|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Rhys Krau có yêu cầu tôi giúp ông ấy nghiên cứu tiềm năng khoáng sản miền cao nguyên Trung bộ Việt Nam và có dự án liên kết đầu tư với nhà nước Việt Nam về việc trồng rừng và bảo vệ rừng. Những dự án ấy đều đem lại lợi ích cho cả hai bên, nên tôi vô cùng sung sướng nhưng lại khiến ông ấy buồn, vì từ chối làm trợ ký cho ông. Ông Rhys Krau đã về nước bốn tháng nay chưa trở lại, khiến tôi lo ngại cho ông ấy, không hiểu đã xảy ra điều gì. Thưa luật sư Samuel Roffe ! Nếu vì lý do khách quan nào khiến ông Rhys Krau bỏ dự án liên kết trồng rừng tại Việt Nam, thì giữa chúng tôi còn một tình bạn, tuy sơ giao nhưng không kém phần mật thiết, qua sự giới thiệu của ngài.
Vậy nếu ngài biết tin gì về ông ấy, hoặc có gặp, xin nhắn với ông ấy gọi cho tôi theo số điện thoại …
Thưa luật sư kính mến ! Năm năm rồi ngài chưa thăm lại Việt Nam, tôi thì không đủ điều kiện qua Anh quốc thăm ngài nhưng lòng tôi hằng mong nhớ và tri ân ngài. Người đã dạy dỗ tôi, giúp tôi thành đạt trong cuộc sống. Trước khi gác bút, tôi xin gởi đến ngài lời cầu chúc ngài và gia đình được hạnh phúc, sức khỏe.
Kính thư.
Trần Thanh Thiên.
Bỏ lá thư vào bì, cất hồ sơ vào tủ, Thanh Thiên nhìn đồng hồ, mới bốn giờ, cô uể oải lên giường, thả người xuống, mắt lơ đãng nhìn lên con thạch sùng chắc lưỡi than thân. Quá khứ lại trở về trong cô …
Nếu Đông có cuộc sống vững vàng, cô đã không là Thanh Thiên hôm nay. Ngày ấy, nhìn Đông đi làm thuê, vác mướn không một lời than thở, cô đã khóc âm thầm. Đồng tiền ! Một thứ giấy lộn tanh tưởi, đã đày đọa biết bao người, trong đó có Đông. Cô không còn thanh thản trong cái nghèo của mình. Sợ hãi ngày mai đen tối, cô tự vạch cho mình tương lai, phải làm gì cho có tiền. Việt Nam qua bang giao kinh tế, với cô là sự kiện hàng đầu. Cô lao vào việc tự học, học ngoại ngữ, học địa lý, học kinh tế qua sách báo nước ngoài tại thư viện. Học, học, học ngày đêm. Thế rồi cái tương lai trong đầu cô trở nên rõ ràng, khi cô gặp ông Hoan, một luật sư chuyên về kinh tế người Úc. Cô làm hướng dẫn viên cho ông hai tháng, đi khắp Việt Nam. Thời gian gần gũi khiến ông quý mến người con gái Việt Nam không nhan sắc này.
– Thanh Thiên ! Lương cô một tháng bao nhiêu ?
– Lương nhà nước hơn 80 ngàn cộng tiền thưởng của khách khoảng 200 nghìn, nghĩa là 20 Mỹ kim.
Người luật sư già lắc đầu lia lịa :
– Cái đầu cô bỏ phí quá, cô có muốn nhiều tiền không ?
– Lúc xưa thì tôi trả lời không.
– Tốt lắm, thế cô có bao giờ nghĩ về tương lai đất nước này, trong đó có phần cô ?
– Có và tôi mong có một người thầy lỗi lạc dạy tôi về thực tế trên thương trường như ông vậy.
– Thương trường mỗi nước, mỗi châu đều khác nhau. Cô muốn học, tôi không từ chối dạy nhưng phải có điều kiện.
– Tôi bằng lòng bất cứ điều kiện nào.
Người luật sư già hóm hỉnh đưa ngón tay lên :
– Đừng bao giờ hứa hẹn, nếu đối phương chưa nêu rõ điều kiện, đó là bài học đầu tiên để moi tiền khách hàng, hiểu không ?
Ông Hoan dạy cô mọi kinh nghiệm ông trải qua trong đời, khuyên cô khi tiếp cận với khách, phải biết đưa miếng mồi thích hợp bởi thị hiếu kinh doanh người châu Á, châu Âu, châu Mỹ khác nhau.
Ngày ông trở về nước, cô tiễn ông ra tận phi trường, mời ông ghé thăm Việt Nam lần nữa, ông cười :
– Tôi sẽ trở lại để đòi điều kiện mà cô từng hứa.
Ông chưa trở lại, cô đã có người thầy mới, một luật sư người Anh tên Samuel Roffe, rồi một luật sư khác, người Hoa quốc tịch Singapo ông Lương Kiện. Đến viên luật sư người Mỹ trẻ tuổi nhất và là con Chồn tinh trong thương trường thế giới Hanche William. Cuối cùng là bà Anna Ronche người Pháp quốc tịch Ý, lấy chồng là một tay trùm ngành dầu mỏ vùng Trung Đông quốc tịch Israel.
