watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8073 Lượt

nhiệt, tình tứ. Anh thỏa mãn từ tâm hồn đến thể xác, ôm ghì nàng thì thào lời cảm ơn rồi ngủ say.
Trời sáng chưa nhỉ ? Không gian im lìm quá ! Đông nhìn đồng hồ, mới 3 giờ sáng, Tường Vi trở mình rời Đông, anh nhẹ nhàng để đầu vợ kê vào gối, rón rén rời phòng ngủ, sang phòng tắm. Đông tắm nhanh, khoác lên người chiếc áo choàng mùa hè, anh vào bếp. Cơm, thức ăn không còn một tí, khiến anh ngạc nhiên. Pha ly cà-phê sữa, anh ra đổ cặn vào thùng rác và nhìn thấy thức ăn lẫn lộn những mảnh chén đĩa bể.
Bưng ly cà-phê ra ngồi trước hiên nhà, Đông mãi bâng khuâng về thái độ của vợ mình. Không phải lần đầu tiên Vi đập phá. Anh thường gặp cô, nước mắt đọng mi, ngủ còn nức nở. Anh không giận cô đập phá, anh thông cảm nỗi cô đơn và tình yêu nàng dành cho anh. Tường Vi không thích giao tế, nên cô ghen với cả cái bóng của chồng. Yêu vợ, Đông câm lặng. Anh biết, có giải thích cô nghe về chuyện một người chồng và sự nghiệp ngoài xã hội cũng vô ích. Cô chẳng bao giờ nghe, cô chỉ muốn anh yêu chìu dỗ dành. Đêm nay cô không hờn lẫy, cũng chẳng bắt anh dỗ dành. Cô yêu anh và muốn anh yêu cô, cô rất tình tứ ngọt ngào. Chuyện gì xảy ra vào tối qua ?
Tính độ lượng là điểm nổi bật nhất của anh nhưng Đông không phải là không sâu sắc ý tứ. Tường Vi thật lạ trong đêm nay khiến Đông nghĩ ngợi. Hớp ngụm cà-phê, châm thuốc hút, Đông lơ đãng đira cổng nhà, hương dạ lý thơm nồng khiến Đông nhớ đến Thanh Thiên. Cô bạn anh thích dạ lý, có lần Đông hỏi tại sao (Hồi ấy trừ Đồng còn học Y, tất cả đã ra trường). Thanh Thiên cười :
– Vì nó giống mình.
– Giống cái gì ?
– Đông tìm hiểu coi.
Đông có rảnh đâu mà tìm hiểu, anh đang sốt vó tìm việc làm và kiếm tiền cưới Tường Vi. bạn bè cùng nhóm trừ Thanh Thiên nhà đủ ăn, Đồng, Đổng, Đông đều nghèo. Mấy năm đại học của họ đều tự lực cánh sinh, họ làm đến quên ăn, ngủ, nhưng đó đều là những nghề tạm bợ. Ra trường rồi, mảnh bằng là kết quả bao năm công sức, chẳng lẽ bỏ xó. Vậy mà bỏ xó thật. Đông được bổ nhiệm tuốt Long Xuyên. Anh bỏ nhiệm sở ngay, làm sao ở đó khi còn cha mẹ già và Tường Vi ? Vậy là buổi sáng đi bỏ báo, chiều tối dạy kèm, có giờ rảnh thì đi xin việc. Lý lịch Đông không có vấn đề gì, con nhà vô sản mà, nhưng hộ khẩu cắt về Long Xuyên mất tiêu. Vậy là một công dân chân chính, một sinh viên xuất sắc đại diện cho tương lai đất nước trở thành dân lậu ngay trên mảnh đất anh sinh ra và lớn lên.
Đông buồn nhưng không lời than oán, anh miệt mài làm việc và đi xin việc, cho đến ngày ba anh bệnh nặng phải đưa đến nhà thương. Ung thư, hai tiếng đó như sét đánh ngang tai Đông, niềm mong mỏi được phụng dưỡng cha mẹ già lịm tắt. Đông đã gục trong tay Thanh Thiên và người cha đã ra đi trong đêm mưa gió trong vòng tay đứa con trai và tiếng khóc gào của vợ hiền. Đám ma ấm cúng nhờ dân xóm nghèo thương nhau, đùm bọc, nhưng món nợ khi cha đau ốm Đông còng lưng mang nặng trên vai. Đông làm việc bất kể ngày đêm, không từ nan việc nào có danh giá hay không danh giá, anh không một lời than thở với bạn hay người yêu. Anh còm cõi, ốm nhom, Tường Vi chỉ biết khóc. Mỗi Thanh Thiên lặng lẽ theo anh, lặng lẽ cùng nỗi trăn trở của anh. Anh nhớ mãi buổi sáng hôm ấy, vác đến sọt cải cuối cùng chất vào chiếc ba gác, anh ngước lên dùng tay áo chùi mồ hôi trên mặt, đã thấy Thanh Thiên đứng đó tự bao giờ. Mắt cô long lanh nhưng Đông không thấy nước mắt rơi, để biết rằng cô khóc. Đông lúng túng, cô đi lại gần :
– Gần xong chưa Đông ? – Cô hỏi thật bình thản.
Đông nhẹ nhõm :
– Xong rồi, để Đông chở qua chợ An Đông rồi đưa Thanh Thiên về.
– Thế Đông còn làm gì nữa không ?
Đông ầm ừ, chợt thấy mắt bạn nhìn mình nghiêm nghị, anh đành nói :
– Mình lên ngã tư Hàng Xanh bửa mấy khối củi, nhanh thôi.
– Đông chở mình đi với Đông không ?
Trên chiếc ba gác này âý à ? Làm thế nào khác, vả lại Thanh Thiên đâu có ngại. Vậy là chàng kỹ sư lái xe ba gác chứa 10 sọt cải và cô bạn gái ngồi phía sau qua chợ An Đông, xong lại chở nhau tuốt lên Hàng Xanh bửa củi thuê. Hôm đó Đông làm thật lẹ, vì anh bửa củi ra là Thanh Thiên ôm xếp vào đống gọn gàng. Lúc

đưa tiền công, bà chủ trêu :
– Vợ xấu vợ mình, vàng đó cháu, chu choa, cổ tốt nết quá chừng – Đông suỵt lia lịa, mắt liếc chừng Thanh Thiên, cô tảng lờ như không nghe thấy. Trên đường về, Đông ghé qua hãng đồ nhôm, chất một xe chở ra chợ Bình Tây, xong anh mới trả xe rủ Thanh Thiên đi uống nước mía. Cô không mở lời thương hại anh, chỉ hỏi :
– Gần hết nợ chưa Đông ?
– Má Đông lại bệnh, nếu không đã trả hết rồi.
– Đông làm lao động nặng phải nghỉ ngơi điều dưỡng nhiều, tối đừng đi dạy thêm nghe Đông.
– Số tiền dạy thêm cũng đỡ một phần.
Cô gật đầu ra vẻ hiểu, lại hỏi :
– Còn buổi chiều ?
– Đông đi thâu tiền báo xong qua kho Khánh Hội vác hàng, 17 giờ Đông đi học thêm Anh văn rồi ghé chợ ăn tối. 19 giờ rưỡi dạy kèm tư gia.
– Giá có nhiều mối dạy kèm Đông đỡ cực hơn.
Anh cười :
– Bây giờ sinh viên dạy kèm đông hơn học sinh muốn học, Đông có một chỗ là may lắm rồi. Thằng Đồng bữa nay thành thợ giặt ủi chuyên nghiệp rồi kìa. Tụi học nội trú nhà giàu, thấy nó giặt đồ sạch, bèn thuê nó giặt, bữa nay nghe nói đắt lắm, nó mới rủ Đông tạm thời bỏ học Anh văn đi giặt đồ với nó.
Thanh Thiên im lặng nhìn xuống ly nước mía, một lúc hỏi bạn :
– Đông có đi xin việc làm không ?
Đông nhún vai :
– Không đi nữa. Nơi nào cũng hỏi lý lịch, hộ khẩu, rồi thì cũng "xin lỗi" đồng chí, phải ưu tiên gia đình cách mạng. Thôi ! Cái số phải làm cu li thì cứ vậy đi. À ! Còn Thanh Thiên có việc chưa ?
Cô gật đầu, Đông hớn hở :
– Hoan hô, vậy hôm nay Thanh Thiên đãi.
Cô chẳng những đãi nước mía, còn đãi Đông ăn cơm 4 món ở chợ Bình Tây. Anh cứ hít hà mãi, nói Thanh Thiên sang quá cỡ thợ mộc.
Từ đó chẳng hiểu sao Đông luôn gặp vận hên mỉm cười. Chẻ củi thì được thêm tiền công gấp đôi, còn có được củi vụn về chụm. Chở rau cũng được tăng thêm lương, có rau ăn, lâu lâu bà chủ gởi chục trứng gà, lon sữa bồi dưỡng. Ông chủ nhà có con học kèm thì la lối :
– Sao thầy kỳ dzậy ? Họ dạy ít giờ thua thầy mà tiền lấy gấp đôi, như vậy hóa ra tôi bóc lột thầy à ?
Vậy là Đông trả hết nợ, còn chuộc được chiếc xe đạp đi. Anh về ôm Tường Vi nhảy cỡn trước mặt 3 người, Đồng, Đổng hét :
– Tình yêu muôn năm !
Còn Thanh Thiên, cô lặng lẽ nhìn họ mỉm cười, tay ngắt từng cánh hoa dạ lý thả đầy mặt đất. Hoa dạ lý nhà cô ngát hương bên hai kẻ yêu nhau, bên tình bạn chân thành…
Đông ngừng bước nhìn xuống, những cành dạ lý đầy mặt đất như đêm xưa. Tim Đông đập thình thịch, Thanh Thiên ! Cô ấy đã đến đây, đó là lý do khiến Tường Vi thay đổi, cô là người duy nhất khiến Tường Vi biết vâng lời chớ không là anh hay bất cứ ai.
Anh còn nhớ buổi sáng tháng 9 mẹ anh trở bệnh, bà gọi anh lại, khuyên anh lập gia đình để bà yên

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT