|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cú áp phe phim bậy bạ mà lời nhiều, mua cổ phần ở trung tâm mày, coi như gởi ngân hàng lấy lời.
Đồng gật đầu theo bạn, sực nhớ hỏi :
– Sao mày không nói với Thanh Thiên, tao nghe nói cổ làm ra tiền dữ lắm.
Đông có chút bâng khuâng khi tâm sự với bạn :
– Cô ấy không cótiền, tao đã nói nhiều lần về làm với tao, cổ lại không đồng ý. Nghề hướng dẫn du lịch hấp dẫn cô ấy chỗ nào mà cổ bỏ mảnh bằng kinh tế vậy không biết. Mỗi lẩn tới thăm cổ, thấy cổ sống thanh đạm cô đơn tao buồn quá.
Đồng có vẻ suy nghĩ, ở cô bạn ngày xưa có cái gì khiến hắn không hiểu được. Mỗi lần hắn ghé thăm, rủ đi chơi đâu đó, Thanh Thiên ít nhận lời. Bản tính cô hoàn thiện theo tuổi tác đời người, cô từ chối nhưng cô rất thân tình tha thiết. Đồng không còn thấy một nửa đàn ông trong cô bạn gái, anh chỉ thấy ở cô một người phụ nữ cô đơn. Trời thật bất công, vì không ban sắc đẹp cho nàng.
Đồng vụt hỏi :
– Coi như xong, tụi mình ghé thăm Thanh Thiên.
Đổng ù vỗ bụng cười toe toét :
– Ừ ! Đi lẹ, con nhỏ độ rày nấu ăn tuyệt cú mèo.
Đông đứng lên trả tiền, anh choàng vai hai bạn bước đi.
– Nghe cổ nói mày hay quậy lắm phải không ?
– Làm gì có, tao chỉ tới ăn cơm với cổ cho có bạn thôi mà.
Đồng xì dài :
– Con nhỏ quen sống cô đơn rồi, nó cần gì tới mày đâu chớ.
Câu nói Đồng khiến Đông chạnh lòng. Người đàn ông quen với
niềm cô đơn không dễ, với người đàn bà càng khó hơn. Thanh Thiên của anh vì ai sống kiếp âm thầm ? Bị tình phụ ư ? Không, cô không có bạn trai nào ngoài nhóm tam Đ. Yêu đơn phương ư ? Thật ra ai đáng được nàng yêu chứ ? Nàng là một phụ nữ hoàn thiện, mỗi khi được ở bên nàng, ai cũng có cảm giác vui vẻ, hạnh phúc. Hay nàng mặc cảm mình không đẹp ? Không thể nào, có bao giờ cô ấy quan tâm đến vẻ bề ngoài của mình.
– Ê Đông ! Mầy nói cái gì không thể nào ? – Đổng ù trợn mắt hỏi.
Đông giật mình, anh đã ngồi trên chiếc jeep cà tàng bạt mạng của Đổng ù, suy nghĩ đến Thanh Thiên, vô tình bật lên câu nói. Đông cười gượng :
– Có cách nào cưới chồng cho Thanh Thiên không ?
Đổng ù nhấn ga, lao nhanh, hắn cười khùng khục :
– Cánh văn nghệ văn gừng tụi tao hông có thằng nào đáng một xu cả, hỏi bên cánh ăn thịt người đi.
Đồng hừ mũi :
– Lái xe kiểu này có ngày vô bệnh viện gặp tao. Tao thề ăn thịt mày trước. Gả chồng cho Thanh Thiên à ? Cô ta sẽ biến thành gấu, xé xác tụi mình ngay.
Cả ba bỏ xe ngoài ngõ hẻm, đi bộ vào, rón rén bước vô cửa, cả ba định hù bạn chơi, ai ngờ cô đang nói điện thoại :
– Thưa ông Chen, tôi chỉ môi giới và hướng dẫn ông về ngành mễ cốc Việt Nam. Nếu muốn làm việc sâu sắc hơn, xin ông liên hệ trực tiếp mễ cốc công ty Trung Hưng …
– Dạ tôi hiểu thưa ông, luật sư Trần rất có danh tiếng, ông ấy sẽ giúp ông điều ấy. Tôi không thể dẫm chân vào nghiệp vụ kẻ khác. Dạ ! Tôi là chuyên viên về kinh tế đối ngoại, đơn thuần vậy thôi, tôi chỉ làm đúng chuyên môn mình. Dạ ! Thành thật cảm ơn nhã ý của ông, rất tiếc tôi bận. Dạ ! Mong có ngày tái ngộ, tạm biệt ông, chúc ông thành công.
Cô buông ống nói, nhắm mắt vẻ mệt mỏi, nghe tiếng động vội mở bừng mắt, cô thấy nhóm tam Đ đứng đó tự bao giờ. Vẻ mệt mỏi tan biến, cô reo lên :
– Sao hôm nay đến đông đủ vậy ?
Cả ba không trả lời, Đông đăm chiêu ngó bạn :
– Thanh Thiên bỏ bên du lịch hồi nào vậy ? Hiện làm ở đâu ?
Cô tỏ ra bất ngờ rồi thản nhiên ngay :
– Đâu có, khi rảnh, Thanh Thiên đi làm thêm cho đỡ buồn thôi. Ờ ! Sao không ngồi xuống, đợi mình mời à.
Cô lăng xăng đi rót nước, thái độ lúng túng ngượng ngùng. Đông nhìn sững theo cô, bạn bè thân thiết quá khiến Thanh Thiên khác lạ là anh biết ngay. Anh đứng lên đến bên cô :
– Thanh Thiên sao vậy ?
– Đâu có gì. – cô gượng cười, bưng khay nước ra bàn.
Đổng ù ngắm nghía bạn bằng đôi mắt cố ý tò mò :
– Lúc nãy bước vô nghe "cậu" nói chuyện, cứ ngỡ cậu là cố vấn kinh tế một công ty nào đó. Công ty nào vậy ? Cho mình hùn vốn với.
– Thôi đừng đùa nữa, cố vấn gì thứ mình, ông khách du lịch đó chắc không tỉnh táo, gọi điện hỏi cũng nói đại thôi – Cô tỏ ra khó chịu, Đông vội ra hiệu các bạn, Đồng sếu vườn cười ruồi :
– Trung tâm tin học Thế Kỷ thiếu cố vấn kinh tế, Đông nó đến mời cậu đó.
Thanh Thiên dứt khoát :
– Mình có công việc của mình, không làm việc khác đâu.
Áng mây buồn lướt qua mắt Đông, cô luôn chia xẻ mọi niềm vui nỗi buồn trong anh, mỗi công việc là không thay đổi. Thật ra, tốt nghiệp bằng đỏ kinh tế đối ngoại mà làm thông dịch viên cho công ty du lịch là quá phí hoài, trong khi anh đang cần một cánh tay đắc lực, mà người anh kỳ vọng nhất là Thanh Thiên. Thanh Thiên nhìn rõ nỗi buồn trong mắt bạn "Đông ơi ! Mình muốn lắm nhưng không được đâu, sóng gió sẽ nổi lên trong mái ấm gia đình bạn. Sóng gió sẽ nổi lên trong tim mình. Đông ơi ! Tường Vi sống chết chưa biết khi nào. Đông có hiểu cho mình không ?"
Giả như vô tình, cô nói :
– Nếu Đông cần cố vấn kinh tế, mình giới thiệu một người, cô ấy giỏi lắm. À ! phương án 2 đến đâu rồi ? Đông có quyết định gì chưa ?
– Mình phải đi bước phát triển chung của kinh tế thế giới thôi.
– Nghĩa là mở cổ phần tạo vốn ?
– Đúng vậy, quyền giám đốc công ty mình nắm, nên mình chưa có ý định làm việc với Jim điên rồ.
– Jim điên rồ ? – Đồng kêu lên trước tên gọi kỳ cục.
Thanh Thiên thản nhiên :
– Nếu làm việc với hắn, cậu phải cẩn thận nghe, tụi Mỹ không điên chút nào khi nói đến tiền đâu. Vậy hôm vừa rồi đi với hắn, nói chuyện gì mà về khuya vậy ?
Nhắc đến đêm ấy, lòng Đông xôn xao, vì lẽ gì anh nhớ hoài mùi hương và những cánh hoa dạ lý nằm cô đơn trên mặt đất. Cô ấy có nói gì về chuyện đứa con mình yêu thích không ? Tường Vi …
– Thanh Thiên nè ! Tối đó cậu đến nói với Vi chưa ?
Thanh Thiên tỉnh bơ gật đầu :
– Nói rồi !
– Cô ấy trả lời sao ? – Đông hấp tấp, Đồng sếu vườn dỏng tai nghe.
– Nó nói đừng nhắc nữa, hễ nhắc là nó đau đầu.
Đông thừ người thất vọng, Đồng, Đổng hiểu cả hai đang nói gì. Đổng bực bội :
– Tao càng ngày càng ghét Tường Vi, đàn bà gì lạ đời, muốn chồng mà không muốn con, hôm nào tao nổ một trận.
Thanh Thiên cau mày :
– Chuyện vợ chồng Đông, Đổng xen vào làm gì ?
Đổng ù không chịu :
– Sao lại xen vào, Tường Vi là của tụi mình mà.
Đồng khoái chí :
– Chứ còn gì ? Hồi đó Tường Vi cũng là của "cậu". Cậu bắt nó ưng thằng Đông, nó đâu dám không ưng.
Thanh Thiên nghẹn lời, gương mặt không nét cân đối trở nên ảm đạm vô hồn. Đông nhìn thấy, anh hoảng sợ, tim đau nhói.
Lạ thật ! Mỗi lần thấy nàng buồn là anh đau đớn theo. Tại sao ? Đông vỗ nhẹ vai Thanh Thiên,mắt nhìn các bạn vẻ khó chịu.
– Các cậu ngậm bớt mồm đi được chưa ? Cứ chọc cô ấy buồn, chuyện đó cô ấy đâu có lỗi, là mình yêu cầu thôi – Đông hừ lạnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




