|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
lén quan sát cả 4 qua khe cửa. Bao giờ Đông cũng xếp sách đầu tiên vươn vai hỏi :
– Xong chưa ?
Nếu cả bọn xong rồi Đông phân công ngay :
– Thanh Thiên chơi với Tường Vi đến 10 giờ 30 phải về ngủ. Đông xách nước, Đồng đi mua gạo củi, Đổng ở lại tối nay.
Cái chuyện mỗi người ở nhà Tường Vi một ngày là do Thanh Thiên đề nghị. Cô sừng sộ khi Đông lắc đầu :
– Nếu nhà Vi bị ăn trộm viếng thăm thì sao ? Nếu ăn trộm thấy Vi có một mình lại xinh đẹp thì sao ? Đông chịu trách nhiệm phải không ?
Dĩ nhiên Đông không chịu, nên đề nghị được thông qua, mỗi người ở nhà Vi một tối. Thanh Thiên được vào nhà ngủ, còn các đấng nam nhi thì ngủ trên ghế bố ngoài hiên. Bẵng qua một năm, cô bé Tường Vi bỗng trở thành thiếu nữ xinh đẹp, dịu dàng. Thanh Thiên càng cưng quý, cô càng tỏ ra bệnh hoạn, yếu đuối. Và cô lâm bệnh thật sự vào một buổi chiều nhìn qua khe cửa, cô gặp ánh mắt Thanh thiên nhìn Đông.
Cô bé đau nặng sốt liên miên và luôn nói nhảm nhưng cương quyết không đi bệnh viện. Cả nhóm lo sốt vó, túc trực một bên, thuốc men lu bù. Đêm ấy đến phiên Đông trực, anh mở hết cửa, bật đèn sáng ngồi học và canh chừng cô. Tiếng Tường Vi nói nhảm khiến anh chạy vội vào. Cô lăn lộn nói, rồi khóc :
– Anh đừng bỏ Tường Vi nha anh, đừng bỏ Vi.
Đông bối rối, cô bé suýt rơi xuống đất vì chiếc giường nhỏ quá. Anh vội đỡ lấy cô. Cái thân thể mảnh mai yêu kiều ấy gây cho anh một cảm giác gai người khi tiếp xúc. Hương con gái từ cô phả vào mũi anh khiến anh choáng váng, ngất ngây. Ấp úng, vụng về, anh gọi cô :
– Tường Vi, Tường Vi, dậy uống thuốc đi em !
Cô lại mê đi, anh đặt cô xuống giường và chết sững lúc bất chợt nhìn thấy đóa Tường Vi chớm nụ. Cõi lòng phẳng lặng của chàng trai thanh tân nổi cơn sóng gió và anh khám phá ra những lời trong cơn mê dành cho anh. Đêm ấy anh không chợp mắt, cũng không học hành được chữ nào. Đó là lời anh thú nhận lúc đã yêu nhau.
Ngày Đông nói yêu cô như quả bom nổ trong đám bạn bè. Hôm ấy, Đông lao động ở trường sơ ý cắm xẻng vào chân, vết thương khá sâu, mất nhiều máu khiến anh xanh mét. Người bạn cùng lớp chở anh về, lúc cả nhóm ở nhà Tường Vi (Đồng học Y, Đổng học Tổng hợp, Thanh Thiên học kinh tế đối ngoại). Đồng, Đổng quát tháo, Thanh Thiên nhăn nhó, còn cô thì khóc òa ôm cứng chân anh nức nở :
– Anh có sao không ? Anh đừng què cẳng nghe, đừng chết bỏ em.
Nước mắt cô ướt cả tấm băng chân, nước mắt cô khiến tim anh bủn rủn, chưa một ai vì anh rơi nước mắt ngoài Tường Vi. Anh đã quỵ xuống, nắm lấy tay cô âu yếm dỗ dành :
– Nín đi em, đừng khóc nữa, anh không sao đâumà.
Cô òa khóc to hơn, ngã vào lòng anh bất kể mọi người. Mặt Thanh Thiên nhợt nhạt, mắt anh rực lửa yêu. Anh ôm ghì cô thì thầm :
– Tường Vi, anh không bao giờ rời xa em, đừng khóc nữa cô bé của anh, ngoan nhé anh thương.
Đồng, Đổng trố mắt, Thanh Thiên chết lặng, cả hai ngó sững hai người. Đồng ròm cười hô hố trước tiên :
– Ê Đông ! Yêu Tường Vi của chúng mình hồi nào mà không báo cáo vậy ?
Đổng ù thì la lối :
– Không được, yêu gì mà kỳ dzậy ? Qua mặt bạn bè cái rụp. Cô em bé nhỏ, thành người yêu bé nhỏ, tao quê độ đó nghe.
Cả hai truy Đông, Tường Vi đã đời, khi nhìn lại Thanh Thiên biến mất. Chẳng ai hiểu vì sao Thanh Thiên bỏ đi, bởi với họ, Thanh Thiên không phải là con gái. Mỗi Tường Vi biết tại sao …
Rời bỏ dòng hồi tưởng, Tường Vi quay số điện thoại, cô lấy giọng nhòe nước mắt nói vào máy :
– Chị Hai, em đây !
