watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8058 Lượt

trông hay lắm.
Anh chẳng thấy những sợi tóc của mình hay chỗ nào nhưng Thanh Thiên nói hay, thì nhất định hay rồi. Hai năm qua, tóc anh có nhiều sợi bạc mà Thanh Thiên chưa khóc lại lần nào. Còn anh nhớ câu nói người bạn gái "Nước mắt đàn bà tràn ra ngoài, nước mắt đàn ông tuôn vào lòng" bởi anh những giọt nước mắt nàng rơi, mới sực nhớ nàng hoàn toàn là phụ nữ.
Đông nhìn đồng hồ vờ quên đi câu bạn hỏi, nói qua điều khác:
– Còn nửa giờ nữa mình đi làm, cậu nói dùm cô y tá nào đến chăm sóc Tường Vi nhé !
– Sao cậu không kiếm người giúp việc? Mấy năm nay thong thả rồi.
Đông cười khổ:
– Cô ấy không chịu, nói là tự cô ấy chăm sóc mình và nhà cửa.
Đồng nhún vai đi vào phòng khách lấy đồ nghề, lúc trở ra buột miệng:
– Vi là vợ cậu, chớ không phải là cô bé yếu đuối mồ côi ngày nào. Cậu hãy khéo léo nói cho Vi hiểu, con người phải biết đổi thay mình cho hợp với hiện tại, phải như con Tắc kè biến màu, hiểu chưa?
Cái giọng Đồng thật dễ ghét, khiến Đông đỡ bực:
– Vậy từ nay làm ơn đừng có lải nhải "cô bé của anh", "đóa Tường Vi của anh" nữa nghe.
Đồng đã xuống hết bậc thềm, anh dừng lại nheo mắt:
– Nè, cậu ghen đó à?
Đông nhăn nhó:
– Cậu giúp cô ấy trưởng thành dùm mình đi.
Đồng cười xòa, tấm thân cao lêu khêu, gầy nhom rung rung.
Trời ạ ! Vợ nó chớ phải vợ mình đâu chớ.

Trung tâm tin học Thế Kỷ tọa lạc trên mảnh đất 800 m2 nhưng công trình xây dựng mới 100 m2 với 3 lầu, kiến trúc hình hộp hiện đại. Công trình có 2 hướng thang máy. Tầng 4 riêng dành cho các nhà doanh nghiệp nước ngoài đến Việt Nam tham quan, chuẩn bị kế hoạch đầu tư kinh tế.
Phòng làm việc của Đông ở lầu 2, ăn thông qua phòng đặt máy quan sát, căn phòng đơn giản như vẻ bề ngoài của anh. Anh đang ngồi đăm chiêu trước Đồ án 2 của trung tâm, đồ án xây dựng hoàn bị vào năm 2000. Anh chẳng thể ngờ nhịp độ kinh tế thương mại và nỗi khát khao kiến thức khoa học hiện đại lại tiến nhanh đến khủng khiếp như vậy. Trung tâm tin học Thế Kỷ mới khánh thành 2 năm đã trở nên nhỏ bé nghèo nàn trước cao trào hiện đại và anh thật đau đầu trước dự án tương lai.
Nếu đến năm 2000 thì trung tâm với 10 phòng sẽ không đủ phục vụ, còn nếu khởi sự ngay thì vốn đầu tư còn thiếu. Nếu đến năm 2000, những thiết bị vi tính hiện đại trở thành lạc hậu thì anh có nguy cơ phá sản vì không thu hồi lại được vốn đầu tư. Ánh đèn đỏ ở bàn chớp ba cái, anh ngẩng đầu lên nói vào máy:
– Chuyện gì?
– Trình giám đốc, có một người Mỹ đưa danh thiếp tên Jim muốn gặp ông.
– Mời vào.
Anh nhìn lại mình, sơ mi ngắn tay, không cà vạt, anh tặc lưỡi, không sao. Người Mỹ rất thực tế, họ đánh giá khả năng ngưới khác không qua áo quần. Nghe tiếng gõ cửa, anh rời ghế bước ra:
– Mời vào.
Đó là một người Mỹ còn khá trẻ, tóc hớt cao chừa một đuôi dài nhỏ. Hắn còn lè phè hơn cả anh, áo bỏ ngoài, quần Jean bạc phếch, tay xách một túi du lịch dán đầy "mác" các nước. Hắn bắt tay anh mạnh và chặt, chứng tỏ sức sống tràn trề trong tấm thân cao hơn 1m8 của hắn. Giọng hắn lại ngược với con người, nhẹ, uyển chuyển, du dương như hát, dù phát âm Mỹ đặc sệt:
– Tôi là Jim. Anh là Đông giám đốc cái chỗ này ư?
Hắn không nói giám đốc trung tâm tin học , mà là giám đốc cái chỗ này. Ba tiếng có vẻ coi thường cơ ngơi mà Đông tốn bao công sức xây dựng, nhưng Đông vẫn thản nhiên. Hắn đang so sánh với nơi đây với bên nước Mỹ của hắn mà.
– Chính tôi, mời ông ngồi.
Hắn nhìn quanh, thỉnh thoảng ánh mắt ánh lên tia sáng từ tròng mắt nâu vàng. Đông thản nhiên chờ đợi. Hắn nói sau khi nhìn chán chê căn phòng chỉ 4 bức tường, 5 cái cửa, 1 bản đồ trung tâm và bàn làm việc với ông giám đốc không bận veston.
– Người ta nói tôi đừng nhìn anh qua dáng vẻ bên ngoài , tôi với anh sẽ hợp nhau ở 1 cái gì đó.
– Thưa ông Jim, tôi không nhìn ai qua dáng vẻ bên ngoài và tôi luôn hòa hợp với mọi khách hàng của tôi.
Hắn khoát tay:
– Ồ không ! Tôi không là khách hàng của anh, tôi đi du lịch nhiều nơi trên thế giới và bỗng dưng… À ! Anh Đông ! Anh nghĩ sao nếu tôi trở thành phó giám đốc nơi đây.
– Thưa ông ! Tôi không nghĩ tới điều đó.
– Anh nên nói chưa, chứ đừng nói không vì… – Hắn đứng lên, vung tay nói vẻ dứt khoát – Tôi đã đi xem 340 trung tâm tin học ở thành phố này. Tôi đã xem và tham khảo luật đầu tư quốc tế với mọi góc cạnh. Tôi đã làm quen với một luật sư danh tiếng nhất về kinh tế đối ngoại và tôi quyết định mở đầu chuyện làm ăn đầu tiên trong đời tôi tại Việt Nam, trung tâm của anh.
Anh nhìn gã người Mỹ, không hiểu gã đang nói thật hay đùa. Anh đọc văn học hiện đại Mỹ rất nhiều và rút ra một kết luận từ những dòng chữ kia. NgườiMỹ chia làm 4 loại. Loại 1 là loại tỉnh táo như thuộc lầu 5 góc. Loại 2 là loại làm ăn, những kẻ nắm giữ nước Mỹ qua vòi bạch tuộc đô la. Loại 3, nhưng kẻ điên rồ cứ tưởng mình như là mặt trời của nhân loại. Loại 4 là người nghèo, những kẻ thích ước mơ. Anh chàng này thuộc loại 2 hay 3 nhỉ? Và người ta mà anh nhắc đến là ai? Anh dấu vội nụ cười, vì ý nghĩ muốn kiểm tra cái gã Jim cuồng ngạo đáng yêu này:
– Ông Jim, ông đã kiểm tra sức khỏe sau kỳ nghỉ tại đây?
– Ồ ! Tôi tin vào mình, nên không cần kiểm tra gì cả.
– Thế ông có quay được cuốn video nào về ông trên đất Việt Nam chưa?
– Tôi tự quay lấy, không cần thuê ngưới.
– Vậy ông đến du lịch qua điểm du lịch nào của thành phố?
Jim trố mắt:
– Anh làm gì như hỏi cung vậy? Tôi đi bên du lịch thành đoàn.
Nghĩa là anh ta không gặp Đổng hay Đồng và Thanh Thiên, thế sao anh ta biết mình cần vốn đầu tư kìa? Anh chợt không muốn kéo dài câu chuyện hoang đường này nữa:
– Ông Jim ! Cảm ơn nhã ý của ông và xin phép, tôi có cuộc họp với nhân viên của tôi lúc 8h30.
Jim không phật ý, hắn đứng lên:
– Tôi hiểu, người Việt Nam thích chuyện thần thoại nhưng không tin chuyện thần thoại là có thật. Đây là danh thiếp, điện thoại khách sạn tôi ở. Tạm biệt.
Hắn bắt tay anh chặt và mạnh mẽ như lúc đến rồi cười qua ánh mắt ra cửa. Đến cửa, hắn dừng lại quay mặt:
– Tôi quên chưa nói lý lịch mình cho anh nghe. Tất cả mọi người biết tôi, đều gọi tôi là Jim điên rồ. Tôi điên rồ như "Mác" cha tôi, vì giận ông nội tôi nên ông đã trở thành người lính viễn chinh đầu tiên trên đất Việt và cũng là người ngã xuống đầu tiên trên đất Việt. 30 năm tôi chỉ làm mỗi việc rong chơi và tiêu tiền, nhưng tiêu mãi không hết tiền cũng chán. Nếu hôm nay việc ngỏ ý làm ăn của tôi thất bại thì Jim điên rồ không còn cơ hội tỉnh táo nữa. Mẹ kiếp cuộc đời, vì lẽ gì mà tôi hạ giọng trước anh, tôi thật không hiểu nổi.
Hắn đi rồi, Đông thần người ra nghĩ ngợi. Hỡi ơi ! Anh thấy yêu thích hắn, vì vẻ phiêu lưu điên rồ hay vì đồ án tương lai và núi tiền không bao giờ cạn của hắn? – Điều ấy thật mâu thuẫn với kẻ làm kinh tế khoa học những năm 2000.
Ngồi lúc lâu ổn định lại tư tưởng mình, anh gọi vào máy:

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT