|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
cười vừa mờ ám vừa dâm tà làm trên đầu Tiêu Tung Thục xuất hiện ba vạch đen.
Đến sân golf chơi bóng mà cười ghê vậy nhỉ? Thím Thẩm và mọi người có sao không? Hay là bị bệnh rồi?”
“Mệt mỏi cả ngày rồi còn ở đây nấu cơm? Đi ra đi, về phòng nằm nghỉ, giao chỗ này lại cho các thím.”
Bà Phúc Hảo kéo Tiêu Tung Thục ra khỏi phòng bếp.
“Nhưng… cậu chủ…”
“Các thím sẽ nói với cậu chủ, làm cháu mệt như vậy còn bắt cháu nấu cơm, thật không biết thương hoa tiếc ngọc, cứ để ông Vương nói cho.”
Tiêu Tung Thục ngơ ngác, càng nghe càng không hiểu mọi người đang nói gì.
“Dù rằng tuổi còn nhỏ hay bị người ta ăn hiếp nhưng sao cháu lại để cậu chủ dễ dàng làm cháu hư hỏng như vậy, có thể cậu chủ có hơi bá đạo nhưng cháu không thể chuyện gì cũng nghe theo lời cậu chủ như vậy, cháu phải nói ra suy nghĩ của mình nghe rõ chưa?”
“Nhưng nếu không nghe lời thì anh ấy sẽ đe dọa cháu.” Chỉ cần nghĩ đến việc cậu chủ véo má bóp mặt là cô lại sợ run người, anh lại hay nắm lấy điểm yếu đó để ăn hiếp cô, năm lần bảy lượt đe dọa cô.
“Đe dọa cháu nữa ư?” Bà Phúc Hảo sợ hãi kêu lên. “Cậu chủ lại là người như vậy. Thật quá đáng!”
“Tôi quá đáng chỗ nào?” Một giọng nói vang lên.
“Dĩ nhiên là đe dọa Sóc Nhỏ, không ngờ cậu chủ lại có thể làm hư hỏng con bé.”
“Tôi làm cô ấy hư hỏng khi nào?”
“Hôm nay ở sân golf.” Bà Phúc Hảo phẫn nộ vung tay lên nhưng ngay khi bà quay đầu nhìn thấy mặt Tư Đồ Trác lạnh lẽo liền cứng đờ. “Cậu… cậu chủ.”
“Tôi làm Tiêu Tung Thục hư hỏng khi nào? Nghe lạ quá, bà phải nói cho rõ ràng.”
Tư Đồ Trác nở nụ cười nhưng đó không phải là nụ cười hiền lành.
Cả bốn người vốn tụ tập trong bếp nhưng khi nghe giọng Tư Đồ Trác liền chạy hết ra ngoài.
“Mọi người hẹn nhau ở đây để chờ tôi và Tiêu Tung Thục về sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày nhìn bốn người chen chúc đứng một chỗ.
Thím Thẩm hay ông Vương đã làm việc ở đây mấy chục năm, họ nhiều chuyện như thế nào anh còn không biết sao?
Nhân lúc anh tắm, họ đi tìm Tiêu Tung Thục để hỏi chuyện. Đúng lúc anh khát nước đi xuống bếp nghe được.
“Thì còn thế nào nữa? Cả ngày không thấy Sóc Nhỏ, chúng tôi dĩ nhiên là lo lắng cho con bé, con bé về thì chúng tôi phải đến hỏi thăm.” Thím Thẩm lên tiếng.
“Đúng như vậy, mà cậu chủ cũng thật là, đưa con bé đi sao không nói tiếng nào, làm chúng tôi cứ tưởng con bé bị bắt cóc.” Thím Trần hùa theo.
“Cậu chủ, lần này người sai là cậu chủ, lần sau nếu đưa con bé đi đâu, tốt xấu gì cũng phải nói với chúng tôi một tiếng, để chúng tôi không gấp như kiến bò trên chảo nóng, may là chưa báo cảnh sát đó.” Ông Vương lên tiếng, nhưng tất cả đều là nói dối.
“Mọi người biết gì mà nói?” Tư Đồ Trác không định tính toán với họ, anh chỉ nghĩ đến việc họ nói về việc “làm cô hư hỏng”. “Lúc nãy tôi nghe ai đó nói tôi làm Tiêu Tung Thục hư hỏng, đó là chuyện gì, tại sao tôi không biết?”
Thím Trần nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường. “Cậu chủ đang giả vờ phải không?” Đàn ông dám làm mà không dám nhận.
Tư Đồ Trác nhìn ánh mắt khinh thường của thím Trần liền không vui. “Sao tôi phải giả vờ. Làm chuyện gì khiến người khác hiểu lầm bản thân mình phải là người rõ nhất chứ?”
“Đúng thế, cháu cũng là người biết rõ nhất, cậu chủ làm cháu hư hỏng lúc nào?” Tiêu Tung Thục cũng lên tiếng để làm sáng tỏ.
“Con bé ngốc nghếch này, bị ăn hiếp mà còn nói giúp cậu chủ, sao cháu hồ đồ vậy?” Bà Phúc Hảo hiểu lầm Tiêu Tung Thục muốn che giấu tội lỗi của Tư Đồ Trác.
“Cháu không có hồ đồ, đúng là cậu chủ hay ăn hiếp cháu nhưng anh ấy làm cháu hư hỏng hồi nào?” Tiêu Tung Thục hỏi.
“Không phải làm cháu hư hỏng thì làm cái gì?” Ông Vương thở phì phì. “Ép cháu chơi bóng, véo má cháu, lần đầu tiên của cháu mà lại muốn cháu trên sân golf, nếu không phải cậu chủ thì chú đã mắng là thú đội lốt người rồi.”
“Muốn cháu hả?” Tiêu Tung Thục buồn bực.
“Chính là lấy mất sự trong trắng của cháu, cướp đời con gái của cháu, làm nhục danh tiết của cháu.” Thấy cô vẫn ngây thơ, bà Phúc Hảo tốt bụng giảng giải.
Sau khi nghe bà Phúc Hảo giải thích, Tiêu Tung Thục mở to mắt, rồi cười phá lên.
“Ha ha ha, cậu chủ muốn cháu hả? Mọi người hiểu lầm rồi, ôi trời! Ha ha ha.” Cô ôm bụng ngồi xuống ghế sofa. “Đúng là cậu chủ hay ăn hiếp cháu nhưng cậu chủ chỉ ép cháu chơi golf thôi, với lại ở sân golf còn có chú Ôn và chị Ôn, sao có thể… Ha ha ha.”
Nghe Tiêu Tung Thục giải thích, cả bốn người như thấy một đàn quạ đen bay qua đầu… và đờ người.
“Làm cô ấy hư hỏng? Hừ, trí tưởng tượng của mọi người phong phú quá rồi.” Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn bốn người họ, cảm xúc trên mặt đủ dọa chết người.
“Ai yo, cháu vừa về, chú và các thím chạy đến hỏi han hóa ra là hiểu lầm cháu và cậu chủ làm chuyện không trong sáng.” Tiêu Tung Thục chùi nước mắt, cô nghĩ rằng mình cần phải làm sáng tỏ chuyện này. “Không có khả năng đó đâu ạ, dù sao thì cháu cũng có chồng sắp cưới, sao có thể cùng người đàn ông khác làm chuyện không trong sáng được ạ.”
“Hả! Cháu có chồng sắp cưới hả?” Quản gia Trần nãy giờ núp sau cánh cửa nghe lén rốt cục cũng nhảy ra vui sướng ra mặt. Vậy là ông vẫn có thể ảo tượng về hình tượng cô chủ trong giấc mộng.
“Cháu có chồng sắp cưới rồi sao?” Thím Thẩm và mọi người ngây ra như phỗng.
“Cô vừa nói cái gì? Chồng sắp cưới?” Tư Đồ Trác cuối cùng mới lên tiếng, mặt lạnh hơn bình thường như đóng một lớp băng dày, ánh mắt cũng trở nên khủng bố.
“Dạ, tôi có chồng sắp cưới rồi.”
“Cô vừa nói cái gì, nói lại cho tôi?” Tư Đồ Trác muốn xác nhận lại một lần nữa, khuôn mặt càng lạnh, ánh mắt càng khủng bố.
“Tôi nói rồi tôi đã có chồng sắp cưới từ khi mười sáu tuổi, anh ấy đối xử rất tốt với tôi.” Cô hồn nhiên nói mặc kệ tâm trạng phức tạp của mọi người. “Có lẽ sang năm sẽ kết hôn.” Nghĩ vậy nhưng mặt cô chợt buồn bã, bắt đầu thấy đau đầu.
Thực ra anh Thú chỉ coi cô như em gái, người anh Thú yêu là chị Nguyệt Hà nhưng không hiểu tại sao anh lại thông báo với mọi người cô và anh đã đính hôn không cần biết lúc đó cô chỉ mới mười sáu tuổi, lúc đó cô vẫn còn quá nhỏ, đúng già giết hại mầm non của nước nhà.
“Sao trước đây cô không nói với tôi?” Anh gầm lên.
“Anh có hỏi đâu.” Cô tỉnh bơ.
Anh liền trừng mắt nhìn cô sau đó bỏ đi, không hỏi gì khác cũng không nổi cáu, tất cả mọi người chỉ nhìn thấy hai bàn tay anh nắm chặt lại thành nắm đấm, trán nổi đầy gân xanh.
“Ố ồ, nói không làm hư hỏng người ta mà thực ra là muốn lắm rồi.” Thím Thẩm nói.
“Kết quả Sóc Nhỏ đã có chồng sắp cưới, đúng là bi kịch, ha ha ha.” Bà Phúc Hảo nói.
Nhìn Tư Đồ Trác bực bội bỏ đi, mọi người ai nấy đều hiểu tâm trạng của anh, cười hì hì, nhưng người trong cuộc là Tiêu Tung Thục lại chẳng hiểu gì.
Cô vò đầu tự hỏi. “Có chuyện gì vậy nhỉ?”
***
Sáng sớm hôm sau, mặc dù cả người đau nhức nhưng Tiêu Tung Thục vẫn cố gắng đi lau chùi phòng vệ sinh.
“Chà bên trái, chà bên phải, sáng lấp lánh.”
Cô ngồi một bên bồn cầu vừa kỳ cọ vừa lắc lắc cái mông nhỏ.
Chà xong bồn cầu, cô chuyển sang bồn tắm mát xa, lúc quay người lấy nước tẩy nhìn thấy bóng đen lù lù trước cửa toilet, cô vội bước lùi ra sau, tim đập thình thịch.
“Á!” Thấy bóng đen đến gần, cô bước ra sau ba nước, khi nhận ra đó là Tư Đồ Trác, cô mới vỗ ngực thở dài. “Cậu chủ, hóa ra là cậu, sao không nói gì cả? Làm sợ gần chết.”
Anh không nói gì, bước lại gần, thân hình cao lớn đứng chắn trước mặt cô.
“Anh… làm gì vậy?” Thấy anh không nói gì, cô nuốt ực một cái.
Vẫn không nói câu nào, anh ngồi xổm xuống trừng mắt nhìn cô, trong ánh mắt có cả sự hoang mang.
Bị ánh mắt của Tư Đồ Trác khủng bố, da đầu cô run run, có cảm giác không ổn.
“Nếu… nếu cậu chủ muốn dùng toilet, tôi sẽ ra ngoài ngay lập tức.” Dứt lời, cô định đứng dậy đi ra cửa.
“Không được nhúc nhích.”
Tiêu Tung Thục định chạy trốn nhưng khi nghe Tư Đồ Trác ra lệnh liền cứng đờ cả người.
Anh giữ cằm cô nhìn chằm chằm vào mặt cô một lúc lâu mới lên tiếng.
“Rõ ràng ngoại hình không phải mẫu người tôi thích.”
Thấy mặt anh ghé sát, Tiêu Tung Thục không dám nhúc nhích thậm chí không dám thở mạnh, nhưng khi nghe anh nói như vậy, môi cô run rẩy, nổi cáu không lý do.
Đúng vậy, nhan sắc cô trung bình, không xinh đẹp nhưng có nhất thiết anh phải nói toạc ra như vậy không? Lần trước ở phòng làm việc anh cũng nói như vậy, bây giờ lại nói nữa là sao? Muốn ăn hiếp cô sao?
Nếu thấy ngoại hình cô bình thường thì đừng có nhìn.
Vốn dĩ rất tức giận và tủi thân, hơn nữa thấy gương mặt đẹp trai ghé sát, cô cảm thấy buồn vô cùng, quay mặt đi không thèm nhìn anh.
“Xin lỗi nhé, tôi nhan sắc bình thường mặc kệ tôi.”
Dường như không nhận ra cô đang tức giận, anh tiếp tục nói.
“Rõ ràng là chỉ có 158.”
158? Một con số quen thuộc, hình như đó là chiều cao của cô.
Hừ, hết chê ngoại hình cô bình thường giờ lại còn chê cả chiều cao của cô? Thật là… muốn chọc cô khóc phải không? Cô thấy cay cay hai hốc mắt.
“Ừ thì sao,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




