|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Cho tôi gặp tài vụ.
Trung tâm tin học Thế Kỷ, cái tên rất kêu và to lớn nhưng thật ra không có nhiều nhân viên. Chỉ 1 giám đốc, 1 thư ký riêng, 1 tài vụ, 2 chuyên viên kỹ sư kỹ thuật điện tử, 10 kỹ sư điện tử điều khiển 10 phòng, 2 nhân viên phòng máy kiểm tra và 2 bảo vệ thuộc làng võ lão thành, tất cả đều làm việc trực tiếp với giám đốc. Anh nhân viên tài vụ tốt nghiệp đại học ngân hàng bằng đỏ, đẹp trai như những người mẫu môn thể dục thể hình. Anh ta có cái tài ăn nói khiến kiến trốn lụt cũng phải chui ra khỏi hang. Ông giám đốc trung tâm tin học, nhận đơn xin việc anh ta là nhận được tấm bằng và con người lẫn tài năng thiên phú ấy.
Anh đã ôm một chồng sổ sách khổng lồ đứng trước anh, diện như một tài tử điện ảnh và nhanh nhẹn như loài báo hoa, đặt chồng sổ sách lên bàn:
– Thưa ông !
Đông phất tay:
– Cho số liệu vào máy chưa?
– Dạ rồi !
– Ta qua phòng kiểm tra đi.
Cả hai người đến trước máy vi tính, chăm chú từng dãy số hiện lên màn hình. Bấm nút xoá, Đông đứng lên đi lại cửa sổ châm thuốc hút rồi chậm rãi nói:
– Quá ít để thực hiện phân nửa đề án 2. Mỹ à ! Chắc phải chờ đợi thôi.
Mỹ nhún vai gom mọi sổ sách lại một chỗ:
– Tôi đã trình với ông tiền thu nhập như vậy không kinh tế. Tiền ấy phải tính tất cả vào hao mòn máy, mặt bằng, thuế và chất xám, chớ không phải tính bằng lương tâm ông chủ.
Đông im lặng. Mỹ hoàn toàn đúng. Lúc vào nhận việc, Mỹ trình anh một hồ sơ về khoản tiền thu nhập có của trung tâm, theo đúng chức vụ của mình. Và anh duyệt giảm 30%, vì những năm tháng thời sinh viên, thời tù tội bằng trái tim một con người biết nghĩ đến ngày mai của thế hệ trẻ. Mỹ cảm phục anh nhưng luôn phản đối anh mỗi kỳ họp cuối tuần, dù lương tâm anh hoàn toàn xứng đáng với 8 giờ làm việc.
Đông sánh vai Mỹ về lại phòng làm việc, anh dứt khoát gọi vào máy:
– Thông báo họp nửa giờ sau khi tan sở.
Họp ngoài giờ làm việc, nghĩa là cuối tháng tài vụ phải chi thêm tiền bồi dưỡng. Mỹ thở ra, anh ấy thừa biết một nhà kinh doanh làm giàu nhờ sự keo kiệt, bòn rút tàn nhẫn nhưng anh ấy luôn là một ông chủ biết hy sinh bản thân mình.
Trừ 2 bảo vệ, 17 người ở phòng họp, kể cả cô thư ký. Cô là bông hoa duy nhất ở trung tâm với bình quân 10 lời hò hẹn và thư tỏ tình 1 ngày. 17 người tính khí hoàn toàn khác nhau, chỉ đồng một tư tưởng, trung tâm tin học Thế kỷ là tất cả !
Với họ, do một nguyên nhân đơn giản nhất, cái ông giám đốc có bề ngoài như một anh công chức nghèo, biết khiêm tốn, đã lôi họ từ những nơi chứa bao kẻ vô công rỗi nghề, đến giết thời gian bằng bia rượu và đánh lộn về đây, cho họ một chức vụ, một danh dự xứng đáng với bao năm họ miệt mài dưới giảng đường đại học. Riêng cái bông hồng duy nhất kia và anh tài vụ là do một người giới thiệu vào.
Người ấy vốn trời cho không đẹp nhưng là người giám đốc yêu mến, quý trọng nhất dù ông ta chưa từng thấy trong mắt có người đàn bà nào ngoài vợ mình. Ông ta đã vì cô ấy, bất kể dĩ vãng bông hồng kia – một cô gái bán bia ôm chuyên nghiệp.
Thật là may, trung tâm biến cô trở thành trong ngọc trắng ngà và ánh đèn mờ với lớp phấn son ở quán bia ôm đã giúp cho muôn ngàn cặp mắt chẳng thể nhìn ra cô thư ký hôm nay là con nhỏ bán bia ôm tên Trang Đài ngày nào.
Cô thư ký ngồi bên tay mặt, anh tài vụ ngồi bên tay trái. Buổi họp bắt đầu.
– Báo cáo nhân viên 8 phòng, cho biết số học viên hàng ngày không có máy học là 26%, trong đó 18% là học sinh sinh viên, 3% là các giám đốc và viên chức nhà nước, 4% thuộc tu thương binh xã hội, các cơ quan hướng nghiệp và thanh nhiên xung phong gởi qua học, 1% còn lại thuộc các nhóm khác. Vậy chúng ta phải làm gì, trong khi chưa có điều kiện phát triển cơ sở.
Tân, kỹ sư chuyên viên coi phòng 1 lên tiếng:
– Không còn cách nào khác ngoài việc mở thêm giờ học cho học viên.
Sinh, chuyên viên bảo trì phản đối ngay:
– Không được, máy móc như con người, muốn tuổi thọ lâu dài phải bảo trì tốt. Người ta giảm giờ để tiến bộ, còn anh muốn thêm giờ để kiếm tiền.
– Tôi muốn kiếm tiền không phải cho riêng tôi – Tài totiếng.
Đông vẫy tay:
– Không nên cãi nhau, Lợi có ý kiến gì không?
Lợi coi phòng 10 lầu 4, phòng dành cho khách nước ngoài. Anh dáng nhỏ nhắn, siêu ngoại ngữ, tính trầm tĩnh, kiên định. Anh có vẻ đã suy nghĩ chín chắn trước rồi, anh thong thả nói:
– Khách nước ngoài không phải luôn luôn có, đề nghị cho học viên xử dụng luôn máy phòng 9 và 10 mỗi khi có chỗ trống.
Vĩ, chuyên viên bảo trì máy cao cấp, nhíu mày:
– Đề nghị coi lại, loại máy này đòi hỏi trình độ cao chẳng phải ai cũng xử dụng được, rất nguy hiểm nếu hư hỏng.
Thành mập chuyên viên phòng 2, xì dài:
– Cao cấp thì dành cho người có trình độ. Bộ dân Việt Nam dốt nát hết sao?
Toại lo xa như mọi ngày, phòng 7 của anh, học viên ớn nhất:
– Dân có trình độ cao cấp thì hay sĩ diện, còn dân ngoại quốc thì nhiều tiền. Một giờ họ xử dụng máy, trả tiền bằng một tháng dân mình, rủi bên kia chưa hết giờ, bên này cần máy gấp thì sẽ sinh mâu thuẫn, phải tính đến điều ấy.
Mỹ bĩu môi:
– Quý vị làm ơn, chúng ta đang làm kinh tế, không phải là trung tâm bảo vệ phẩm giá dân tộc. Chúng ta họp vì cần tìm mọi cách để kiếm tiền, kiếm tiền quý vị ạ.
Công, anh chàng thuộc phòng 5, một ngày nói một tiếng, bỗng nói nguyên câu:
– Nếu vì tiền và chỉ vì tiền, thì giám đốc đã không giảm tiền mỗi giờ 30%. Chúng ta không chỉ làm kinh tế, mà còn vì tương lai đất nước, vì mai
sau của thế hệ trẻ muốn vươn lên trong cảnh đói nghèo. Bản thân chúng ta là điển hình thực tế nhất.
Mỹ đổ quạu:
– Vậy cậu đừng lãnh lương đi, chỉ nói được cái miệng.
Công đứng lên:
– Nếu giám đốc cần, tôi chỉ lãnh một số tiền đủ sống.
Đông vỗ nhẹ bàn:
– Không nên cãi nhau. Danh, phòng 6 cậu có ý kiến gì không?
Anh chàng Khổng Minh thời đại toét miệng cười, sau khi đá lông nheo với đóa hoa hồng chán chê:
– Tôi nghĩ mọi ý kiến nên tiếp thu một tí. Tỉ dụ cho máy nghỉ 2 giờ, có thể làm thêm ca 19h. Ca 19h tiền trội hơn cả ngày, còn tiền thì tùy theo đối tượng giảm hay thu đủ. Kẻ dư tiền không cần giảm. Còn quý vị ngoại quốc là cái mỏ vàng của chúng ta không nên để vuột mất, ta chỉ cần đả thông tư tưởng quý vị có lòng tự trọng cao và hạn định giờ. Còn chuyện lương tiền tôi nghĩ chúng ta chẳng thể cho, vì đó là đồng tiền trả công lao động chính đáng, nhưng chúng ta có thể cho vay không lấy lãi.
– Trời đất ! Gì mà dài dòng quá vậy? – Long. Cái gã cực kỳ đáng ghét bởi tính khinh khỉnh, kiêu kỳ tỏ ra bất cần mọi thứ, uể oải thẳng lưng lên chõ miệng vào – Nguyên nhân nào trung tâm ta đông khách? Vì rẻ tiền. Nếu ta thâu tiền bằng các nơi khác thì mọi chuyện đều ổn cả. Phòng 4 của tôi mệt quá rồi, đến đi tiểu tiện cũng chẳng có thời gian.
Bông hồng độc nhất trong phòng lên tiếng, sau khi háy Long một cái đổ quán
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




