|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lòng nhắm mắt. Anh ôm mẹ than :
– Má à ! Con phải lo cho má, thì giờ, tiền bạc đâu mà nghĩ đến chuyện đó.
– Con cãi lời, má chết không nhắm mắt.
– Má ! Mới giáp năm ba thôi mà.
– Ngộ biến phải tùng quyền thôi con à, má nghĩ không ai trách con đâu. Căn nhà phải có bóng đàn bà, đàn ông có vợ mới nên thân.
Đông buồn lo rạc người, làm cả ngày chạy tiền thuốc cho mẹ không đủ, tiền đâu cưới vợ chớ ? Anh càng không dám nói với mẹ điều đó.
Buổi tối lúc Thanh Thiên qua thăm, mẹ anh nhắc lại, liếc Thanh Thiên anh dạ nhỏ. Người mẹ như hiểu lòng con liền nói :
– Hồi ba con còn chạy xích lô, có dành dụm được một số tiền, ổng dặn má không được xài tiền đó, để dành cưới vợ cho con. Má không dám trái lời, cứ bỏ trong gối cất. Con lấy ra lo việc đi.
Số tiền khá lớn, quấn bọc ny-lông bỏtrong gối. Đông cầm tiền nước mắt rưng rưng, Thanh Thiên khuyên :
– Đàn ông không nên khóc, Đông khóc bác gái đau lòng lắm. Vầy nghe, sáng mai Đông qua nói với Tường Vi, mình sẽ nhờ má đứng lo lễ cưới. Cùng cảnh nghèo, mình nghĩ đủ lễ nghi nhưng đơn giản được rồi.
Thanh Thiên về, mẹ nắm tay anh nói :
– Giá con cưới Thanh Thiên, má yên lòng hơn. Tường Vi xinh đẹp, hiền hậu nhưng yếu đuối, không công ăn việc làm, sợ ngày sau con khổ.
– Làm trai phải nuôi vợ, lập sự nghiệp chớ má.
Không ngờ Tường Vi phản kháng, viện lẽ mình còn nhỏ và hai bên cha mẹ mới qua đời chưa đủ 3 năm. Đông năn nỉ, Tường Vi khóc :
– Em còn nhỏ dại, làm vợ sao được, có bề gì chịu sao nổi lời đàm tiếu xóm giềng.
– Tường Vi ! Anh vì chữ hiếu, chớ đâu dám ép em, má anh gần đất xa trời.
Tường Vi nguây nguẩy từ chối, rồi khóc lóc nằm vùi. Đồng ù chạy qua méc Thanh Thiên. Cô ngẩn ra vẻ không tin. Mẹ cô nói :
– Con qua khuyên Tường Vi đi, kẻo rồi suốt đời ân hận.
Cô qua hỏi, Tường Vi cũng nói như vậy. Lần đầu tiên trong đời Đông thấy Thanh Thiên nổi giận. Cô nói, mắt quắc lên tóe lửa :
– Thôi đi ! Không phải lúc nào nước mắt cũng giải quyết được vấn đề. Tôi hỏi cô, cô có yêu Đông không ?
Tường Vi lấm lét khi nghe nàng gọi cô xưng tôi liền gật đầu nói "có".
Thanh thiên chua chát :
– Có phải đối với cô chỉ cần yêu là đủ. Yêu cho tới già, tới chết. Cô ngoài 20 rồi, yêu Đông từ năm 17 và cô từng nói Đông là hơi thở của cô. Cô sống chết chỉ một mối tình. Ba năm yêu nhau chưa thể cưới nhau sao ?
Tường Vi bệu bạo :
– Em còn nhỏ dại, sợ làm vợ sẽ khổ thêm cho anh ấy.
Thanh Thiên hứ lạnh lùng :
– Còn nhỏ dại mà lại biết yêu, có đúng là tình yêu ?
Tường Vi la lớn :
– Em yêu anh ấy !
– Vậy theo cô yêu là gì ?
Tường Vi ngơ ngác, Đồng, Đổng nháy nhó Đông. Thanh Thiên nhìn Tường Vi như muốn soi thấu tận cùng tâm tư cô gái :
– Yêu là sự đồng cảm giữa hai tâm hồn, cô chưa đồng cảm với Đông vậy chưa phải là cô yêu Đông. Yêu là cùng nhau san sẻ hoạn nạn, vui buồn. Yêu là phải hy sinh, cao thượng. Cô lúc nào cũng cao thượng, hy sinh ? Ngày mẹ Đông sắp qua đời, niềm mong ước của bà là thấy Đông thành gia thất. Đông muốn trả hiếu cha mẹ chỉ trong giây phút này, mà cô lại đỏng đảnh từ chối. Cô nghĩ coi, đó có phải là tình yêu cô dành trọn cho Đông ?
Thanh Thiên nói như quan tòa hạch tội, Đông sững sờ bối rối còn Tường Vi khóc ngất. Chưa hết, Thanh Thiên bồi tiếp :
– Thầy là người nhân đức đôn hậu. Tôi vì cảm ơn giáo dục, mới hứa cùng thầy chăm lo cho cô tới khi thành gia thất. Nếu cô là con gái thầy mà không học được chút nào đức độ của thầy thì từ nay đừng chị em gì hết. Kể như tôi phụ lòng thầy, kể như tôi chưa từng biết cô.
Cô bỏ đi ra cửa, Đồng, Đổng chạy theo. Tường Vi mặt xám ngắt, đầm đìa nước mắt chạy theo :
– Chị ơi ! Đừng đi, em xin lỗi chị, em bằng lòng làm đám cưới.
Cưới nhau hai tháng mẹ Đông qua đời. Đám cưới xong nhà Đông hiu quạnh, hai vợ chồng ngồi ta thán thì Thanh Thiên ghé qua. Cô khơng còn vẻ lạnh lùng khắc bạc, ôm Tường Vi dịu dàng xin lỗi và tặng một chiếc đồng hồ. Cái đồng hồ, Tường Vi cất ít khi đeo. Đông hỏi, cô nói sợ đeo hoài hư mất vật kỷ niệm. Tháng ngày tân hôn dù nghèo nhưng hạnh phúc và Đông nhớ mãi trong ngày cưới, đến đêm động phòng lúc nào bên anh cũng thoảng mùi dạ lý ngát hương…
…
Anh cúi xuống nhặt cành dạ lý nằm cô đơn trên đất. Loài hoa bé nhỏ, ngát hương trong đêm với màu sắc kiên cường. Anh vụt hiểu vì sao người bạn gái yêu hoa dạ lý. Thanh Thiên ! Thanh thiên ! …
Ba gã đàn ông trạc bằng nhau nhưng khác nhau một trời một vực, gã thì cao ốm lêu khêu, gã thì mập ú núc ních, gã thứ ba điển trai nhất, có gương mặt nghiêm nghị, trầm tư. Họ ngồi ở nhà hàng, trên bàn vài chai bia trơ vỏ với ly đầy thứ nước vàng óng. Gã mập ú nói trước tiên sau khi "ngánh" đã đời thằng bạn chí cốt của mình :
– Ê ! Mày quên bé Tường Vi chờ cơm sao ? Nói gì nói lẹ đi, tao còn tập thể dục nữa.
Gã sếu vườn trợn mắt :
– Mầy mà tập thể dục ? Tao nghe có lộn không đây ?
– Mẹ nó ! Mầy chơi vài bản Disco, nhảy vài điệu Rock không là tập thể dục à ?
Tên sếu vườn đưa hai tay lên trời cười ngất, Đông cũng không nín được cười. Anh tưởng tượng ra cảnh Đổng ù na tấm thân cả tạ của mình quay cuồng theo điệu Rock loạn cuồng, càng cưòi dòn. Đổng ù có vẻ quê độ :
– Thôi nghe Đông, mày ngon rồi, cho nên bé Tường Vi mới chọn mày, để tao thất tình mười năm nay. Không yêu được nữa.
Gã sếu vườn "kê tủ đứng" ngay :
– Chớ không phải, chẳng ai yêu nổi mày à !
– Mày đừng khinh thường tao, nhiều em ngọt lắm, nhưng trái tim tao không hề rung động. Còn mày, vi trùng bu dầy đặc, ai mà dám xáp vô.
Gã sếu vườn trề bờ môi mỏng dính, đấu võ mồm quyết liệt :
– Lầm rồi thằng ù à ! Là tao tình nguyện hiến trọn cuộc đời mình cho y học.
– Hiến trọn bao năm rồi, có tìm ra cách chữa bệnh ròm của mày không ?
Gã sếu vườn gân cổ :
– Ròm không đáng sợ, miễn cơ thể đầy đủ chất dinh dưỡng, chớ đừng như mầy. Nghe tao nói nè, bệnh thừa mỡ là một bệnh nguy hiểm.
Gã thao thao bất tuyệt, Đông nhìn hai thằng bạn nối khố chỉ biết cười. Chợt gã nín ngang xương trố mắt nhìn Đông hỏi :
– Ê ! Sao nãy giờ không tuyên bố lý do vậy ?
– Tụi bây nói đã chưa ?
– Rồi – Cả hai đáp một lượt.
– Vậy nói chuyện nghiêm chỉnh nghe. Tao đã suy nghĩ kỹ về dự án phát triển trung tâm, phải làm trong năm nay thôi, nhưng sức tao không nổi. Tao muốn mở cổ phần, để có tiền đầu tư, nhưng sợ không quản lý được. Đa số cổ phần, sẽ mất quyền điều hành công ty. Giờ tao hỏi tụi bây, có muốn mua cổ phần trung tâm của tao không ?
Gã sếu vườn trở nên thận trọng ngay :
– Nghĩa là có cổ phần tụi tao mầy yên tâm hơn, chẳng ai mua nổi tình bạn ba đứa mình.
Đông gật đầu thong thả :
– Tính tao tụi bây biết rồi, dù là giúp đỡ nhau nhưng đứa nào cũng có quyền lợi nhất định.
Đổng ù nhún vai rất ư là "đạo diễn" :
– Tao biết mẹ gì về cái kinh tế thị trường nầy đâu. Nhưng mày đã nói nhất định ngon ăn. OK ! Tao vừa có mấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