Thanh Thiên lo lắng :
– Tường Vi, em khóc phải không ? Có chuyện gì ?
– Chị đến đây.
– Chị đang chờ điện thoại một khách hàng.
Tường Vi khóc nức :
– Chẳng ai còn thương em, chị cũng vậy, tất cả đều bỏ em.
Thanh Thiên thở dài :
– Thôi được, chị đến ngay, chị sẽ gọi Đông về cho em.
– Không ! Chị đến thôi – Cô buông máy, mím môi.
Thanh Thiên ngồi sững, nhắm mắt một lúc cô nhấc điện thoại :
– Ông Thoại !
– Anh Thoại chớ !
– Anh Thoại ! Thanh Thiên có việc phải đi, hãy gọi lại sau 21h. Chào anh !
Thanh Thiên đến đi thẳng vào phòng Tường Vi. Cô ngồi bó gối trên giường, gương mặt ngó Thanh Thiên. Cả hai im lặng nhìn nhau, cho tới khi Tường Vi khóc nức :
– Anh ấy không thích ở nhà, cái gì em làm ra anh ấy cũng không thích, bữa cơm nào em cũng ăn một mình, căn nhà như nấm mồ chôn dần tình yêu anh ấy dành cho em.
Thanh Thiên nghe lòng nặng nề. Cô muốn làm chiếc bóng trên đường đời Đông đi, còn Tường Vi luôn bắt cô làm chứng nhân hoặc làm vật hy sinh như thuở ấy. Cô từng câm lặng hy sinh, đóa Tường Vi biết hay không biết những gì trong cô.
– Đông có nói đi đâu không ?
– Nói khi em đã chờ cơm mỏi mòn. Em cần gì công việc và khách hàng, em chỉ cần anh ấy ở bên em, không xa rời em. Em lúc nào cũng ở nhà, chờ đợi.
Thanh Thiên nhíu mày :
– Tường Vi ! Em thừa biết một người đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng. Ngày xưa Đông không thể ở nhà chờ chết đói, thì với sự nghiệp hôm nay, làm sao Đông bỏ hết để ở nhà bên em.
– Em còn sống bao lâu nữa đâu ? – Cô như gào lên.
Thanh Thiên sững sờ. Tường Vi biết rồi ư ? Cô vội ôm Tường Vi trong tay, như ngày xưa, cô vỗ về :
– Đừng nói bậy bạ em, Đông yêu em nhiều lắm, có gì mà chết chớ. Đau đầu dễ chữa lắm, ai cũng đau cả, chị cũng thường hay đau.
– Chị gạt em, mười mấy năm nay chị gạt em.
Thanh thiên chết lặng, nó biết hết thật rồi. Ôi, phần đời còn lại của nó sẽ khổ đau và người đau khổ nhất sẽ là Đông của nó.
Tường Vi lả người trong tay chị, mắt Thanh Thiên mờ bóng nước, ngày ấy đã 12 năm rồi mà nàng luôn ngỡ mới hôm qua …
Cô bé ôm đầu lăn lộn, luôn miệng gọi gào :
– Đau quá ba ơi ! Ba ơi đau quá ! Ba đem con theo với.
Cô bé kêu khóc. Đông ôm cột nhà run theo tiếng kêu khóc người yêu. Lần đầu tiên là lần duy nhất trong đời cô bé đòi đi bệnh viện khám bệnh chụp phim. Ngày ấy lại là ngày chủ nhật, bệnh xá địa phương không làm việc. Không có giấy giới thiệu về bệnh viện lớn, cả bọn đành đưa Vi đi khám bác sĩ tư. Ông bác sĩ là đã lớn tuổi, có người phụ tá là một thanh niên đỏm dáng, lịch sự. Ông khám bệnh, chụp phim, cho thuốc giảm đau rồi hẹn chiều đến xem kết quả. Buổi chiều Đồng, Đổng, Đông đều đi lao động ở trường, một mình Thanh Thiên đến lấy kết quả. Ông bác sĩ gắn tấm phim vào đèn làm việc, chỉ cho cô một đốm đen ở vùng não, trầm giọng :
– Cô ấy có bướu bẩm sinh ở thùy não, bướu có phát triển hay không phải ba tháng chụp phim một lần mới biết được. Điều cô cần phải rõ là bướu này không thể phẫu thuật được trong tình trạng y học hiện nay. Số lần giải phẫu cho thấy, tỷ lệ tử vong 96%.
Thanh Thiên nghe đầu óc quay cuồng :
– Thưa bác sĩ, nếu không phẫu thuật thì sao?
– Thời gian sống chưa dám khẳng định. Có thể một năm, có thể mười năm nếu bướu không phát triển.
Có thể 1 năm, có thể 10 năm, câu nói ấy ám ảnh Thanh Thiên suốt đường về và cô quyết định quay trở lại nhà ông bác sĩ. Cô trình bày hết với ông những gì trong đầu mình bằng giọng run rẩy ngắt quãng. Người bác sĩ già nhìn cô cảm thương :
– Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




