|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
sống từng này
tuổi chưa từng thấy tình thầy trò nào, tình bạn bè nào cao quý như hôm nay. Được ! Tôi giúp cô.
Người bác sĩ già và người phụ tá nhìn cô gái cười trong nước mắt, khẽ lắc đầu thương cảm. Cô về đến nơi, mặt rạng rỡ tươi cười, nhưng Tường Vi run rẩy hỏi :
– Có sao không chị ?
– Không sao cả. Bác sĩ nói thần kinh em hơi yếu nên đau đầu đó thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều, vô tư ăn ngủ là khỏe thôi. Ông cho thêm toa thuốc, vậy đó, bé chịu không ?
Dĩ nhiên là Tường Vi chịu, cô ăn hết chén cháo, lên giường ngủ say. Thanh Thiên ngồi đợi các bạn về. Đông hỏi ngay :
– Vi có sao ko ?
Thanh Thiên làm tỉnh, đẩy tấm phim cho Đông coi, nói trơn tru :
– Ổng nói đau đầu là bệnh của các cô bé dễ thương, không sao hết. Không tin Đồng xem phim thử.
Sinh viên y khoa năm thứ 2 như chàng Đồng sếu vườn, chẳng biết xem phim X quang con mê gì, cũng giả đò ngắm tới ngắm lui :
– Ờ há ! Phim tốt lắm, chắc Vi suy nhược thần kinh.
– Ông bác sĩ cũng nói vậy, ổng kê đơn, uống thuốc bổ, ăn ngủ, vô lo.
Đông mừng đến ôm Thanh Thiên nhảy cỡn, nịnh bạn búa xua :
– Ôi ! Thanh Thiên dễ thương nhất đời.
Cô bạn "dễ thương" của Đông đã hỏi anh vào buổi chiều hôm ấy, khi cô nhờ anh giải toán.
– Đông nè ! Nếu Tường Vi có bệnh thì sao ?
– Thì chữa.
– Nếu không có tiền chữa bệnh ?
– Thì bán nhà, rồi Vi qua nhà ở với tụi mình.
– Nếu bệnh không chữa được ?
Đông bỏ bút nhìn Thanh Thiên nghi hoặc :
– Cậu làm sao vậy ? Chẳng lẽ Vi có chuyện gì ?
Thanh Thiên vờ tươi cười :
– Là mình tỷ dụ thôi, để đo lòng Đông với Vi mà.
Đông phì cười :
– Tỷ dụ mà nói ra vậy mình biết hết còn gì.
Rồi anh nghiêm nét mặt nói :
– Đừng nói Vi đau ốm, nếu Vi có bệnh nan y gì, Đông không thay dạ đổi lòng đâu. Đây không đơn thuần là tình yêu mà còn là trách nhiệm của Đông với thầy.
– Đông yêu Vi nhiều đến vậy sao ?
Đông cười lặng lẽ, mắt sáng lên dưới đôi mày rậm to :
– Tình yêu làm gì có nhiều hayít, nó là một khối duy nhất …
– … Đông trao trọn cho Vi rồi phải không ?
Một áng mây thoáng qua mắt chàng trai, anh ngần ngừ tỏ với bạn :
– Chẳng hiểu Đông yêu Vi tự lúc nào Thanh Thiên ạ ! Có lẽ từ vẻ yếu đuối của Vi, khiến Đông thấy mình có bổn phận phải che chở yêu thương. Mà với Đông, Vi đặt trọn lòng tin và cả cuộc đời mình. Thanh Thiên biết không, có lần Vi hỏi vì sao Đông yêu Vi, mình trả lời, vì trên cõi đời này có duy nhất Vi là cần đến Đông.
Ngày ấy, Thanh Thiên muốn gào lên, nói rằng Thanh Thiên cũng cần Đông, sao Đông vô tình hờ hững, có phải vì Thanh Thiên xấu xí, nhưng cô nghẹn lời. Hình ảnh ngày mai Tường Vi không còn nữa đã giúp Thanh Thiên giữ chặt lòng hy sinh. Khi Đông ra về, cô nửa thật nửa đùa nói :
– Đông tàn nhẫn lắm nghe, bao năm mình không cần Đông là gì ?
Đông cười hết cỡ, véo mũi cô bạn gái có một nửa đàn ông trong máu :
– Thanh Thiên đâu phải con gái, nếu là con gái Đông cưới liền.
Câu nói ấy cũng là nỗi ám ảnh trong nàng suốt bao năm. Khi nào bắt đầu cuộc hy sinh, là lúc nàng bắt đầu biết đau khổ. Để dập tắt niềm đau tương tư, nàng lấy hạnh phúc "người ta" làm lẽ sống của mình. 12 năm rồi, Tường Vi vẫn là loài hoa tầm gửi sống nhờ nhựa thuỳ dương. 12 năm rồi, Thanh Thiên trở thành người phụ nữ trọn vẹn nhưng vẫn cô đơn độc hành trên đường đời.
…
– Tại sao chị gạt em ?
Rất dịu dàng, nàng lau nước mắt cho Tường Vi rồi hỏi :
– Có phải vì vậy em sống khép kín và lúc nào cũng thấy thiếu vắng Đông ?
Tường Vi vùi mặt vào lòng Thanh Thiên :
– Em sợ mình chết khi không có anh ấy bên cạnh. Chị ơi ! Nỗi ám ảnh này nặng nề hơn cả cái chết em chờ đợi bao năm rồi.
– Bao năm rồi em vẫn sống và sẽ sống đến bạc đầu.
– Em không tin – Cô gái lại khóc.
Thanh Thiên nâng mặt em gái, nhìn sâu vào mắt nàng :
– Em phải tin, khoa học ngày nay càng tiến bộ, họ làm được tất cả. Chị có số tiền lớn, định dành vào việc khác nhưng … Vi à ! Em nhập viện nhé ! Hoặc đi nước ngoài cũng được, mọi chi phí chị lo.
– Không ! Em chấp nhận cái chết này, em không muốn Đông đau đớn cùng em, anh ấy đã cho em quá nhiều.
– Trong tình yêu không có từ cho Vi ạ ! Đông yêu em vì linh hồn, thể xác, sự nghiệp, tương lai của Đông đều là của em. Được đau đớn vì người mình yêu là hạnh phúc.
Vi tròn mắt nhìn Thanh Thiên, cô thật ngây thơ, ráo ngay nước mắt :
– Chị nói cứ như là đã từng yêu rồi vậy.
Thanh Thiên chua xót, trong mắt Vi, Thanh Thiên không được quyền yêu hay là trong mắt tất cả mọi người ? Nghị lực trong tìm nàng cạn khô. Nàng đỡ Vi lên nghiêm giọng :
– Người Đông yêu duy nhất là vợ mình, em đừng quên điều ấy. Hiện giờ Đông đang khó khăn trong công việc, em phải dịu dàng, chìu ý khi Đông muốn gì ở em. Tường Vi ! Ba năm rồi em cam chịu, giờ nói hay không là quyền ở em. Còn chuyện tiền bạc, em đừng ngại. Hãy suy nghĩ kỹ đi rồi điện cho chị biết.
Thanh Thiên nhìn đồng hồ :
– Chị phải về, em còn gì nói với chị nữa không ?
Vi trở nên đáng yêu, dịu dàng :
– Em chợt hiểu vì sao bao năm chị câm lặng. 10 năm bên nhau, chúng em hạnh phúc là nhờ chị. Nếu chị nói sự thật, hẳn cuộc sống gia đình em trở thành ngục tù, tối tăm. Chị Hai ! Chị thương em, thương cho trót nhé !
– Em cần gì chị sẽ hết lòng.
– Em không giải phẫu đâu. Anh ấy cần tiền lo cho sự nghiệp. Ngày nào sự nghiệp đạt thành, em chết cũng mãn nguyện. Chị giúp anh ấy đi.
– Chồng em không thích nhờ người khác vun vén công danh mình, chị làm sao đây ?
Tường Vi mừng rỡ :
– Chị đồng ý giúp hả ? Ôi, em mừng quá ! Em sẽ thấy anh ấy tươi cười với em mỗi ngày, anh ấy không còn lăn lộn mất ngủ, than thở âm thầm. Chị Hai ! Chị là tài nhất, thế nào cũng có cách giúp mà anh ấy không tự ái được, nha chị !
Quá đủ với mình rồi, nàng nghĩ thầm và gật đầu.
Tường Vi quên đi cái chết đang chờ đợi mình. Nàng reo to, hôn Thanh Thiên túi bụi, nàng thở hổn hển, cười khanh khách. Thanh Thiên cười theo, đứng lên :
– Chị về đã, em rửa mặt đi, làm đẹp chút cho Đông vui lòng. Còn nữa, dọn dẹp phòng ăn cho sạch. Nhớ từ nay đừng nổi nóng với Đông nữa nhé !
– Dạ !
Hai chị em đưa nhau ra cổng. Đêm về khuya dạ lý tỏa hương ngây ngất. Bóng Thanh Thiên mất dạng. Tường Vi đi nhanh vào nhà, trong thời gian ngắn, cô đã dọn sạch sẽ, đi tắm rửa, trang điểm nhẹ, sẵn sàng đợi Đông về. Cô biết chắc, mình là người đàn bà hạnh phúc.
– o O o –
Đông mở mắt, nghe tay mình tê điếng, anh nhìn xuống, Tường Vi gối đầu trên tay anh, mặt áp vào ngực anh, thân hình mảnh mai săn cứng quấn lấy thân thể anh trông thật quyến rũ. Đông tỉnh hẳn, để nhớ đêm qua anh về nhà trong tâm trạng vui vẻ và hơi ngà ngà. Anh ghì lấy vợ xin lỗi vì để cô ở nhà một mình. Tường Vi không hờn lẫy như mọi hôm, cô
chăm sóc anh, cởi giầy áo, lau mặt và pha nước chanh đưa tận miệng chồng.
Một chút hơi men, khiến Đông thấy vợ thật khêu gợi trong chiếc áo ngủ cột dây hờ hững. Anh yêu vợ náo nức, mạnh mẽ, nàng đáp ứng anh nồng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




