watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3021 Lượt

tôi lùn tịt đó.” Cô la lên.

“Rõ ràng chỉ có 32B.”

32B. Nghe cũng quen, cô nhớ hình như ngực của cô…

Cơn giận bốc cao trong đầu, cô quay đầu lại, hai mắt đỏ hoe.

“Anh đừng có quá đáng.”

Anh lại nâng cằm cô lên, nhìn vào mắt cô, dõng dạc. “Nhưng em lại khiến tim anh rung động.”

“Hả?” Nước mắt sắp trào ra nhưng vì những lời này của anh mà chảy ngược trở lại.

“Anh rất ít khi nổi cáu nhưng em lại có thể khiến anh phát điên.”

Khóe môi run run, cô bất mãn nói. “Đừng có đổ thừa cho tôi, do anh khó tính mà.”

Tư Đồ Trác làm như không nghe cô nói, anh nói tiếp.

“Anh cũng rất ít khi ăn hiếp người khác nhưng mỗi lần nhìn thấy em, anh lại muốn ăn hiếp em.”

“Tôi cũng muốn hỏi anh, tôi chọc anh hồi nào mà anh cứ ăn hiếp tôi hoài vậy?”

Không trả lời câu hỏi của cô, anh nói tiếp. “Trước đây có một ngày, anh nói em quên chuyện xảy ra ngày hôm đó, em còn nhớ không?”

“Nhớ rất rõ.” Cô sốt ruột nói. “Tôi rất biết nghe lời, quên sạch sẽ, không thù dai.”

Anh thở dài. “Nhưng anh không quên được.”

“Hả? Tại sao vậy?” Cô tò mò.

“Bởi vì anh không muốn quên.” Anh mỉm cười. “Quên rồi sẽ thấy rất luyến tiếc.”

“Hả?” Cô ngây người vì chưa bao giờ nhìn thấy anh cười hiền lành đến vậy.

“Nhưng điều quan trọng nhất là, càng ngày anh càng nhận ra hình như anh thích em.” Anh nói ra câu trả lời.

“Cái gì?” Cô mở to mắt, nước mắt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn trong mắt là sự kinh ngạc.

Mới vừa nãy còn nói cô này nọ, bây giờ lại nói thích cô, cậu chủ chắc chắn bị điên rồi, cũng có thể bị mắc bệnh mộng du.

Mộng du?

Đúng rồi, cậu chủ đang bị mộng du, nếu không sao có thể nói thích cô trong khi bình thường rất hay ăn hiếp cô.

Nhưng nếu cậu chủ thực sự bị mộng du thì chẳng phải đây là cơ hội của cô sao?

Cô liếc mắt qua lại, sau đó len lén đưa tay lên véo hai má của anh.

“Đau không?” Nhìn khuôn mặt đẹp trai, cô cười toe toét, hết véo má đến xoa nắn, cốt để trả thù.

“Đau.” Tư Đồ Triết không phản kháng, để mặc cô véo má anh.

“Anh tỉnh chưa?”

“Anh đang rất tỉnh táo.”

“Đùa hả, nếu anh tỉnh táo thì đã không nói thích tôi.” Cô nói chắc như đinh.

Hóa ra người bị mông du không phải quản gia Trần mà là cậu chủ. Đây cũng là lần đầu tiên cô nhìn thấy người bị mộng du.

Không ngờ cậu chủ không cười không nói lạnh lùng nghiêm túc lại mắc bệnh mộng du, nếu cô đi rao khắp nơi chắc người ta sẽ cười ầm ĩ.

Tư Đồ Trác nhíu mày nhìn hành động trả thù của cô, nhếch

môi cười. “Em đang trả thù anh phải không?”

Không

ngờ người bình thường giỏi chịu đựng như cô cũng thù dai, có cơ hội là trả thù ngay.

“Đúng vậy, tôi đang trả thù vì anh luôn ăn hiếp tôi.” Cô cười đắc ý.

“Anh ăn hiếp em vì em rất dễ thương.”

Bởi vì cô rất dễ thương nên tim anh mới xao động, vì thế anh mới ăn hiếp cô để che giấu tình cảm trong tim.

“Anh lừa tôi hả, anh vừa mới chê ngoại hình của tôi bình thường mà.” Cô cảm thấy kỳ cục, buồn bực nhìn anh. “Kỳ cục quá, không phải anh bị mộng du hả? Sao có thể nói chuyện với tôi?”

“Bởi vì anh không có bị mộng du.”

“Gì?” Cô sợ hãi dừng mọi động tác.

“Trả thù xong rồi chứ? Còn muốn véo má anh nữa không?” Ngay sau đó đến lượt anh vuốt ve má cô, ánh mắt sáng lên nhìn cô nồng nàn.

“Á!” Cô giật mình khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh, vội lùi lại.

“Em là người may mắn, nếu trước đây em làm như vậy với anh, anh sẽ khiến em chết đi sống lại nhưng bây giờ, anh sẽ trừng phạt bằng cách hôn em.”

“Hôn hả? Làm gì vậy?” Đầu óc Tiêu Tung Thục rối loạn.

“Ừm. Hôn em cũng để chứng minh anh thực sự yêu em.” Nói xong, anh vươn tay ra kéo cô đang hoảng loạn vào lòng, sau đó không để cô kịp phản ứng, anh cúi đầu dán miệng lên môi cô.

“Ưm…” Cô mở to mắt trước hành động bất ngờ của anh, không ngừng giãy dụa nhưng bị kẹp trong cánh tay rắn chắc không thể nhúc nhích.

Ở trong lòng anh, bị anh hôn cuồng nhiệt, cô sợ đến mức mất cảm giác phản kháng, chỉ có thể mở to mắt nhìn vào đôi mắt dịu dàng như mặt nước hồ của anh.

“Răng cửa của em choáng chỗ quá nhưng môi em thật mềm mại và ngọt ngào giống như đang ăn trái cây.”

Dường như hôn thôi không đủ, anh há to miệng nhấp nháp cả miệng cô.

Sau khi mút bờ môi ngọt ngào chán chê, anh từ từ đưa lưỡi vào trong khoang miệng ẩm ướt, quấn lấy đầu lưỡi run rẩy, làm cô sung sướng.

Tiêu Tung Thục chưa từng hôn ai ngay lập tức cảm thấy như bản thân đã mất hết tự chủ, để anh muốn làm gì thì làm, cướp cả lý trí và hơi thở của mình, cướp luôn cả trái tim cô, cả người nóng bừng, nụ hôn càng dài thêm. Từng giờ phút trôi qua, cô cảm thấy khó thở, bắt đầu giãy dụa. Khi thấy cô đòi vùng ra, anh mới dứt khỏi môi cô.

“Anh đã chứng minh anh không phải thích em mà anh yêu em mất rồi.” Áp trán mình lên trán cô, anh cười nhẹ, nói giọng khàn khàn, từng tiếng một đê mê gợi cảm làm tai cô run rẩy.

Tiêu Tung Thục vội hít thở ô xi, không có thời gian nghe anh nói.

Lý trí dần khôi phục lại, cô nhận ra anh vừa làm chuyện gì với mình, bắt đầu giãy dụa nhưng anh không cho cô chạy trốn.

Anh cúi đầu hôn cô thật lâu, thật sâu, thật dịu dàng, khiến cô quên cả đất trời.

Anh cứ hôn, cô cứ giãy dụa, và những nụ hôn càng trở nên cuồng nhiệt, cơ thể nhỏ bé lả dần cho đến khi kiệt sức, ngồi ngoan ngoãn. Ôsin Của Anh – Chương 06
Cô không thể tin được.

Không thể nào tin được cậu chủ lại hôn cô.

Và cô càng không dám tin rằng cô không hề phản kháng, ngoan ngoãn để anh hôn một, hai, ba, bốn… vô số lần.

Trời ơi! Chuyện này là sao? Rõ ràng ngày hôm qua vẫn còn bình thường, tại sao chỉ qua có một đêm, cuộc sống của cô đã bị đảo lộn hoàn toàn.

Mới tối qua, cô nói mình đã có chồng sắp cưới không thể làm chuyện không trong sáng với người đàn ông khác, bây giờ làm sao cô dám nhìn mặt những người khác nữa đây?

Mặc dù cô bị ép hôn nhưng trong lòng cô không ghét bị hôn.

“Òa! Mình không phải là người, mình không có đạo đức, phẩm chất, mình là một cô gái dâm đãng.” Tiêu Tung Thục đỏ mặt, tự mắng chửi chính mình.

