|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
xiêu đình:
– Nói như anh thì nói làm gì, giám đốc đang cần mở mang đề án 2 trước năm 2000, anh lại cứ phá đám.
Long uể oải ngã lưng ra ghế:
– Nếu đề án 1 hoàn thành được khi không có chúng ta, thì đề án 2 giám đốc sẽ thực hiện được mà không cần chúng ta. Bởi như vậy ta biết, giám đốc chúng ta xây dựng lên cơ ngơi này bằng đôi bàn tay trắng và hai cái đầu.
Ngữ phòng 5 nheo mắt liếc giám đốc miệng dẻo quẹo:
– Coi ! Sao lại có thêm một cái đầu vào đây? Giám đốc chúng ta nhứt nhơn nhứt mã mà.
Cả phòng đột nhiên im lặng, họ không hiểu Long, Ngữ muốn ám chỉ điều gì.
Riêng Đông. Anh chợt trầm ngâm với nỗi ưu tư vương trên mặt, khiến cô thư ký lo ngại. Cô chợt đưa mắt nhìn vào góc bên phải, nơi ấy có hai anh chàng giống nhau như hai giọt nước, từ nãy giờ ngồi và lắng nghe. Thấy ánh mắt cô, anh chàng có mái tóc dài, bận sơ mi vải siêu màu nho chín, đưa tay ra hiệu cắt. Anh chàng tóc ngắn, quần bó áo thun lại lắc đầu xòe hai tay. Cô thư ký tỏ ra khó xử, đành rụt rè nói nhỏ:
– Đình họp hả giám đốc?
Đông choàng tỉnh đứng lên nhìn đồng hồ, đúng 15 phút:
– Cuộc họp dừng tại đây, tôi sẽ nghiên cứu mọi ý kiến và quyết định vào cuộc họp tới. Giải tán.
Tất cả rời phòng, trừ 2 anh chàng sinh đôi và một cao, một thấp tóc dài phủ vai. Gã cao lên tiếng:
– Giám đốc à ! Phải loại trừ thành phần đến học để lấy le.
Gã lùn gật đầu theo. Đông nhíu mày:
– Bên Tùng cũng có như bên Bách à !
Tùng gật đầu, Đông ngó qua hai chàng song sinh:
– Dương, Thông cũng vậy sao?
– Không ! Anh Đông à, mình vay vốn ngân hàng đi. – Dương nói, Thông tán đồng ý kiến anh rồi nói thêm:
– Trung tâm mình ngon nhất nhì nước, nếu ngỏ ý thì sẽ có vốn đầu tư nước ngoài ngay.
Đông nhớ đến gã Jim điên rồ. Có lẽ mình suy nghĩ lại chăng? Anh nghe lòng nặng nề và chợt ước ao được ẩn mình vào nơi bình yên nào đó, dù chỉ phút giây.
Một tí son môi rất nhạt che dấu đôi môi không sắc màu, cô rời nhà như mọi ngày, chiếc áo dài khói lam chiều thêu hoa Tygôn, không đồ trang sức nào ngoài chiếc đồng hồ điện tử trên tay, trong chiếc ví to là những thứ cần thiết cho nghề nghiệp. Người tài xế trên chiếc Toyota thấy cô liền bóp còi hai lượt. Mở cửa xe, cô nhanh nhẹn ngồi vào, chiếc xe phóng đi. Nơi đến là công ty Mễ Cốc Trung Hưng Trách nhiệm hữu hạn. Người cô gặp đã ngoài 40, nét mặt nhẵn nhụi, trang phục hào nhoáng.
– Chào cô Thanh Thiên !
– Chào ông ! Chúng ta vào việc thôi.
Họ nhanh nhẹn ngồi vào bàn. Cô trải tập hồ sơ và cuốn catalô nhiều màu sắc trước mặt, đi thẳng vào câu chuyện :
– Tôi đã nghiên cứu về thực lực và tài chánh của công ty ông, tất cả đều đúng như trong hồ sơ. Tôi cũng đã nghiên cứu những người khách của tôi, những người phương tây không thích hợp với công ty ông. Hiện nay có một Việt kiều Úc còn thân nhân tại Việt Nam và một thương gia hạng trung bình người Singapo đang tìm nơi đầu tư vốn. Những yêu cầu ở công ty đều thích ứng với họ, ông có bằng lòng 1 trong 2 người đó không ?
Người đàn ông đắn đo một lúc :
– Cô sắp xếp cho tôi gặp người Việt kiều Úc trước.
– Được ! – Cô đứng lên nói – Tôi sẽ gọi điện thoại đến ông khi có cuộc hẹn chính thức. Đây là lý lịch sơ bộ của người ấy, ông nghiên cứu kỹ trước khi gặp mặt. Tạm biệt ông.
Người đàn ông tiễn cô ra tận xe, nghiêm mặt ra lệnh cho tài xế :
– Đưa cô Thanh Thiên đi cẩn thận, không được lái nhanh, rõ chưa ?
Chiếc xe đi rồi, người đàn ông còn nhìn theo, ông lẩm bẩm : "Giá có thêm một chút nhan sắc, cô ta sẽ có cả thế gian trong tay".
Trong lúc ấy, Thanh Thiên đến một khách sạn mini,gặp một phụ nữ lớn tuổi, sang trọng như mệnh phụ phu nhân. Thấy cô, bà tỏ ra mừng rỡ :
– Thanh Thiên ! Trời ơi ! Tôi mong cô quá, gọi điện thoại cho cô mấy lần đều không gặp. Đi, đi lên đây, có việc này không thể giao ai khác đâu.
Bà tiếp cô ở phòng riêng, cẩn thận khép cửa và nói :
– Có hai người khách châu Âu, một là Đức, một là gì thì tôi không rõ, nhưng nói tiếng Anh rất sõi, do luật sư Hanche giới thiệu qua. Họ yêu cầu đích thân cô đưa đi tham quan miền Trung. Họ chờ cô suốt ngày hôm qua.
– Hôm nay tôi có hẹn, bà nói cho ông ấy biết tôi sẽ gặp ông ấy vào lúc 13h trưa mai. Mọi chương trình tham quan sẽ ấn định dứt khoát trong buổi chiều và sáng hôm sau khởi hành ngay.
– Cô đã có tài liệu về miền Trung rồi à ? – Bà hỏi, không dấu vẻ mừng rỡ và thán phục.
Cô đứng lên :
– Tôi chưa kịp đọc, sẽ phải thuộc lòng vào sáng mai thôi. Người phương tây ngày càng chú ý đến miền Trung Việt Nam, chắc tôi phải dành thời gian ra đó để sâu sát hơn.
– Ấy, ấy, bây giờ chưa được đâu, khách còn đông lắm.
– Tôi hiểu thưa bà.
Người đàn bà lấy ra một phong bì lớn đưa cô :
– Thanh Thiên, lương cô tháng này – Bà cười nói khéo – Tôi ước gì có một cái đầu như cô, một tháng vòng quanh vài khách sạn, đã có 5, 7 triệu rồi, mở khách sạn như tôi kiếm tiền cực khổ quá.
Cô gái mỉm cười khó hiểu, mắt nhìn đồng hồ :
– Thưa bà, điều ấy không khó, chỉ cần biết 4, 5 tiếng nước ngoài và học, học tất cả những gì họ muốn trong khoảng một ngày 18 đến 20 giờ và liên tục trong 10 năm bà sẽ đạt được điều ước.
Bà chủ rùn vai lắc đầu lia lịa :
– Một phần mười điều cô nói, tôi cũng không làm nổi. Ông Hanche đã nói cô là bầu trời xanh duy nhất của những kẻ biết kiếm tiền mà. Kìa ! Cô lại nhìn đồng hồ rồi, tôi biết, tôi biết, cô đi đi, có bao giờ nói chuyện quá 5 phút đâu mà.
Cô đi nhanh như khi đến, bà chủ khách sạn nhìn theo lắc đầu nghĩ thầm, cho dù cô ta có đúc vàng làm giường, thì chẳng có gã đàn ông nào chịu cưới.
Qua hai cuộc gặp gỡ, đúng 7h25 Thanh Thiên có mặt tại Restaurant Hoàn Cầu, chờ cô là một người Việt Nam trạc 40, anh ta trông giản dị nhưng thanh nhã, lịch sự :
– Chúc cô một buổi sáng tốt đẹp.
– Cảm ơn ông.
– Cô dùng gì ?
– Một ốp la trứng, một sô-đa chanh.
Cô ăn thong thả, vẻ thanh lịch như một phụ nữ quý phái, dù thỉnh thoảng liếc đồng hồ. Người đàn ông ăn khỏe, anh nhìn cô vẻ thú vị hiện lên mắt. Thấy cô đẩy dĩa ốp la ra, uống sô-đa xong lại nhìn đồng hồ. Anh bật cười :
– Cô Thanh Thiên, luật sư Hoan có nói về nguyên tắc làm việc của cô nhưng tôi không nghĩ cô tuân thủ nghiêm ngặt đến vậy. Chúng ta còn nhiều thời gian …
– Thưa ông, tôi không có nhiều thời gian, vì ông không muốn bàn công việc tại khách sạn này nên chúng ta sẽ đi thăm một số đồng lúa miền Tây Nam Bộ. Bắt đầu từ 8 đến 13h, nếu có buổi ăn trưa và trong thời gian ấy tôi sẽ trình bày với ông về tiềm năng lúa và các
loại thực phẩm kèm theo số hồ sơ đã hoàn chỉnh. Từ 17h đến 23h tôi chờ điện thoại ông tại nhà. Nếu ông chấp thuận thì cuộc hẹn được ấn định vào 7h30 sáng mai. Công việc của tôi ở giai đoạn 2 chấm dứt và …
– Cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