Trong suốt ba năm, nếu Đông nhọc nhằn trong việc kiếm tiền bằng sức lao động, ở tù, thất nghiệp thì Thanh Thiên vừa làm vừa học, không kể chi sức khỏe bản thân mình. Có những đêm giật mình thức giấc bên bàn học, nhìn vào gương thấy vẻ hốc hác tiều tuỵ của mình, cô tự hỏi "Để làm gì ? Có ích chi đâu ?" Nhưng rồi cô vẫn học, điên cuồng học. Ông Hoan qua Việt Nam lần thứ hai, lần này khảo nghiệm cô học trò rất kỹ, xong chấm điểm :
– Tốt, kiếm tiềnđược rồi.
Và ông giới thiệu người khách đầu tiên, một người Hoa quốc tịch Úc, kinh doanh hàng tiểu thương công nghiệp mỹ nghệ. Lần đó, cô kiếm được 2000 đô la (Úc). Ôm gói tiền cô đến gặp ông thầy đầu tiên. Ông đếm cẩn thận, rồi cười :
– Cái thằng "keo" nhỉ, 2000 Mỹ kim kia. Nửa tháng lương một chuyên gia kinh tế là 2000 Mỹ kim, nhớ chưa ?
Rồi ông nheo mắt :
– Tỷ lệ hoa hồng là 0.1% một khách hàng, thỏa thuận nhé !
Cái tỷ lệ ấy Thanh Thiên thanh toán rất sòng phẳng cho bất kỳ người thầy nào giới thiệu khách hàng đến. Riêng tiền dạy học không ai nhận và cô ghi khắc điều ấy vào tim. Cũng cái đêm đầu tiên, cô cầm trong tay 2000 đô la Úc, Đông đến tìm cô, thấy anh cô hỏi ngay :
– Có việc làm chưa Đông ?
Đông cười buồn :
– Chẳng ai nhận một kẻ bị thải hồi làm chi cả.
– Đông đến chắc có chuyện ?
– Tường Vi đau, cô ấy cứ gọi Thanh Thiên mãi.
Thanh Thiên thất sắc, cô tự trách mình vô tình. Không kịp thay áo, cô qua nhà Đông. Làm vợ bao năm, trải qua bao cực khổ bên chồng, Tường Vi vẫn vậy, trẻ con, yếu đuối. Cô khóc vùi trong tay Thanh Thiên :
– Em chết mất.
– Đau thì uống thuốc, đừng nói bậy em !
– Anh ấy khổ vì em quá nhiều.
– Vợ chồng tình sâu nghĩa nặng.
– Chị ơi ! Có cách gì giúp anh Đông đỡ khổ, em thật không đành.
Thanh Thiên muốn nói "biết chồng cực khổ, sao không cùng san sẻ" nhưng nhìn lại Tường Vi, cô đành thở dài. Nó sinh ra mang số phận loài hoa tầm gửi chẳng thể nào khác. Cô ôm Tường Vi vào lòng :
– Em đừng lo, Đông rất có tài, sớm muộn gì Đông cũng có một tương lai rực rỡ.
Cho tới khi Tường Vi thiếp ngủ, họ mới nói chuyện với nhau :
– Đông tìm việc ở cơ sở tư nhân đi, cần gì phải nhà nước.
– Có vài chỗ nhưng lương ít quá.
– Để Thanh Thiên tìm dùm, có gì báo Đông biết.
– Đồng, Đổng cũng nói vậy. À, Đồng nó chuyển nhiệm sở từ Củ Chi về, "cậu" biết chưa ?
– Cậu ấy có nói, còn Đổng ù đang tập sự đạo diễn.
Cả hai bật cười, đồng nói :
– "Cậu" biết không …
Đông đưa tay :
– Cậu nói trước đi.
– Mình nghĩ tới tấm thân tròn ục Đổng ù loay xoay trên sàn diễn, nên không nhịn được cười.
– Mình nghĩ y như "cậu".
Cả hai phì cười, thế đó, đến tư tưởng họ cũng giống nhau, nhưng dòng đời lại chia đôi ngã. Rất nhiều đêm Thanh Thiên tự hỏi, có phải vì trời không cho cô đẹp hay đôi mắt của đàn ông chỉ thích nhìn những sắc màu ?
Đông không tìm việc làm nhưng lại có người đến mời đi làm. Ông ta trạc ngoài 50, sang trọng trong trang phục, bình dân trong cách nói
chuyện :
– Thú thật với anh kỹ sư, tui có tiền mà chữ nghĩa kém, nghe họ xúi khôn, xúi dại mới bỏ tiền mở trung tâm tin học gì đó rồi thuê người coi nó. Hổng biết nó làm ăn gì mà cứ kêu máy hư, kinh doanh lỗ hoài. Có người nói anh giỏi lắm, nên muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




