảm xúc nào với anh. Nhưng anh đã nhầm. Cô không yêu anh. Cô thậm chí không thích anh. Cô không hề biết mình đã hôn ai.
Ngồi trong gian bếp nhà Simon, nhìn Leila, cuối cùng Marsh cũng nhận ra anh phải làm gì. Anh phải quyến rũ Lelia. Từ từ, thận trọng. Anh phải để cho cô dần hiểu anh, thực sự hiểu anh. Marsh phải hạ xuống mọi rào chắn và để cô nhìn thấy con người thật của anh. Và anh phải cầu Chúa là cô sẽ thích những gì cô thấy.
Có thể đó là việc khó nhất anh từng làm. Đương nhiên đây là Leila, không phải một người lạ anh mới gặp. Về mặt nào đó, nó khiến cho mọi chuyện dễ dàng hơn. Nhưng mặt khác, chắc chắn cũng khó khăn hơn.
Nếu Marsh thổ lộ với Leila và cô từ chối anh thì sao? Nếu anh nói với cô điều gì đó riêng tư, cá nhân, và cô dùng nó để chế nhạo anh, cười cợt anh thì sao? Có thể anh sẽ không bao giờ gượng dậy được.
Tuy nhiên, anh phải cố chứng minh cho cô thấy ngọn lửa đã nhen lên những cuộc tranh cãi và bất đồng thường xuyên của họ có thể bao hàm một ý nghĩa khác. Đúng là mối quan hệ của họ theo kiểu sớm nắng chiều mưa, có thể họ không bao giờ chấm dứt cãi cọ, bởi miệng lưỡi cả hai đều sắc bén. Nhưng hãy nghĩ tới sự hàn gắn có thể ngọt ngào ra sao. Và chỉ cần nghĩ đến việc điều chỉnh sức nóng và những tia lửa điện giữa họ – hướng chúng vào phòng ngủ – anh đã thấy chóng mặt.
Sớm muộn gì, Marsh cũng phải thú nhận anh chính là người đã hôn Leila đêm đó. Mà phải sớm chứ không muộn, bởi cô chỉ lưu lại đảo trong hai tuần nghỉ lễ ngắn ngủi.
Nhưng hai tuần còn hơn không tuần nào, và nhất định anh phải tận dụng hết thời gian có thể để khiến Leila thích anh. Và cô sẽ thích anh. Vì phải thích anh thì cô mới có thể phải lòng anh được.
Anh không giũ bỏ được cảm giác việc nhà anh cháy rụi là một tín hiệu từ đấng tối cao. Nó kết thúc một đoạn đời và mở ra quãng đời khác cho anh. Một sự khởi đầu mới. Thời điểm để đứng lên từ đống tro tàn và bắt đầu lại tất cả. Phải nắm lấy cơ hội.
Bên kia phòng,
chuông điện thoại reo. Món mì của Simon đang kêu xèo xèo và cả hai tay anh đều bận nấu nướng, nhưng anh vẫn với tay ấn nút điện thoại gắn trên tường. “Xin chào?” Anh nói. “Loa ngoài đang bật. Xin cứ nói.”
“Vâng,” một giọng đàn ông cất lên. “Xin hỏi có phải nhà của Leila Hunt?”
Leila nghiêng người tới trước, một nếp nhăn hằn trên trán. “Elliot à?”
“Phải, anh đây,” người đàn ông đáp.
“Tín hiệu rõ thật. Anh gọi từ trên máy bay à?” cô hỏi.
Một thoáng im lặng trước khi người đàn ông trả lời. “Không, anh xin lỗi, Leila.”
Elliot không ở trên máy bay ư? Marsh cố nén nụ cười. Ít nhất cũng không lộ ra ngoài. Anh đang mở cờ trong bụng.
“Anh xin lỗi,” Elliot nói tiếp. “Nhưng rốt cuộc, cuối tuần này anh sẽ không đi đâu được cả.”
Leila bật dậy, chiếc ghế cô đang ngồi miết trên sàn bếp. “Simon, em sẽ nghe điện trong phòng bên.” Cô bước ra đến cửa, rồi quay lại. “Anh phải hứa khi em nhấc máy phụ lên thì anh gác máy đấy.”
“Cái gì, em nghĩ tụi anh sẽ nghe lén à?”
“Phải. Đừng có làm thế đấy.” Với ánh mắt nghiêm khắc dành cho cả Marsh, Leila lướt ra khỏi phòng.
Trong khi Marsh còn nhìn theo, Simon lấy ba chiếc đĩa từ tủ chén và sắp ra trên quầy bếp.
“Em đây.” Tiếng Leila vang lên trên loa ngoài.
“Ừ, em à. Anh rất tiếc về chuyện này…”
“Simon, gác máy đi!” Leila hét lên từ phòng bên.
Simon thò tay nhấn một nút. “Được rồi,” anh hét trả.
Nhưng Marsh vẫn nghe thấy giọng Elliot trên loa. “Simon…” anh cảnh báo.
“Bọn ta nghe được họ,” Simon hí hửng nói, “nhưng họ không thể nghe được ta. Con bé không biết đâu.”
“Hợp đồng anh đang thương thảo có đến bảy con số.” Giọng Elliot qua loa nhỏ xíu. “Anh không thể bỏ được.”
Marsh băng ngang qua bếp, nhìn cái điện thoại
như thể nếu anh làm thế nó sẽ tự ngắt. “Leila muốn được riêng tư.”
Simon lắc đầu. “Chà, cậu yêu vào đâm ra chẳng có gì vui cả.”
Marsh cau mày, liếc nhanh ra phòng ngoài. “Shh!”
“Con bé không nghe thấy chúng ta đâu.”
“Chúng ta không nên nghe lén,” Marsh kiên quyết. “Tắt cái này đi thế nào?”
“Vậy cuối tuần sau thì sao?” Tiếng Leila hỏi. “Anh có xuống đây cuối tuần sau không?”
“Nói không đi.” Marsh nhìn chằm chằm điện thoại, mong Eiliot đáp lại bằng một câu từ chối. Ý định gác máy và cho Leila sự riêng tư bị quên bẵng. “Ngươi quá bận. Ngươi không có thời gian để đến đây.”
Im lặng mất một lúc, rồi Elliot nói, “Anh đang xem lịch, và anh không biết liệu…” Anh ta thở dài. “Ngay lúc này anh phải nói không rồi, Leila. Anh đang dở việc. Giờ là thời điểm gay go trong năm. Anh chỉ có thể nói là nếu em quay về New York sớm hơn vài ngày, anh hứa chúng ta có thể ăn trưa cùng nhau.”
“Đúng là vênh váo, hợm hĩnh, quá quắt…”
“Cái đó cậu đã nói rồi.” Simon thận trọng giữ thăng bằng và bê cùng lúc ba cái đĩa tới chỗ cửa trượt mở ra hiên sau. “Muốn ngắt điện thoại nữa không hả? Cái nút trên cùng bên trái ấy.”
“Mấy ngày nữa anh sẽ gọi cho em,” Elliot đang nói dở thì Marsh nhấn nút và loa ngoài tắt ngấm.
“Gã này thật tồi.” Marsh theo Simon đi ra hiên.
“Không tồi như tớ tưởng,” Simon nhận xét, “nhưng keo kiệt.”
“Cô ấy sẽ không lấy gã,” Marsh nóng nảy thốt ra. “Tớ xin lỗi. Chỉ là tớ sẽ không cho phép điều đó xảy ra.”
“Anh không cho phép ư?”
Marsh quay lại và thấy Leila đứng ở ngưỡng cửa.
“Tiếng cạch kì cục em nghe thấy lúc Elliot chào tạm biệt là thế nào vậy?” cô căn vặn.
Simon nhún vai. “Chắc do đường dây. Nhiễu sóng ấy mà.”
“Anh nói dối không biết ngượng,” Leila nói. “Sao anh cứ làm em cáu thế?”
“Bữa tối đã sẵn sàng. Ai muốn uống rượu nào?” Simon lẩn vào bếp.
Leila quay sang Marsh. “Còn anh. Anh sẽ không cho phép em lấy Elliot sao?”
“Lei, anh ủng hộ.” Simon trở ra hiên mang theo ba cái ly, một chai vang trắng, và một chai soda. “Elliot gã… ờ… gã…”
“Là tên khốn,” Marsh tuyên bố thẳng thừng.
Simon cười ma mãnh, rót rượu ra ly cho mình và Leila, và một ly soda cho Marsh. “Đổi vài ngày dưới cái nắng tháng Mười Hai của Florida… cho bữa trưa với Elliot. Vụ đổi chác này có công bằng?”
“Tiếng cạch kia chỉ là nhiễu sóng trên đường truyền, hả?” Leila khoanh tay lại. “Hai người đã nghe không sót tí gì đúng không?”
Marsh chột dạ đổi thế đứng. Họ đã làm vậy. Họ đã nghe lén, đúng y như định kiến của Leila về sự riêng tư – hoặc chẳng được riêng tư – ở Sunrise Key.
Nhưng Simon chỉ ngồi xuống và bắt đầu tấn công bữa tối của mình. “Món này sắp nguội rồi. Hai người cũng nên ăn đi.”
Marsh biết anh nên xin lỗi Leila. Họ đã xâm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




