watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8082 Lượt

nhờ anh kéo nó lên dùm. Bọn người cũ tôi đuổi hết rồi, chỉ cần lấy lại vốn cho tôi, cái trung tâm đó tui nhượng lại giá rẻ.
Nhóm bốn người đến tham quan cơ sở ấy, đi theo họ có một chuyên gia về vi tính. Suốt ngày họ làm việc kiểm tra, còn ông chủ cứ đau đáu cặp mắt nhìn theo từng người.
– Sao Đông ? – Thanh Thiên hồi hộp hỏi bạn.
– Khó khăn nhưng mình thích.
Đồng sếu vừơn gật gù tán vào :
– Cơ hội ngàn năm có một, dù khó khăn cũng phải cố gắng vượt qua.
Đổng ù lạc quan hơn cả :
– Lên hương rồi, nhào vô đi Đông.
Khi Đông trả lời đồng ý, ông chủ trung tâm tin học làm ngay hợp đồng, có luật sư phụ trách pháp lý. Điều kiện nêu trong hợp đồng giản dị nhưng không kém phần cam go.
Nguyên văn như sau :
" Ông Lê Văn Đông, toàn quyền tuyển chọn nhân viên, quy định tiền lương, bảo trì máy móc. Trong thời hạn 5 năm, mỗi năm chia 4 quý, đúng ngày cuối tháng 1 quý, đến luật sư phụ trách hợp đồng nạp tiền thu được của trung tâm. Nếu trong 5 năm, ông Lê Văn Đông hoàn thành việc thu hồi vốn (Số vốn đã nêu rõ, có kèm theo chứng từ), ông được quyền mua lại trung tâm tin học Tương Lai với giá thoả thuận, trả lần trong 5 năm tiếp theo, được giảm 20% nếu trả 1 lần. Nếu ông Lê Văn Đông không hoàn thành việc thu hồi vốn trong 5 năm, sẽ bị thải hồi không điều kiện và trung tâm tin học Tương Lai được công khai bán đấu giá, mà không phải chịu điều kiện gì trước ông lê Văn Đông."
Đông hoàn thành bản hợp đồng trong 4 năm với 16 tiếng làm việc mỗi ngày, với ngày 3 bữa cơm và sinh hoạt phí cho Tường Vi, ngoài ra không có nhu cầu nào. Ông chủ trung tâm giữ đúng lời hứa, bán lại trung tâm cho Đông theo lối trả dần trong 5 năm. Ngày nộp tiền đầu tiên, ký xong giấy tờ, Đông đi bộ 12 cây số về nhà, vì trong túi anh không còn một đồng. Anh có biết, có người bạn gái cũng đi theo anh 12 cây số đường để chia xẻ cùng anh ?

– o O o –

Tường Vi ngắm mình trong gương, chiếc Mini màu vàng cắt 8 mảnh xéo, ôm gọn lấy thân hình nàng. Ta thật trẻ trung, xinh đẹp như tuổi đôi mươi. Ta làm sao thua sút nó, dù cho nó có từ nơi đâu về. Cali, hừ ! Cali chẳng phải đất thánh, con nhỏ gánh nước mướn ngày xưa, dù có trát vàng lên mặt đất, cũng không bén gót chân mình.
Cười với mình trong gương, Tường Vi xách bóp đầm ra ngoài, đọc lại lần nữa mảnh giấy viết cho chồng xong, cô ung dung khóa cổng ra phố. Thong dong bước chân trên con đường, Tường Vi nghĩ đến cô bạn mình. Nhóm 5 người ít ai biết Hoa, cô ở xóm khác, thỉnh thoảng cô mới ghé thăm Tường Vi, vì nhờ cô, Hoa mới biết chữ.
Hoa theo người yêu vượt biên, được định cư ở Cali và trở về quê hương sau 10 năm. Con nhỏ gánh nước mướn, giờ được gọi là Việt kiều. Với vẻ ngoài sang trọng hào nhoáng, biết lái xe hơi, biết nhảy đầm, hút thuốc, còn nói tiếng tây như gió và búng tay gọi chồng thay 2 tiếng "anh ơi". Con nhỏ ở tận Cali mà chuyện gì bên này cũng biết. Nó biết chuyện Tường Vi bên này có chồng là giám đốc trung tâm vi tính, biết chuyện Tường Vi có nhà mới rời bỏ xóm nghèo. Nó nói ông cha quê mùa của mình tới xin số điện thoại Tường Vi và sau đó gọi cô ra đón nó ở phi trường.
Buổi gặp mặt có nhiều điều đáng nhớ, bởi ai cũng tự hài lòng về mình và tình bạn càng khắng khít ở buổi gặp lần sau. Té ra thế giời bên ngoài thật muôn vàn sắc vẻ, chớ không tịch mịch như căn nhà và Đông. Té ra tình yêu chưa phải là tất cả trên đời. Tại sao ta không có quyền được tình yêu và được thêm nhiều thứ khác ? Anh ấy bây giờ đã thành đạt, đã có đầu tư của người nước ngoài, nếu ta xuất hiện bên anh ấy, có gì xấuhổ đâu ?
Tường Vi cười một mình vẫy chiếc xích lô vừa trờ tới. Cô lên ngồi đọc tên nhà hàng nổi tiếng. Bạn cô mời cả hai vợ chồng ăn cơm tối, nhưng cô muốn có một đêm cho mình giữa chốn phồn hoa. Nên khi Đông gọi về, nói phải ở lại trung tâm làm việc, cô không nói gì cả. Chiếc xe dừng lại trước một nhà hàng. Tường Vi xuống xe trả tiền, cô choáng ngợp trước hai người âu phục thẳng nếp, cúi mình thật thấp đón chào cô :
– Hello Tường Vi !
Hoa vừa bước xuống trong bộ đầm ngắn củn sặc sỡ với dáng vẻ nhún nhảy kệch cỡm, nắm tay Tường Vi thân thiết :
– Ổng đâu mà Tường Vi đi một mình ?
– Ảnh bận lắm, tối nay phải làm đêm.
Hoa bĩu môi, tay kéo Tường Vi vào căn phòng đông đặc người :
– Bận gì cũng phải đưa vợ đi chớ, cái khoản này đàn ông xứ mình thua xa ba thằng nước ngoài.
Những bộ quần áo sang trọng, muôn màu sắc, những mùi nước hoa trộn vào không gian. Tiếng cười nói, chúc tụng khiến Tường Vi choáng váng. Cô thấy gương mặt vợ chồng Hoa mờ ảo và tai nghe loáng thoáng lời giới thiệu, tiếng xì xào, và những bàn tay lần lượt nắm lấy tay cô. Khung cảnh này Tường Vi chưa quen, nhưng cô không muốn Hoa và bạn bè "nó" nhìn thấy mình lúng túng, ngại ngùng. Nụ cười luôn nở trên môi đầy e lệ, với câu nói xã giao "Hân hạnh được biết cô, chào cô", "Chào ông ! Hân hạnh được biết ông", "Vâng ! Cảm ơn ông, chồng tôi rất bận". Tường Vi khiến mọi người chú ý qua vẻ đẹp dịu dàng e lệ. Chồng Hoa mời khách ngồi vào bàn, đứng lên nói lời khai mạc, tiếng vỗ tay rền vang và tiếng sâm banh nổ dòn. Tường Vi ngồi bên Hoa, nụ cười e ấp trên môi, mắt cô lướt nhanh qua từng người. Cô chợt sửng sốt khi bắt gặp gương mặt ấy. Hắn là bạn của Hoa ư ? Hắn cũng đang nhìn cô, mắt đăm đắm màu nâu vàng rực rỡ, viền môi nhếch lên một nửa nụ cười. Hắn đêm nay không lè phè chút nào, mà thật tuyệt vời trong bộ veston sọc xanh mờ trên nền xám trắng. Chắc hắn nhìn ra cô từ lâu và khi thấy cô nhìn mình sửng sốt, hắn mỉm cười, đặt ly rượu xuống bàn bước lại. Hắn đứng trước cô lịch sự, hào hoa qua cái nghiêng mình rất thấp nói điều gì đó. Cô lúng túng, Tạo cười :
– Tường Vi, ông Jim nói hân hạnh gặp lại cô.
– Hân hạnh gặp ông nơi đây.
– Ông ấy muốn mời cô qua bàn, Tường Vi ! Nhận lời đi, Jim là tổng giám đốc của anh đó.
Mặt cô ửng hồng. Ôi ! Qua đó có ích gì, có nói và nghe được gì đâu chớ nhưng cô cũng gật đầu. Jim tươi cười đưa tay mời, Tường Vi bước đi. Cái bàn Jim ngồi không có ai ngoài hắn và hắn khiến cô sửng sốt bằng câu nói từ đôi môi, một câu nói tiếng Việt hoàn toàn :
– Đêm nay bà xinh đẹp quá !
– Ông ! Ông …
– Xin bà đừng ngạc nhiên và giữ bí mật này hộ tôi được không ?
– Vâng được ! – Tường Vi ngẩn ngơ buột miệng.
Hắn khẽ lắc đầu, mỉm cười, cầm ly rượu nho trao tận tay cô :
– Chúc mừng buổi gặp gỡ.
Hắn uống cạn ly mình và ánh mắt hắn khiến Tường Vi cũng uống cạn ly rượu. Cô nghe đầu óc lâng lâng ngay khi chất rượu chạy vào cơ thể. Jim tươi cười đổi lối xưng hô tỉnh rụi :
– Tạo nói cô là bạn của vợ anh ta ?
– Vâng ! Hồi ấy tôi thường dạy Hoa học chữ.
– Bao năm gặp lại, cô thấy Hoa thế nào ?
– Có vẻ sang trọng, nhiều tiền.
Jim thoáng trên môi nụ cười khó hiểu, Tường Vi tò mò :
– Tạo làm ở công ty ông ?
– Ồ không ! Công ty của dòng họ Edward.
– Tạo nói ông là tổng giám đốc.
– Là con trai của bà tổng giám

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT