|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
hiếm có ai được may mắn như tôi hôm nay, nhưng thật tiếc, tôi lại không hứng thú kiếm tiền trong kinh doanh. Bằng chứng anh đã thấy, tôi tốt nghiệp kinh tế bao năm rồi tôi không dùng đến tấm bằng.
Thoại cố nén nỗi bực đang trào lên trong lòng. Anh đã không hiểu tại sao, thật ra nếu Thanh Thiên nhận lời ngay, chắc anh phải đắn đo nhưng khi cô thẳng thắn từ chối, anh lại sợ vuột mất. Ở người phụ nữ không nhan sắc này, cứ như loài dạ lý khiêm nhường, chỉ toả hương trong đêm, khiến khách dạ hành ngẩn ngơ thương nhớ.
– Luật sư Hoan nói cô là một phụ nữ kỳ lạ, bây giờ tôi mới thấy. Thanh Thiên à ! Em hãy trả lời tôi bằng tính chất một người làm kinh tế. Kìa ! Sao em vội phản đối ? Em chẳng đang làm kinh tế là gì ? Mà còn là chuyên gia cừ khôi trong mọi lĩnh vực. Vậy thì cách nào cũng làm ra tiền, sao em không chọn cách tôi đưa ra, vừa có tiền, có quyền, và có cả danh vọng.
Thoại gọi cô bằng em khiến trong khoảnh khắc Thanh Thiên bàng hoàng. Tuổi xuân đi qua đời cô âm thầm, lặng lẽ, nhưng vết mờ u ám trên vầng trán tố cáo thời gian luôn vô tình. Đêm nối tiếp đêm, giọt sầu cô khô cạn, mà tiếng em cô mơ được gọi một lần từ người cô yêu dấu, vẫn chỉ là ước mơ thôi. Hôm nay người gọi cô bằng tiếng em trân trọng dịu dàng không phải là người cô mong đợi. Giọt đắng cay uất hờn tràn ra trên mắt Thanh Thiên. Cô đứng lên, dáng run một thoáng :
– Xin lỗi, tôi quên rót nước mời khách.
Cô chôn chân trong căn bếp nhỏ, lòng rối bời đớn đau.
– Em sao vậy ?
Thanh Thiên giật nảy mình, Thoại đi vào bếp đứng bên cô tự bao giờ. Anh chăm chú nhìn vào mắt cô và thấy những giọt nước mắt còn vương mi. Vầng trán anh nhăn lại :
– Nước mắt này nhất định không phải vì câu nói của anh, nhưng nó cũng là nguyên nhân. Thanh Thiên em có gì đau khổ sao không san sẻ với anh ?
– San sẻ ? – Bỗng dưng Thanh Thiên muốn cười, cô lách qua Thoại, trở lại bàn. Cô pha tách trà để trước anh, thấy ánh mắt nhìn như chờ câu trả lời của Thoại. Cô đành nói :
– Anh thoại à ! Chúng ta biết nhau đơn thuần vì công việc, khi xong việc, mỗi người có đường đời riêng, vướng bận nhau làm chi, vì những niềm riêng ai cũng có.
Thoại nhướng mày kinh ngạc :
– Té ra từ bao lâu nay em coi anh như một khách hàng thôi à ? Chết thật, vậy anh chứng tỏ cho em biết không thể như vậy. Bởi vì anh đang đến thật gần với em bởi ba mục đích. Thứ nhất, vì em là cô gái tuyệt vời. Thứ hai, vì em sẽ là giám đốc của anh. Thứ ba, vì … à …
Thoại cắn môi tỏ ra suy nghĩ :
– Ơ ! Điều thứ ba anh chưa nói được, anh cần tỉnh táo chút nữa để xác định kỹ. Thanh Thiên, em không nói thì mai sau nói cũng được. Anh cam đoan nỗi niềm nào của em anh đều gánh vác được, đó là lời hứa của một người đàn ông. Còn bây
giờ, coi như anh xin em có được không ? Cái chuyện làm giám đốc cho anh ấy mà.
Thanh Thiên dở khóc dở cười. Đất Úc 18 năm dung nạp gã đàn ông này, không dạy cho gã bài học thực tế nào sao. Nếu đề nghị này gã nói với một người khác, thì chỉ một năm sau gã phải khóc vì sự điên rồ của mình. Thanh Thiên bỗng nhớ tới Jim, cái gã ấy tự xưng là điên rồ nhưng khôn hơn cáo.
– Thanh Thiên ! Sao em ?
– Không được đâu anh Thoại.
– Tại sao em từ chối mà không suy nghĩ vậy ?
– Không ! Tôi suy nghĩ rồi. Mỗi người thích kiếm tiền một cách. Thanh Thiên thích làm ra tiền ngay bằng sức lực của mình và không chịu trách nhiệm trước bất kỳ ai. Làm giám đốc cho anh, tuy dưới một người mà trên 100 người, được kính trọng, có danh giá, nhưng luôn phải chịu trách nhiệm với hàng trăm con người. Phải đối đầu với hàng nghìn, hàng vạn mánh khoé trong kinh doanh, luôn nơm nớp lo sợ lời lỗ, hoặc đồng tiền, hàng hóa mất giá. Đó chưa kể đến phải mất bao năm mới thấy ra tiền ấy của mình. Anh Thoại ! Tôi không ham mê bất cứ điều gì, ngoài cuộc sống của tôi.
Thoại lặng lẽ nhìn cô gái, tại sao cuộc đời này lại có một con người kỳ lạ đến vậy ? Và tại sao ba nuôi biết rằng cô ấy sẽ khiến mình yêu thích ? Có phải vì cái đổ vỡ lớn lao nhất trong đời mình, do người vợ có nhan sắc ? Ba nuôi luôn là người thông minh, sâu sắc khiến mình hết lòng kính yêu, nể phục. Vậy mà chỉ hai tháng qua Việt Nam trở về đã nói rằng "Đó là một cô gái có thể ôm trọng thế giới trong tay, chỉ bằng một con tim và khối óc". Tại sao không là khối óc mà phải có thêm chữ con tim nhỉ ?
Tiếng chuông điện thoại reo khiến Thoại bừng tỉnh. Thanh Thiên nói nhỏ qua điện thoại nhưng Thoại vẫn nghe được toàn bộ cuộc điện đàm.
– Dạ ! tôi Thanh Thiên đây ông Chen.
– …
– Chúc mừng ông đã mua được công ty Trung Hưng.
– …
– Dạ thưa ông, đúng 7g30 sáng mai tôi sẽ đến và 2 hôm sau vào lúc 19g35 tôi mới có giờ rảnh tiếp ông.
– …
– Dạ ông ấy người nước nào ạ ?
– …
– Thưa ông, kinh doanh tư nhân mà muốn đầu tư về ngành dầu khí, hoàn toàn không có lợi. Hiện nay rất nhiều khoáng sản Việt Nam rất phong phú còn quá ít người đầu tư khai thác. Nếu ông ấy có hứng thú, tôi dànhmột tiếng gặp mặt.
– …
– Dạ, đúng 19h35 tôi chờ hai ông, tạm biệt.
Thế đó, từ một cô hướng dẫn viên du lịch, cô trở thành chuyên gia kinh tế trong mọi lãnh vực. Cô có tới năm, sáu người đỡ đầu, đều là luật sư thuộc hàng danh vọng nhất, nhì trên nhiều nước. Cô quen họ trong những ngày đầu Việt Nam mở cửa. Cô chinh phục được họ và học được nhiều điều để trở thành hôm nay. Muốn có hôm nay cô phải học bằng cái đầu thiên tài và bằng sức lực loài lạc đà băng qua sa mạc. Bao năm Thoại tự hỏi, rồi tự lắc đầu, cô gái luôn là điều bí mật, là cơn sóng lòng không định nghĩa ở tim anh. Hoan à ! Thầy khiến con chết đuối trong mùi hương dạ lý quê hương rồi. Bất giác Thoại mỉm cười, anh đứng lên :
– Mình đi ăn tối đi Thanh Thiên, anh muốn ăn cái quán có ốc bưu um tương ớt và cá trê nướng mắm gừng.
Thanh Thiên bồi hồi, cô nhớ hình ảnh người luật sư già nước Úc, ông đã được ăn hai món này, miệng luôn khen ngon tuyệt, còn nước mắt ràn rụa vì cay. Sáu năm rồi ông chưa trở lại sau ba lần qua Việt Nam, không ngờ ông có đứa con đỡ đầu người Việt Nam đáng mến thế này. Kỷ niệm khiến Thanh Thiên rạng rỡ, cô đứng lên tươi cười :
– Được, nhưng cấm không được khóc nghe.
Họ tươi cười bên nhau ra cửa nhưng mỗi người một ý nghĩ.
Lại một đêm không ngủ được, cô lăn lộn ngồi lên bật đèn. 2g30, vuốt mái tóc, kẹp cao tận đỉnh đầu, cô rời phòng ngủ, bước lại bên chiếc mũ độc nhất, mở ra lấy một tập hồ sơ và một cuốn sách nhiều màu sắc đi ra bàn.. Cô mở tập hồ sơ, bên ngoài có hàng chữ "Khoáng sản, lâm sản miền Trung. Tiềm năng kinh tế và kế hoạch phát triển đến năm 2000". Cô đọc kỹ để ghi vào đầu, thỉnh thoảng dùng bút đỏ gạch đít một số câu. Ba giờ rưỡi sáng, cô xếp tập hồ sơ lại, lấy giấy trắng viết một bức thư.
Việt Nam 3g30 ngày …
Kính gởi luật sư Samuel Roffe ,
Thưa luật sư ! Tôi viết thư này, trước muốn biết về công việc làm ăn và sức khỏe của ngài có tốt đẹp không ?
Sau báo
cho ngài biết rõ về Rhys Krau, hai người mà ngài đã giới thiệu với tôi.
Thưa luật sư Samuel Roffe kính mến !
Ông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




