watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8085 Lượt

với Đông :
– Anh không khó chịu khi nghe một người ngoại quốc nịnh đầm vợ mình chứ ?
Đông khẽ lắc đầu mỉm cười. Anh đưa Jim ra phòng khách. Hắn đảo mắt nhìn quanh rồi nhún giọng :
– Mọi thứ chung quanh đều đơn giản ngoại trừ cô bạn của anh.
Đông nghĩ thầm, hắn nói mọi thứ, không biết gồm cả Tường Vi vào không ? Anh pha trà, vừa lúc Tường Vi bưng hai ly cam vắt vào :
– Chị Hai nói người Mỹ ít uống trà.
Cô đi ra, Đông đưa tay ra hiệu mời Jim. Hắn ngửa người tựa vào salon nhìn anh tia mắt hiếu kỳ :
– Anh chưa trả lời câu hỏi tôi.
Đông nói giản dị :
– Chúng tôi là bạn nhau từ nhỏ, cô ấy tốt nghiệp kinh tế đối ngoại nhưng làm bên ngành du lịch. Cô ấy rất có tài có đức.
– Mỗi nhan sắc là thua kém vợ anh.
Đông rít hơi thuốc :
– Tôi chưa bao giờ so sánh cả. Ở cô ấy có quá nhiều ưu điểm khiến không ai thấy phần khuyết điểm kia.
Jim cười nhẹ, nụ cười lịch lãm, chớ không phải là sự ngạo nghễ hay mỉa mai :
– Tôi nghĩ điều anh nói không đúng thực tại.
Hắn dúi thuốc vào gạt tàn :
– Mà thôi, ta bàn chuyện chính đi.
Trong tích tắc, vẻ điên rồ biến mất, Jim thành một người khác, thâm trầm, đầy bí ẩn, với chút bối rối thoáng nhanh qua mắt :
– Tôi lập lại đề nghị, muốn được chung vốn với anh.
– Vì lẽ gì Jim ? Anh thừa khả năng đến đây với túi tiền và những cộng sự, anh có thể lập nên một vương quốc mà không cần hùn hạp.
– Trước khi có vương quốc riêng cho mình, tôi phải đặt viên gạch xây nền móng. Đông à ! Tôi không cần dấu anh, nếu tôi chứng minh được mình biết cách làm ra tiền giỏi hơn tiêu tiền, thì tôi mới thoát khỏi quyền giám hộ của mẹ tôi và tự do xử dụng di sản.
– Nghĩa là trên thực tế anh chưa có tiền ?
– Có đủ để đầu tư vào trung tâm của anh thôi.
– Tại sao anh chọn trung tâm của tôi mà không chọn chỗ khác và "người ta" mà anh nhắc đến lần trước là ai ?
Jim lắc đầu, mắt hắn rực lên vẻ tinh quái :
– "Người ta" mà tôi nói là nguyên nhân, khiến tôi muốn dứt bỏ hai chữ điên rồ, làm lại con người.
Đông không tò mò, anh chỉ ngạc nhiên :
– Nhưng tại sao họ biết tôi rõ vậy ?
– Trong kinh tế thị trường, họ biết anh mà anh không biết họ là chết. Sao ? Anh đã có câu trả lời dứt khoát với tôi chưa ?
– Anh cho tôi biết sơ bộ về những yêu cầu của anh.
Jim nói, tỏ ra đã suy nghĩ cặn kẽ :
– Tôi là phó giám đốc luôn vắng mặt của anh, phần hùn từ 30 đến 50% tuỳ anh quyết định. Sau khi hoàn thành xong đề án 2, đổi tên trung tâm thành "Đông và Jim". Mọi thủ tục sẽ thông qua hai luật sư Mỹ, Việt, ngoài ra tôi gửi hai cộng sự, một chuyên về kỹ thuật vi tính, một chuyên về tài chánh ngân hàng.
– Lạ thật, vậy mà anh nói anh chỉ biết tiêu tiền.
– Tôi tốt nghiệp Đại học kinh tế Memphis và từ trước đến nay tôi chỉ biết tiêu tiền.
Đông trầm ngâm, hắn có mọi thông tin về anh, còn anh chẳng biết gì về hắn, ngoài số đôla hắn sắp bỏ ra. Có điều sơ bộ mọi yêu cầu của hắn đều là chính đáng và cần thiết. Anh nhìn hắn, nói xong điều cần nói, hắn lại trở thành gã Jim điên rồ đáng yêu qua ánh mắt, nụ cười đậu trên môi. Hắn cười với ai kìa ? Đông nhìn theo ra cửa sổ, Tường Vi và Thanh Thiên đang dạo trước hiên nhà và vợ anh cũng cười với hắn, nụ cười e ấp thẹn thùng. Vậy đó, cái điên rồ chưa biến khỏi hắn chút nào.
– Jim !
– Hử ? – Hắn quay lại.
– Lần gặp sau, ta sẽ bàn thêm với sự có mặt của luật sư hai bên.
– OK ! Hai hôm nữa tôi về Mỹ, sẽ trở lại sau ba tuần. – Hắn nói vẻ mừng rỡ – Anh giới thiệu cho tôi một ngân hàng tin cậy để chuyển tiền.
– Ngân hàng Malaysia, nó đang hoạt động rất nhanh chóng, hữu hiệu và nhiều khách hàng.
Jim đứng lên chìa tay, Đông bắt lấy, anh buột miệng :
– Thú thật, tôi chỉ định làm bạn với anh chứ không nghĩ nhận lời về chuyện làm ăn. Vẻ điên rồ đầy chết người trong anh đã chinh phục được tôi.
Jim toét miệng cười :
– Yên chí đi, anh sẽ không bao giờ hối hận vì Jim điên rồ này.
– Xin lỗi, tôi không ra sân bay tiễn anh.
Cả hai bước ra ngoài, chào từ biệt hai người phụ nữ, hôn tay Tường Vi nhưng lại bắt tay Thiên mạnh mẽ. Hắn không cho Đông đưa về vì có cái hẹn ở một dancing gần đây. Hắn tỏ ra mê ly khi nói và vừa đi vừa múa tay vừa huýt sáo một điệu nhạc thịnh hành.
Đông nhìn theo hắn lắc đầu mỉm cười. Thanh Thiên cầm tay Tường Vi lại gần :
– Đông nhận lời rồi à ?
– Thanh Thiên thấy hắn được không ?
– "Được" lắm.
Đông rạng rỡ, Thanh Thiên nhìn người không sai bao giờ, chỉ còn một điều anh không yên tâm.
– Chẳng hiểu hắn có phải là một công dân trong sạch ở nước Mỹ không ?
Thanh Thiên giản dị :
– Để mình giúp cho, mình có quen một người khách du lịch người Mỹ, ông ấy là luật sư ở Washington.

– o O o –

Người đàn ông nhìn đồng hồ, nhìn ngược, nhìn xuôi trên con đường, người phụ nữ đến sau lưng anh ta :
– Xin lỗi, tôi đến muộn, vì …
– Ngồi đi Thanh Thiên, cô uống gì ?
– Cam vắt.
– Vì cô đến công ty Mễ Cốc Trung Hưng phải không ?
– Biết ông giám đốc chuyển nhượng công ty cho người Singapo tôi thật lấy làm tiếc. Ông ấy nói vì điều kiện ông đưa ra quá khắt khe, phải vậy không thưa ông ?
– Anh Thoại chớ ?
Thanh Thiên cười, lặng lẽ hớp từng ngụm nước cam :
– Công việc trở nên thất bại, khiến hai tiếng đó trở nên xa vời.
– Không phải lỗi ở cô.
– Anh thừa khả năng mở một cơ sở đầu tư khác, cần gì hùn hạp lối này ?
– Vì một lẽ dễ hiểu, tôi đã có cơ sở ở Úc, phần đầu tư tại quê nhà giao cho em trai tôi, nếu làm giám đốc cả một công ty, nó không làm được.
– Hiện nay Việt Nam không thiếu những cơ sở mong được hợp tác vốnkinh doanh, anh có cần tôi giới thiệu một vài nơi ?
Thoại búng tay, gọi bồi tính tiền :
– Không ! Trong đầu tôi có kế hoạch mới, ta về nhà hãy nói.
Thanh Thiên bối rối, Thoại càng lúc càng tỏ ra thân mật, chẳng hiểu anh ta muốn nói về nhà nào ? Và khi Thoại dừng xe trước con hẻm nhà cô, bước xuống xe cô càng bối rối :
– Không cần tiễn đâu anh Thoại, anh cho giờ hẹn, tôi sẽ đến.
– Tôi không tiễn mà vào nhà cô để nói chuyện.
Trong xóm nhỏ có bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào Thanh Thiên và anh chàng Việt Kiều đẹp trai ngon lành kia. Còn cặp mắt Thoại thì trố lên khi thấy căn nhà Thanh Thiên. Trời đất ! Cô ta sống thanh đạm thế này sao ? Chẳng lẽ …
– Tôi không nghĩ cô sống thanh đạm như thế.
– Nhu cầu về cuộc sống của tôi rất đơn giản.
– Vậy cô cần gì làm chết xác đến vậy ? Mỗi lần hẹn là phải chờ cô tìm giờ trống trong sổ hẹn. Tôi có cảm giác cô làm việc một ngày 18 tiếng trở lên. Luật sư Hoan nói với tôi cô rất giàu.
Thanh Thiên mỉm cười đưa tay mời Thoại ngồi :
– Tôi mà giàu à ? Vậy cần gì làm một ngày 18 tiếng chứ ? Vô đề đi, kế hoạch mới cần đến tôi à ?
Thoại nhìn chầm chập vào cô :
– Dĩ nhiên, cô hãy chọn ngành nào mình am hiểu nhất, mở một công ty, tôi giao quyền giám đốc cho cô.
Thanh Thiên nhíu mày, cô không ngạc nhiên, vì đã dự đoán được và cô đang lựa lời từ chối để Thoại đừng giận.
– Anh Thoại à ! Một đời người

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT