watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3025 Lượt

nói cái gì?” Anh dịu giọng hỏi nhưng đưa tay lên làm bộ muốn véo hai cái má phúng phính của cô.

“Á!” Cô hoảng hốt lùi ra sau ba bước. “Tôi không nói gì hết, không nói gì hết.” Cô rối rít xua tay, sợ lại bị anh khủng bố.

Nhìn cô sợ hãi muốn chạy mất dép trông rất đáng yêu, anh nhếch môi cười.

“Thay vì thời gian cô đứng cãi lại tôi đi thay quần áo có tốt hơn không, nếu để tôi chờ…” Anh lại giơ mười ngón tay lên.

“Tôi đi thay liền… đi liền bây giờ.” Cô đi nhanh về phòng.

Tức thật! Lại ăn hiếp mình.

Vừa chạy lên cầu thang, Tiêu Tung Thục vừa chửi mắng Tư Đồ Trác.

***

“Whao! Sân golf.” Tiêu Tung Thục nhìn sân golf rộng lớn, thốt lên.

“Chỉ là cái sân golf, có gì đẹp đâu.”

“Rất rộng, khắp nơi đều là cỏ xanh mướt, thật mát mẻ.” Phong cảnh trải rộng trước mắt làm cô thấy nhớ cô nhi viện trên núi.

Từ nhỏ cô đã sống ở một cô nhi viện trên núi, bốn bề là núi là rừng, rất trong lành. Nhưng sau khi vào thành phố tìm việc làm, đi đâu cũng thấy các ngả đường đông đúc, lâu rồi mới được ngửi mùi của cây cỏ.

“Vì thế nên cô mới thích sân golf đến vậy?”

“Không phải, tôi yêu thiên nhiên.” Cô cười tươi như hoa dang hai tay ra đón gió, nhắm hai mắt ngẩng mặt lên trời để ánh nắng mặt trời chiếu rọi.

Nhìn nụ cười tươi như hoa của cô, Tư Đồ Trác nhếch môi cười sau đó làm theo cô, dang hai tay ra ngẩng đầu phơi nắng.

A, gió nhẹ mơn man, ánh nắng ấm áp, mùi cỏ thoang thoảng, thực sự khiến người ta cảm thấy sảng khoái.

Trước đây anh chỉ mải chơi golf không ngắm cảnh, bây giờ anh học cô cách cảm thụ thiên nhiên và cảm thấy dường như anh đã bỏ lỡ những cảm giác tuyệt vời.

“Tổng giám đốc Tư Đồ.”

Có ai đó gọi to làm Tư Đồ Trác và Tiêu Tung Thục đều mở mắt ra.

Nhìn thấy người vừa mới đến, Tư Đồ Trác nhàn nhạt chào.

“Tổng giám đốc Ôn.”

“Xin lỗi vì đã đến muộn.” Ôn Nhung Phương nói vậy nhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là áy náy.

Dù công ty của ông ta không quy mô bằng tập đoàn Tư Đồ nhưng dựa vào vị thế là đối tác quan trọng trong chiến lược phát triển của tập đoàn Tư Đồ, nhất là 30% vốn đầu tư trong chiến lược đó là của ông ta rót vào nên ông ta không thấy mình dưới cơ.

“Không sao.” Tư Đồ Trác đáp lại.

“Hôm nay là sinh nhật con gái tôi nhưng ông bố đãng trí này lại quên mất hẹn đi đánh golf với cậu, vì thế để xin lỗi nó tôi đã đưa con bé đi cùng, mong rằng cậu sẽ không thấy phiền.”

Ôn Nhung Phương cười cười kéo con gái lên.

“Không.” Tư Đồ Trác nhìn lướt qua cô con gái.

Ôn Nhung Phương không chú ý đến thái độ lạnh nhạt của anh, tiếp tục giới thiệu. “Con gái tôi tên là Ôn Ngọc, rất xinh đẹp phải không? Nhìn nó ngượng ngùng vậy thôi chứ chơi golf không thua gì cánh đàn ông chúng ta. Sau này Tổng giám đốc Tư Đồ muốn tìm bạn chơi cùng cứ tìm nó.”

“Ba ~~~” Cô gái xinh đẹp dậm chân, nũng nịu.

“Con xấu hổ cái gì? Tổng giám đốc Tư Đồ là đối tác làm ăn với công ty chúng ta, con phải nhân cơ hội này học hỏi anh để sau này còn quản lý công ty nghe chưa?”

Ôn Nhung Phương trách mắng con gái rồi quay sang nói với Tư Đồ Trác: “Hai năm trước, con gái tôi đã lấy được bằng Tiến sĩ Quản trị kinh doanh ở Mỹ, hiện đang là cánh tay phải của tôi. Con bé rất thông minh, nhờ nó mà năm ngoái doanh thu của cả công ty đã tăng lên 5%”.

Nói đến con gái, vẻ mặt Ôn Nhung Phương đầy vẻ tự hào.

“Có cô con gái thông minh như vậy, tôi tin rằng công việc kinh doanh của ông luôn thuận buồm xuôi gió.”

Dù cô gái trước mặt xinh đẹp trắng trẻo da dẻ mịn màng nhưng Tư Đồ Trác chỉ nhìn Ôn Nhung Phương, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô gái ngốc nghếch đang đuổi theo một con bướm.

“Dĩ nhiên rồi, nhưng con gái lớn cũng phải gả chồng, nó thích ai là cứ đòi lấy chồng cho bằng được.”

Ôn Nhung Phương không biết đang vô tình hay cố tình nói bóng gió ám chỉ con gái mình thích Tư Đồ Trác, ánh mắt rất mờ ám.

Mặt Ôn Ngọc liền đỏ lên. “Ba ~~~!”

Rồi liếc nhìn Tư Đồ Trác, ánh mắt long lanh.

Không trả lời câu nói bóng gió của Ôn Nhung Phương, Tư Đồ Trác gọi to:

“Tiêu Tung Thục.”

“Dạ, có.” Đang đuổi theo con bướm, Tiêu Tung Thục liền đứng khựng lại, điểm danh.

“Con bướm đó chọc tức cô hay sao mà cô phải đuổi theo nó?”

Anh véo hai má phúng phính của cô, rất không thích việc cô chơi giỡn đến mức mồ hôi nhễ nhại.

Lại véo má mình.

Sực nhớ tới kinh nghiệm đau thương, cô hoảng hốt la lớn.

“Tôi không có ăn hiếp nó, tôi đang chơi đùa với nó mà.”

“Chơi đùa với một con bướm? Cô mấy tuổi rồi? Trẻ con.” Anh lại véo thêm mấy cái nữa nhưng không mạnh tay.

Không thấy đau, cô mới thả lỏng người nhưng má cứ bị anh véo, cô mất hết hứng chu miệng ra.

“Tổng giám đốc Tư Đồ, đây là người nhặt bóng của anh hả?” Ôn Nhung Phương nhìn thấy Tư Đồ Trác thể hiện những hành động thân mật với Tiêu Tung Thục liền nghi ngờ quan hệ giữa hai người.

“Không, cô ấy là nhân viên của tôi.”

“Ở công ty?” Vì nhìn cô không giống một nhân viên văn phòng cho nên Ôn Nhung Phương liền tò mò.

“Ở nhà.”

“Là người giúp việc phải không?” Ôn Nhung Phương nhìn Tiêu Tung Thục bằng ánh mắt khinh thường.

Dù Ôn Nhung Phương nói đúng nhưng Tư Đồ Trác không thích thái độ coi thường người khác của ông ta.

Cho dù công việc của Tiêu Tung Thục đúng là thuộc loại lao động phổ thông nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy công việc đó đáng xấu hổ, ngược lại anh còn nể phục năng lực làm việc nhà của cô.

Trong vòng chỉ có mấy tiếng đồng hồ mà cô có thể lau chùi căn biệt thự sáng choang như khách sạn năm sao, sắp xếp mọi thứ gọi gàng đâu ra đó khiến ai cũng nể phục.

Khi phỏng vấn cô, anh đã nghi ngờ năng lực của cô, thế nhưng sau một tháng sống chung nhà, cô đã hoàn thành xuất sắc công việc của mình, hơn nữa còn vượt qua cả mong muốn của anh, anh đang nghĩ đến việc tăng lương cho cô.

Anh nhíu mày phản bác lại vì Tiêu Tung Thục.

“Cô ấy đúng là người giúp việc nhưng năng lực làm việc của cô ấy rất xuất sắc, xứng đáng để gọi là chuyên gia.”

Thấy Tư Đồ Trác không vui, Ôn Nhung Phương ngượng ngùng sờ mũi không nói gì nữa.

“Hôm nay tổng giám đốc Tư Đồ đưa cô ấy đến để nhặt bóng ạ?” Ôn Ngọc lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng và cũng là để biết Tiêu Tung Thục là gì với Tư Đồ Trác.

“Không phải.” Tư Đồ Trác trả lời Ôn Ngọc nhưng lại nhìn Tiêu Tung Thục.

Anh đưa cô đến đây là để cô thư giãn đầu óc.

Mặc dù cô là người giúp việc còn anh là ông chủ, công việc của cô đúng là phải lau chùi dọn dẹp biệt thự nhưng cô quá hăng say làm việc khiến anh thấy khó chịu, bởi vì ôm đồm quá nhiều việc sẽ rất mệt người nên anh buộc lòng phải đưa cô ra khỏi biệt thự.

Đánh golf vốn để xã giao, thường thì anh sẽ để Quan Lĩnh cùng đi nhưng lần này anh không phân biệt công tư mà đưa cô đi theo.

“Vậy thì tại sao?” Ôn Ngọc rất muốn biết câu trả lời.

“Cũng không quan trọng lắm.” Tư Đồ Trác cầm quả bóng. “Không còn sớm nữa, tôi và cô ấy một đội, Tổng giám đốc Ôn và cô Ôn một đội, ta bắt đầu thôi.”

***

Ngay gậy đầu tiên Tiêu Tung Thục đã đưa được bóng vào lỗ khiến cả ba đều giật mình.

“Một gậy đã vào lỗ.” Nhìn quả bóng bay cao sau đó lọt lỗ, Ôn Nhung Phương há hốc miệng, đến ông còn phải mất đến ba gậy.

“Whao! Chó táp nhầm ruồi.” Tiêu Tung Thục kinh ngạc.

Họ đánh golf theo lượt, sau đó tính tỉ số, cô chưa từng đánh golf bao giờ nên lúc đầu đứng ngoài quan sát đến lượt cô đánh không ngờ mới đánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.

Tư Đồ Trác kinh ngạc hỏi: “Cô biết chơi golf?”

“Làm gì có. Tôi xem người ta chơi golf trên ti vi.” Cô còn chẳng biết luật chơi như thế nào.

“Vậy sao cô làm được?” Nhiều năm đánh golf, anh chưa bao giờ nhìn thấy ai mới một gậy đã đưa được bóng vào lỗ.

“Tôi cũng không biết nữa.” Cô chỉ có thể trả lời như vậy.

“Cô lợi hại thật.” Không được Tư Đồ Trác chú ý, thấy anh chỉ nhìn và nói chuyện với Tiêu Tung Thục, Ôn Ngọc chạy ngay lại nói chuyện với Tiêu Tung Thục cốt để thu hút sự chú ý của Tư Đồ Trác.

“Hên xui! Hên xui!” Được người đẹp khen ngợi, Tiêu Tung Thục bối rối.

“Nhưng ở đây cách lỗ đầu tiên 350, vậy mà cô mới đánh một gậy đã đưa được bóng vào lỗ, thể lực cô tốt thật đấy, tôi ngả mũ bái phục.” Dù đang khen ngợi nhưng người thông minh biết ngay có cả sự mỉa mai trong đó, nhưng Tiêu Tung Thục thì không thể biết được điều đó.

“Cám ơn cô đã khen ngợi, tôi không tự tin lắm vào thể lực của mình.” Cô vui vẻ xua tay.

“Chà, tôi chỉ mong bằng được một nửa cô, có vậy tôi mới có thể chơi tốt hơn được.” Ôn Ngọc làm bộ yếu thế.

“Thể lực chỉ cần rèn luyện là được mà, nếu cô muốn có thể lực tốt, cô có thể tập thể dục bằng nhiều cách, chẳng hạn như giặt nệm, mát xa cho đàn ông… Á, cậu chủ làm gì vậy?” Tư Đồ Trác bất ngờ véo má cô.

“Nói nhiều quá, đến lỗ tiếp theo.”

Nói xong, anh đeo túi gậy lên vai đi thẳng về phía trước.

“Xì.” Đang nói thì bị cắt ngang, cô quay đầu cười với Ôn Ngọc sau đó đuổi theo Tư Đồ Trác. “Cậu chủ, để tôi đeo túi cho.”

“Cô đừng có ồn nào nữa.” Anh bước chậm lại để cô đuổi

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT