watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 03:56 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8064 Lượt

được lãnh lương giai đoạn 2 và nếu tôi bước giai đoạn 3, giai đoạn hợp tác thì cô sẽ giới thiệu một luật sư …
– Ồ không ! Ông phải đến luật sư đoàn, vì giai đoạn này đã thuộc về pháp chế nhà nước trong lĩnh vực đầu tư. Ông phải sáng suốt để chọn một luật sư hết lòng vì quyền lợi của ông và tốt nhất ông nên có thêm một luật sư cho riêng mình, như ông Hoan chẳng hạn.
Người đàn ông nén niềm thán phục vào lòng, vờ khó chịu :
– Và cô lãnh lương giai đoạn ba từ hai phía.
Cô mỉm cười, đứng lên :
– Điều ấy không làm túi tiền ông rỗng đâu. Nó sẽ đầy thêm cho tương lai.
Người đàn ông không nhịn được, bật cười. Gọi tính tiền xong, lịch thiệp dìu tay cô đi xuống. Đúng 4 giờ trên chiếc Toyota 4 chỗ ngồi đi miền Tây Nam Bộ và trở về, cô nói cho người đàn ông nghe những số liệu kinh tế về nông sản thực phẩm (những con số chính xác), những dự án tiềm năng tương lai. Cô nói không ngừng nghỉ. Đồng hồ chỉ 12h, chiếc xe dừng ở quán ăn ven đường, cuộc nói chuyện kết thúc.
Người đàn ông ra hiệu cho tài xế vào gọi thức ăn, anh cùng cô đi thẳng đến vựa trái cây ven đường.
– Cô thích ăn gì Thanh Thiên ?
– Sầu riêng, thưa ông.
Người đàn ông bỗng rất dịu dàng :
– Gọi bằng anh Thoại cho thân mật Thanh Thiên !
Vờ không thấy vẻ bối rối nơi cô, anh quay sang nói người bán cân sầu riêng ra làm hai xách, rồi trao cô một xách ỡm ờ nói :
– Thanh Thiên thích sầu riêng, vì có nỗi sầu riêng hay vì sầu riêng có gì đặc biệt ?
Cô cười nhẹ, mắt thoáng màu sương khói xa xôi :
– Vì nhiều người nói nó hôi, nhưng nó rất thơm.
Nụ cười sắp nở trên môi chợt tắt, Thoại bối rối. Câu trả lời vô tình nói lên trọn nỗi lòng cô. Thoại ngậm ngùi. Nàng có quyền kiêu hãnh tất cả, trừ nhan sắc. Có phải chăng vì điều ấy khiến nàng thật xa xôi khó gần. Thanh Thiên trở về thực tại :
– Thưa ông …
– Anh Thoại đi, Thanh Thiên. Luật sư Hoan là cha đỡ đầu của tôi.
Trong tích tắc cô nhớ về người luật sư già người Úc, ông ta là một trong những người ngoại quốc dạy cô phương pháp làm ra tiền mà không cần làm công cho ai. Câu nói ông lúc này lại văng vẳng bên tai, "Thanh Thiên, từ nay cô hãy cố gắng học hỏi, hãy kiên cường lên. Trong hai năm nữa thôi, cô cần bao nhiêu tiền cũng có, người ta sẽ hai tay dâng cho cô và tôi hứa, bất cứ người Úc nào, người bạn nào tôi biết muốn làm giàu trên đất Việt đều phải cần đến cô". Ông già người Úc đáng yêu ấy đã làm đúng lời hứa, dù 6 năm nay ông chưa trở lại Việt Nam lần nào. Cô chợt cười với hình bóng trong mắt :
– Dạ ! Anh Thoại, nhưng Thanh Thiên phải về Sài gòn trước 13h.
– Đồng ý ! – Thoại mừng rỡ.
Đúng 13h, Thoại đã đưa Thanh Thiên về đến tận nhà. Cô xuống xe, lấy ra tập hồ sơ đưa cho anh :
– Thanh Thiên đã ghi hết vào đây tài liệu để anh tham khảo, đây là hồ sơ về công ty Mễ Cốc Trung Hưng. Mong rằng qua đây, hai bên sẽ đồng ý hợp tác. Tạm biệt.
Chiếc
xe lao đi, nụ cười cô biến mất, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Cô lê bước chậm rãi vào con hẻm nhỏ nghèo nàn. Cửa nhà cô hé mở, tim cô đập rộn. Đúng là Đông. Đông đang đứng chờ cô bên cửa. Mọi nghị lực cô như cạn mất, cô buông xách sầu riêng ngã vào tay bạn, côthì thầm :
– Đứng yên nhé Đông, Thanh Thiên muốn có một phút thanh thản trong lòng.
Đúng một phút, cô rời anh, ngước lên, cô gặp ánh mắt anh nhìn cô đầy trìu mến, xót xa. Anh nắm tay cô :
– Thanh Thiên ! Mệt lắm hả ? Đông đưa vào phòng nghỉ nghe.
Cô lắc đầu phủ nhận :
– Mình hơi choáng vì nắng thôi. Nào ! Ngồi đây, nói mình nghe, có chuyện gì mà buổi trưa không về nhà vậy ?
– Vi đi đón cô bạn ở Cali về, cô ấy đến chiều mới về nhà.
– Đông chưa ăn cơm chớ gì ? Để mình nấu, nhanh thôi. Yên chí, 3h chiều mình mới đi làm việc với một khách Singapo.
Cô không chút gì mệt mỏi, nhanh nhẹn găm bếp điện nấu cơm, chạy ra khu chợ gần nhà mua đồ vặt. Nửa giờ sau cơm dọn lên bàn. Cô ăn ngon miệng, vừa ăn vừa lắng nghe anh kể những khó khăn vừa đến với anh. Về căn bệnh Tường Vi, về gã Jim điên rồ. Như mọi ngày, cô nói :
– Mọi quyết định phải là của Đông, vì đó là tâm huyết một đời Đông gầy dựng. Đông sẽ làm được tất cả, mình tin như vậy, rất tiếc mình chỉ có tấm lòng, không được gì về tiền bạc. Còn về gã Jim nào đó, đâu có mất mát gì nếu Đông làm bạn với hắn, hay là gặp một tối. Người Mỹ không điên rồ đâu Đông ạ ! Hoặc có hay không có lương tâm mà thôi. Họ rất tỉnh táo nếu đánh hơi thấy tiền.
Vậy là Đông quyết định đi gặp Jim, anh đến thẳng công ty vào giờ làm việc, không về nhà. Còn Thanh Thiên, bạn đi rồi, cô khép cửa nằm xoài ra giường, cô xanh tái, kiệt sức, mắt nhằm nghiền để mặc đôi hàng nước mắt lặng lẽ rơi.

– o O o –

Tiếng điện thoại reo, khiến Tường Vi rời dòng suy tưởng. Cô nhấc điện thoại :
– Tường Vi hả em ?
– Anh ở đâu vậy, em nóng ruột nãy giờ.
– Tường Vi ! Em sửa soạn một chút, anh về mình đi ngay nhé !
– Đi đâu ?
– Anh phải tiếp một người khách nước ngoài, ông ta mời cơm tối, anh không từ chối được nên có ý giới thiệu em với ông ấy luôn. Vả lại em ở nhà một mình cũng buồn.
Biết tính vợ nên Đông nói có vẻ thuyết phục nhưng cô từ chối ngay :
– Em không thích đến chỗ đông người, anh cứ đi đi, em ở nhà chờ anh về.
Không đợi chồng nói thêm, Tường Vi cúp máy, vẻ mặt cô giận dữ lộ rõ. Đi thẳng vào bàn ăn, cô đưa tay gạt mạnh, bao nhiêu tô chén trên bàn đựng đầy thức ăn rớt hết xuống bể tan tành. Cô ngồi xuống ghế ôm mặt khóc òa. Khóc chán cô gạt nước mắt nhìn vào căn phòng ăn bằng cặp mắt ơ thờ, rồi chậm rãi vào phòng ngủ. Căn nhà đã vắng lặng, giờ càng thêm vắng. Từ ngày có được ngôi nhà, đã bao đêm cô vò võ một mình. Đã bao đêm cô âm thầm rơi nước mắt. Hạnh phúc, tình yêu mà 12 năm cô tranh đoạt giữ gìn, bỗng chốc muốn vuột khỏi tầm tay. Ngày ấy Đông đâu như bây giờ, gần nhau mà cách xa vời vợi. Ngày ấy …
Đông vững chãi như loài Thuỳ dương nguyên thủy, còn Tường Vi là đóa hoa hương sắc mong manh. Loài hoa ấy được bóng mát phủ che nhờ thân dây leo nhỏ nhoi bền chặt. Tường Vi có được tình yêu nhờ biết khóc, cười.
Nhóm 5 người ngày ấy nâng niu Tường Vi lắm, bởi trước ngày nhắm mắt, người thầy kính yêu nhất đã hết lời gởi gấm đứa con gái bé nhỏ của mình. Ngày ấy họ đang là sinh viên năm thứ nhất, ai cũng hãnh diện vì mình trở thành quan trọng trong đôi mắt bé Tường Vi. Ngày ấy, rời giảng đường là cả nhóm lăn ra đường kiếm sống bằng đủ nghề, bỏ báo, dạy kèm, xe thồ, mánh mung. Khi có giây phút rảnh rỗi, tất cả đều tụ đến nhà Tường Vi. Cha chết đi để lại căn nhà nhỏ với số tiền trong ngân hàng, nên cô không lo gì về sinh kế (cũng chẳng cần lo gì, vì có chị Thanh Thiên ngày 3 bữa cơm nước rồi). Cô cũng không nghĩ đến chuyện đi học một cái nghề vì cô thường ốm đau. Căn nhà cô thành tụ điểm cho cả nhóm đến tụ họp, tán chuyện học hành, và cô thường trốn vào phòng

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,40 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT