|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
investigator: thám tử tư.
“Cô ấy đã có giấy phép, Simon. Chính anh đã nói với em mà.”
“Anh cũng có thể kiếm một mảnh giấy và nói rằng mình là tổng thống Mĩ,” Simon vặn lại. “Cái áo không làm nên thầy tu.”
“Cô ấy đã tìm được mắc cài niềng răng của Becca Tennision,” Marsh chỉ ra.
“Sherlock Holmes đang cuồng chân rồi đây,” Simon châm chọc.
“Ai cũng phải bắt đầu từ đâu đó.” Leila đứng dậy và vươn vai. “Anh có nhớ mọi người đã cười anh ra sao khi anh quyết định trở thành người buôn đồ cổ nghệ thuật không?”
“Có, và anh cũng nhớ Francine Paresky đã cười rất to. Giờ cô ấy phải trả giá.”
“Nhân nói về trả giá,” Leila nói, “hai anh nợ em một lời xin lỗi vì đã nghe lén cuộc nói chuyện của em và Elliot.”
“Anh xin lỗi,” Marsh lầm bầm.
“Anh thì không,” Simon dựa lưng vào ghế. “Và anh vẫn cho rằng gã đó là tên ngốc vì đã cho em leo cây cuối tuần này. Hắn đã nói sẽ xuống đây với em. Hắn không nên để công việc ngáng đường như vậy.”
“Hợp đồng anh ấy đang làm trị giá hàng triệu đô la.” Leila khoanh tay lại. “Nếu anh có thể ngồi đó và nói với em rằng anh sẽ không gạt phăng ngày nghỉ cuối tuần với bạn gái vì một cơ hội kiếm được triệu đô, thì phải rồi, anh đúng là người đàn ông tốt hơn Elliot.”
“Một tối nọ,” Simon mơ màng, “Anh treo giải thưởng một triệu đô la cho ai tìm ra chìa khóa xe anh. Anh có một cuộc hẹn tối thứ Bảy với Gloria, và đã ở lại hơi khuya. Đến lúc anh nhớ ra Chủ Nhật có hẹn ăn sáng với Susan, thì không thể tìm ra chìa khóa xe. Đúng là rối tinh rối mù.”
“Anh sẽ không đổi một triệu đô la lấy chìa khóa xe đâu,” Leila chế nhạo.
“Ồ có chứ. Em không biết Susan đấy thôi.”
“Không đời nào.” Leila lắc đầu ngờ vực. “Nếu có người đến trước mặt anh và nói, ‘Đây là một triệu đô la. Anh hãy chọn nó hoặc chìa khóa xe của mình,’ anh thực sự cho rằng em tin anh sẽ khước từ số tiền đó sao?”
“Có lẽ là không,” Simon thừa nhận. Anh gãi đầu. “Anh đoán là có vài thứ người ta sẽ chọn thay cho một triệu đô la.”
“Tiền bạc chỉ là vật ngoài thân thôi mà,” Marsh nói một cách bình thản.
Anh đã im lặng rất lâu, Leila gần như quên mất anh đang đứng đó.
“Ngay lúc này anh có thể nghĩ ra một tá,” anh nói tiếp, ngồi xuống đối diện cô. “Hòa bình thế giới. Chấm dứt nạn đói, một liều thuốc chữa khỏi ung thư và AIDS. Có cần tiếp tục không nhỉ?”
“Nhưng tất cả đều không có thực,” Leila phản đối. “Những tình huống đó không bao giờ xảy ra. Chắc chắn cả Elliot cũng sẽ đổi một triệu đô la lấy hòa bình thế giới. Nhưng anh ấy không lắng về chuyện đó. Anh ấy không bao giờ phải đưa ra lựa chọn ấy cả. Nó chỉ là lí thuyết.”
Liệu Elliot có đổi một triệu đô la lấy cái gì đó không? Leila không hoàn toàn chắc chắn. Elliot lớn lên trong tầng lớp trung lưu ở ngoại ô thành phố New York, được nuôi dưỡng bởi niềm tin rằng tiền có thể mua được câu trả lời cho mọi vấn đề. Elliot đã phấn đấu và đạt được sự an toàn về tài chính mà cha mẹ anh chưa bao giờ có. Tiền bạc là Chúa Trời của anh và lúc nào cũng ám ảnh anh. Elliot vừa tôn thờ vừa nguyền rủa nó, và bất kể có bao nhiêu, anh luôn muốn nhiều hơn nữa.
Marsh, mặt khác, xuất thân từ gia đình giàu có. Anh có phong thái của kẻ giàu sang. Anh luôn luôn có sẵn tiền để đốt, nên chưa bao giờ ngần ngại đốt nó. Sự thờ ơ của anh với những vấn đề tài chính luôn làm Leila bực bội.
Marsh nhìn sang cô như thể biết cô đang quan sát anh. Đôi mắt nâu của anh lãnh đạm, hàng mi nhắm hờ như đang nghỉ ngơi, thư giãn. Bên ngoài cửa sổ, trên bãi biển, những đợt sóng nhỏ rì rào vỗ bờ trong bóng tối.
“Anh sẵn sàng đánh đổi một triệu đô la,” Marsh điềm tĩnh đáp, “lấy một – và chỉ một thôi – nụ cười của mẹ anh.”
Ánh mắt anh chạm phải mắt Leila, và lần này anh không nhìn đi nơi khác. Cô chợt nhận ra anh không thư thái chút nào. Mí mắt anh hạ xuống để che đi bão tố đang khuấy đảo bên trong. Cô quan sát khi Marsh nhoài người về phía trước trên chiếc ghế anh đang ngồi. Trong ánh điện tỏa sáng trên đầu, gương mặt xương xương của anh càng sắc nét hơn, khắc nghiệt hơn, nhưng vẫn không kém phần điển trai.
“Anh sẽ chọn khả năng sinh nở cho tất cả những cặp đôi đang khao khát một đứa con,” anh nói tiếp. “Anh sẽ chọn một đôi chân mới có thể đi lại và chạy nhảy, chứ không phải cái ghế bằng máy chết tiệt anh đặt cho cậu bé Billy Monroe. Anh sẽ chọn sự sống… hoặc chỉ một cơ hội nữa để cứu sống bệnh nhân cô độc vừa mất trong phòng cấp cứu.” Giọng anh hơi run run, và anh ngừng lời, nhìn xuống cái bàn trước mặt. Anh hít một hơi thật sâu, và khi cất tiếng giọng anh đã vững vàng trở lại.
“Và nếu em muốn những lựa chọn thực tế hơn, cái này thì sao: anh sẽ chọn cơ hội để sống và làm việc tại một nơi mà anh coi như nhà mình, có những bệnh nhân đồng thời cũng là hàng xóm và bạn bè, để biết rằng mỗi khi xuống phố anh được những người đi ngang qua quan tâm hỏi han. Và em nói đúng, đó thật sự là lựa chọn của ao năm qua. Anh đã từ chối một công việc với phòng khám riêng ở Boston mà giờ này ắt hẳn đã đem lại cho anh hơn một triệu đô la. Về Sunrise Key, có thể anh phải giật gấu vá vai, nhưng không ai có thể chi phối dù chỉ một mảnh tâm hồn anh.” Anh mỉm cười với Leila. “Trái tim thì có thể, nhưng tâm hồn thì không.”
Leila sửng sốt. Cô không hề hay biết chuyện đó. Cô chưa bao giờ nghĩ đến việc Marsh đã từ bỏ những gì khi sống ở Sunrise Key. Và cô chưa bao giờ nghe anh nói chuyện cởi mở như thế, thành thực như thế. Cô đã không nhận ra anh có thể nói những lời chân thành.
Lặng như tờ. Ngoài kia, trong những bụi cây tiếng châu chấu kêu râm ran. Trên bãi biển, những con sóng tiếp tục theo thủy triều dâng lên và hạ xuống.
“Chà,” Marsh nói với tiếng cười khe khẽ. “Anh đã phá hỏng cuộc chuyện trò rồi phải không?” Anh đứng dậy, nhìn đồng hồ. “Sắp muộn rồi. Anh phải đến nhà Kavanaugh để khám cho Kim và đứa bé lần nữa trước khi về ngủ.”
Marsh nhìn theo Leila khi cô quay đi và bắt đầu vuốt phẳng mấy tờ giấy trên bàn ăn. Mọi việc không đến nỗi tệ. Anh đã thổ lộ những điều trước giờ chưa dám nói với cô, và cô đã không la hét rồi chạy ra khỏi phòng – hay chế nhạo anh. Cô chỉ đăm đăm nhìn anh đầy ngạc nhiên, đôi mắt xanh biếc và sâu thẳm mở to. Anh có thể đắm mình trong đôi mắt đó mãi mãi, và trong những khoảnh khắc trái tim như thể ngừng đập.
Cô có muốn cùng đi đến nhà Kavanaugh không? Marsh muốn hỏi cô, nhưng không thể cất lời. Viễn cảnh quá cám dỗ. Một đêm sáng trăng, một chuyến đi trên chiếc xe jeep của Simon dọc phố biển yên tĩnh…
“Em lên lầu đây,” Leila thông báo, cuối cùng cũng thu lại đám giấy tờ. Mái tóc cô lòa xòa quyến rũ với những lọn tóc vàng rối. “Sau khi gọi cho Frankie, em sẽ đi ngủ.” Cô tặng cho cả Marsh lẫn Simon một cái liếc dài nghiêm khắc. “Hai anh mà hé lời nào về ninja này nọ với bất cứ ai, thì chết với em. Nghe chưa?”
Simon và Marsh gật đầu long trọng.
Leila có vẻ hài lòng. “Hẹn gặp lại vào sáng mai.”
“Chúc ngủ ngon,” Marsh nói. Cô quay đi định rời khỏi phòng, nhưng anh ngăn cô lại. “Leila này?
Anh đã không thành thật hoàn toàn. Còn một thứ nữa mà anh sẵn lòng đánh đổi một triệu đô la.
Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt ánh lên vẻ thắc mắc.
“Tình yêu đích thực.”
Cô cau mày, vẻ hoang mang lộ rõ.
“Anh sẽ chọn tình yêu đích thực,” Marsh nói lại lần nữa, “thay vì một triệu đô la. Đúng ra anh sẽ đổi một triệu đô la chỉ để lấy một tia hi vọng tìm được tình yêu thực sự.” Anh mỉm cười trước vẻ mặt chợt ngỡ ngàng của cô. Còn nhiều điều nữa, nhưng anh không thể bắt mình nói thêm. “Nếu anh là Elliot, anh sẽ không ở lại New York cuối tuần này. Anh sẵn sàng đổi một triệu đô la để được nghỉ cuối tuần với em.”
Cô khẽ gật đầu. “Chúc ngủ ngon,” cô thì thầm.
Khi cô đã rời khỏi phòng, anh quay sang và bắt gặp Simon đang nhìn mình.
“Tớ muốn biết chết đi được cái chuyện này rồi sẽ đi tới đâu,” Simon nói.
Marsh hít sâu, rồi từ từ thở ra. “Còn tớ chỉ đang chết thôi.”
4
“Ra biển hả?” Marsh hỏi khi bước vào bếp và rót cho mình một tách cà phê. Ánh nắng rạng rỡ của buổi ban mai xuyên qua ô cửa sổ.
Leila mặc bộ đồ tắm hai mảnh màu xanh lam pha xanh lá cây tươi sáng hiện rõ bên dưới lớp vải trắng mỏng như sa của chiếc váy mùa hè ngắn.
“Anh đoán giỏi đấy,” cô nói, rồi uống cạn ly nước trái cây.
“Simon dậy chưa?” Marsh vừa tựa vào quầy bếp vừa nhìn Leila qua miệng tách cà phê.
Leila bắn cho anh một ánh nhìn, ám chỉ rằng câu hỏi của anh thật buồn
“Phải rồi,” Marsh nói. “Cậu ta vẫn ngủ.”
Cô xoay người nhấc chiếc túi đi biển và khăn tắm lên.
“Anh đi cùng được không?” Marsh hỏi. “Em biết đấy, ra bãi biển?”
Leila ngạc nhiên quay lại nhìn anh. Cô nhận ra anh cũng đang mặc đồ bơi. Buồn cười thay, cô chỉ cho rằng lúc nào anh cũng ở trong phòng khám.
“Anh đang rảnh,” anh bảo cô, như đọc được ý nghĩ của cô vậy. “Tất nhiên, anh vẫn luôn sẵn sàng cho những ca cấp cứu, nhưng vài tuần tới khá dễ thở. Hôm nay anh không có lịch hẹn. Ngày mai anh chỉ làm nửa buổi, và đến ngày kia lại được nghỉ.”
Anh đang nhìn cô, bằng đôi mắt vô cùng ấm áp. Thực ra, Leila cảm thấy nếu cô nhìn anh quá lâu, cô có thể bị bốc cháy.
“Cũng… được,”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




