|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cô ấy không biết mình nói gì đâu.
Thanh Thiên gật đầu nói như máy :
– Không có gì, em về đây.
Cô vọt xe đi, Đông ngơ ngác, tay anh run từng hồi không rõ tại sao. Anh đứng mãi cho tới khi có bàn tay đặt lên vai anh.
– Jim ! – Đông ngỡ ngàng.
Hắn ngậm điếu thuốc nghiêng bên môi, ánh mắt soi mói tận cùng người đối diện :
– Tôi vừa chợt hiểu kẻ điên rồ không phải là mình. Nào anh bạn Đông Cù thân mến, hãy vào chăm sóc cô vợ búp bê của mình. Có lẽ đêm nay anh sẽ biết nhiều điều hay đấy. Tạm biệt.
Xe Jim khuất dần trên đường vắng, còn mỗi Đông trơ vơ, đêm tối nuốt chửng Đông.
Còn lý trí anh đang vùng lên vượt qua điểm mờ mịt của tâm linh, còn lẫn khuất một bóng hình.
– o O o –
Tường Vi mở mắt, căn nhà im vắng. Cô uể oải ngồi dậy, đồng hồ chỉ 9g, anh ấy lại đi ăn ở ngoài. Cô buồn rầu như sực nhớ … đêm qua … Vi nhăn mày cố nhớ, cô không nhớ gì ngoài chuyện mình ăn tối ở nhà hàng gặp Jim. Chải lại mái tóc Vi đi vào bếp. Ai đưa mình về kìa ? Jim hay vợ chồng Hoa ? Sao mình không nhớ gì ? Có, mình nhớ Jim mời mình khiêu vũ. Tiếc thật, mình chẳng biết nhảy điệu nào. Cô làm vệ sinh nhanh, uống một ly sữa tươi rồi đi chợ. Khu chợ gần nhà nên một loáng cô về ngay. Vừa làm thức ăn, cô vừa nghĩ ngợi. Lạ thật, tối qua đã xảy ra cái gì ? Dường như có chị Thanh Thiên ? Đúng rồi, chị ấy và Đông đứng bên nhau. Tường Vi nghẹt thở, nửa đêm chị ấy ở nhà mình làm gì ? Tường Vi đau đầu. Anh ấy nói ở lại không về mà. Họ làm gì trong nhà này ? Đầu cô đau từng hồi, ráng nấu xong thức ăn, Tường Vi lê vào phòng nằm. Đầu cô càng lúc càng đau, nỗi giận điên cuồng vò xé lòng cô. Mười hai giờ, Đông chưa về. Một…Hai giờ chiều, Đông không về. Tường Vi òa khóc, tay run lên nhấn số điện thoại :
– Anh Đông ! Sao anh không về ăn cơm ?
Đông im lặng rất lâu :
– Anh chưa làm xong việc, chiều anh về sớm.
– Em chờ anh về ăn cơm, anh nói chiều về, em chết anh cũng hẹn chiều về phải không ?
– Em ăn trước đi, anh đã nói buổi trưa đừng có chờ cơm mà.
Tường Vi khóc thực sự :
– Lúc nào anh cũng bỏ em một mình.
Câu nói khiến Đông điên tiết, anh chưa từng nổi giận với vợ. Đập mạnh ống nghe xuống bàn, Đông đi nhanh ra cổng, anh muốn im lặng suy nghĩ nhưng Tường Vi khiến anh sôi lên. Anh chạy xe như điên về nhà và thấy mâm cơm bể nát tung toé ở nền. Tường Vi lănlộn trên giường. Đông nghe miệng đắng chát. Từ đêm qua, Đông chợt thấy Tường Vi bé bỏng trong tay anh không hề trong trắng, yếu ớt. Hỡi ôi ! Anh không còn khoan dung độ lượng với vợ, có phải vì giọt tủi hờn trong mắt Thanh Thiên ? Thanh thiên ! Em lại bỏ đi rồi, chẳng biết khi nào về lại thành phố. Em có vui lòng với lời xin tha thứ của Tường Vi ?
Tường Vi ngẩng lên, nhạt nhòa nước mắt. Lạ thật, cũng là đàn bà, mà sao người thì nước mắt như sông như biển, kẻ hiếm như ngọc trai trăm năm. Nước mắt em không còn khiến anh đau lòng lo sợ, nước mắt Thanh Thiên lại làm anh chết lịm cả hồn. Tường Vi, đến bây giờ em còn là em chưa ?
Tường Vi òa khóc, Đông lặng nhìn nàng khóc, nhìn nàng ôm đầu lăn lộn, anh nhớ lại đêm qua, một đêm không ngủ với vô số lời lảm nhảm của vợ mình. Ta chưa bao giờ hiểu rõ vợ như đêm qua. Đông chợt cười khẩy chua chát, nỗi điên giận tan đi, chỉ còn lại chán chường :
– Em nín đi, lau nước mắt và nghe anh hỏi đây.
Giọng Đông không còn âu yếm, nó lạnh lẽo như nước đá áp vào tim Tường Vi. Cô rùng mình, điều gì đã xảy ra ? Nhưng cô vẫn nhoài mình áp đầu vào chân anh, thút thít rồi nói :
– Em nghe mà, anh giận em chuyện tối qua nên không về nhà ư ? Anh quên rằng, em cô đơn thế nào khi vắng anh. Em chỉ là người vợ bé bỏng dại khờ.
Đông nhắm mắt một mỏi, tay anh không vuốt tóc vợ như mọi ngày. Bàn tay nằm cô đơn trên nệm như muốn ôm chịu nỗi đau nầy.
– Tường Vi ! Anh là người chồng không ra gì phải không em ? Anh không đem lại cho em những gì em mơ ước, ngoài những năm tháng bửa củi thuê, chở cải mướn và tù đày ô nhục. Tường Vi ! Em thật là vợ hiền vì không hề bỏ rơi anh. Tường Vi ! Từ nay anh không để em chịu thiệt thòi nào, anh cần đền bù xứng đáng cho em.
Ánh mắt Đông khóa chặt tâm tư anh qua vẻ một mỏi xa vời. Tường Vi không còn thấy trong anh tình yêu. Cô hoảng sợ nhưng lời nói của anh hoàn toàn khác, anh tỏ ra cảm động trước sự hy sinh của cô kia mà. Tường Vi yên tâm, cô nói những lời thuộc lòng :
– Em không thích gì ngoài anh và tình yêu anh dành cho em.
Cô ngồi dậy, vuốt tóc cười e thẹn. Đông ngắm vợ rồi quay đi :
– Em thay đồ, anh đưa đi ăn, ngày mai anh sẽ tìm một người giúp việc cho em đỡ vất vả. Kìa ! Đừng phản đối, anh buồn đó.
Không chỉ người giúp việc, người ta còn đem đến nhà một chiếc xe Dream II cả cà vạt và một bó hoa hồng, có tấm card ghi mấy lời của Đông tặng vợ yêu của anh. Hôm ấy Đông không về nhà buổi trưa, Tường Vi không gọi điện. Cô chạy xe trên khắp phố phường Sai Gòn. Cô duyên dáng xinh tươi. Cô mãn nguyện trong nụ cười. Cô chẳng biết ngọn lửa tình trong tim chồng đã tắt, còn có chăng là những nụ hồng không biết nói và thứ vật chất cô mô ước từ lâu. Ôi ! Cuộc đời ! Để có cái này người ta sẵn lòng đánh đổi cái kia. Đóa Tường Vi khoe sắc không hương, đã đánh mất cái mà một cuộc đời người ai cũng ao ước, kiếm tìm.
Họ ngồi quanh chiếc bàn hình bầu dục, bên Jim có một luật sư người Mỹ với nét ranh mãnh của cáo. Bên Đông là luật sư quen thuộc của trung tâm. Jim đã trở lại sau ba tuần như lời hứa. Trước đó một tuần, từ Huế, Thanh Thiên đã gởi cho Đông một tập hồ sơ dầy về Jim và những công ty thuộc dòng họ Edward. Đông hoàn toàn yên tâm.
Hôm nay, sau những chữ ký được ấn vào vô số văn kiện nằm trên bàn kia, trung tâm Thế Kỷ sẽ trở thành một trung tâm vi tính tầm cỡ với tên hiệu "Đông và Jim". Và mọi quyền lợi anh đều nắm giữ, anh vẫn là giám đốc trung thực, bởi trước khi vào bàn anh đã kể chuyện về ba năm còn nợ một người đã ra đi và số tiền ấy anh gởi qua ngân hàng chờ chuyển trả.
Đông đứng lên, các nhân viên dưới quyền và một vài ký giả nhìn chăm vào anh :
– Xin giới thiệu quý vị đây là ông Jim EdWard, và đây là ông Hanche William, luật sư của ông Jim. Đây là luật sư Luân, ông Đồng, ông Đổng. Thưa quý vị, bản hợp đồng đã được luật sư hai bên bàn soạn kỹ lưỡng, mời quý vị xem lại trước khi chính thức ký hợp đồng liên doanh.
Đông ngồi xuống, nhiều ánh chớp loé sáng, Đông đảo mắt rất nhanh nhìn quanh. Vẫn những bạn bè và cộng sự tận tuỵ, chỉ thiếu một người. Đông lắc đầu, hôm nay có quá nhiều việc phải làm.
– Quý vị có cổ phần có ý kiến gì không ?
Im lặng.
Đông đưa mắt, cô thư ký trải hai tập hồ sơ trước Jim và Đông. Cả hai cầm bút ký và ký ngay vào. Lại những ánh chớp loé sáng, luật sư hai bên cũng ký vào và tất cả đứng lên bắt tay nhau. Nhóm ký giả ùa lại phỏng vấn. Họ ra về lúc 11g, Jim là người sau cùng. Hắn lại mang vẻ điên rồ trên mặt :
– Đông, tôi có hai ngày du lịch và săn bắn tại Nha Trang cùng luật sư Hanche, anh đi không ?
– Không ! Ta nên nói chuyện với nhau về chuyện xây cất trung tâm và máy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