Nhưng dù cô có xấu hổ đến như thế nào thì cảm giác lâng lâng bay bổng không thể nào tan biến, trong đầu cô lúc nào cũng là hình ảnh Tư Đồ Trác ôm chặt cô, cuồng nhiệt hôn cô và nhìn cô bằng ánh mắt như mặt nước hồ.

Mặt lại đỏ bừng, Tiêu Tung Thục đưa hai tay lên vỗ má để hạ bớt nhiệt độ nhưng má vẫn nóng rực.

“Sóc Nhỏ.” Trong đám người đang đi trên hè phố chợt có ai đó gọi to.

Nghe có người gọi biệt danh của mình, Tiêu Tung Thục nhìn về phía đám đông nhận ra người thân.

“Chị Nguyệt Hà.”

Cô đứng dậy chào người chị luôn yêu thương cô.

Cả hai đều lớn lên ở cô nhi viện, chị Nguyệt Hà lớn hơn cô bốn tuổi. Khi còn ở cô nhi viện, chị luôn chăm sóc cô. Không chỉ có mình Nguyệt Hà mà các anh chị khác trong đại gia đình luôn yêu thương các em nhỏ, sau khi vào đời tất cả luôn đùm bọc nhau.

“Chị tưởng mình nhìn nhầm không ngờ đúng là em.” Tiêu Nguyệt Hà mỉm cười, gương mặt đẹp lạnh lùng bỗng chốc sáng bừng khiến những người đi đường ngoái đầu nhìn.

“Sao em ngồi đây? Mà nè, làm gì mà mặt đỏ vậy, hay em bị say nắng?”

“Dạ, không phải.” Tất cả đều tại cậu chủ, nếu cậu chủ không… Nghĩ đến đó, mặt cô lại đỏ bừng.

“Mặt đỏ như vậy còn nói không phải say nắng.” Nguyệt Hà dịu giọng, chỉ với người thân cô mới tỏ thái độ như vậy.

Cô lấy trong túi xách ra chiếc khăn tay và chai nước khoáng rồi đổ nước vào khăn, sau đó áp lên mặt Tiêu Tung Thục.

Quen với sự chăm sóc của Tiêu Nguyệt Hà, Tiêu Tung Thục ngẩng đầu lên để chị gái hạ nhiệt cho mình. Cô hỏi.

“Chị Nguyệt Hà đi ăn cơm ạ?”

“Ừm.” Tiêu Nguyệt Hà vốn không phải là người nói nhiều.

“Sao chị không đi cùng với anh Thú?”

“Anh ấy bận.” Nguyệt Hà trả lời. “Em nói tìm được việc làm rồi sao lại ngồi đây ngẩn người?”

Đối với cô em gái ngây thơ này, các anh chị đều rất quan tâm đến con bé, sau khi tốt nghiệp Trung học, các anh chị đã sắp xếp một công việc cho con bé ở công ty nhưng cô em gái này vốn không thích đọc sách và cũng chẳng biết sử dụng máy vi tính, ghét cả việc dựa vào quan hệ cướp chén cơm của người khác nên tự đi tìm việc làm.

Con bé hết làm giáo viên mầm non, chuyển sang làm quản lý viện dưỡng lão và bây giờ làm nghề giúp việc, công việc luôn thuận lợi không nhận lấy bất kỳ tủi thân gì nên các anh chị không ép em nữa.

“Em được nghỉ.” Thực ra cô trốn ra ngoài.

Lúc cậu chủ buông cô ra, cô hét lên sau đó chạy ra khỏi biệt thự, bắt taxi đi lâu lắc rồi đến đây ngồi.

“Ăn gì không?”

“Em nuốt không nổi.”

Đầu óc cô hiện giờ rất rối bời.

Tự nhiên lại bị cậu chủ chụp hôn cuồng nhiệt, ngoài xấu hổ ra cô còn cảm thấy rất đau lòng. Nếu coi như chưa có chuyện gì xảy ra thì cô không làm được. Nhưng nếu không làm như chưa có chuyện gì xảy ra thì sao cô dám đối mặt với cậu chủ đây?

“Đi dạo phố với chị đi.” Hôm nay tâm trạng cô không vui nên cô muốn ra ngoài hít thở không khí.

“Dạ.”

“Thế thì đi thôi.”

Trong lúc đó, ở biệt thự nhà Tư Đồ, không thấy Tiêu Tung Thục đâu, Tư Đồ Trác

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT