watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3014 Lượt

ảo tưởng nữa, thái độ của cậu ta thể hiện rõ ràng như vậy, con cũng thấy những hành động của cậu ta với cô bé giúp việc rồi đó, có lẽ cậu ta đã yêu con bé đó.”

“Nhưng con nhỏ đó là kẻ lừa đảo. Nó không giống như bề ngoài của nó đâu.” Ôn Ngọc đột nhiên ngẩng đầu lên nói to.

Nghe con gái chỉ bô bô về Tư Đồ Trác mà không quan tâm đến tình hình khó khăn trước mắt của công ty, Ôn Nhung Phương tức giận nhưng vẫn dịu giọng khuyên nhủ con gái.

“Thế thì đã sao? Việc quan trọng nhất bây giờ là hợp đồng, con phải nhớ công ty có phát triển được hay không đều phụ thuộc vào lần hợp tác này, dù sao hai người đó cũng chưa kết hôn ngay bây giờ, chờ sau khi việc đàm phán thành công, con cướp lại cũng chưa muộn.”

“Không được, chờ đến lúc đó sẽ không kịp nữa, trong thời gian ngắn như vậy nó đã làm cho Tư Đồ Trác yêu nó, có thể nói con nhỏ đó đã giở thủ đoạn, ai mà biết được con nhỏ đang dùng thủ đoạn nào đó để lừa Tư Đồ Trác cưới nó. Con phải làm cho Tư Đồ Trác nhận ra bộ mặt thật của nó. Sau đó đá nó đi.”

Tưởng tượng ra cảnh cô giúp Tư Đồ Trác thoát khỏi bùa mê của ma nữ, sau đó anh sẽ mỉm cười cảm kích, trong lòng Ôn Ngọc trào dâng một ý chí mãnh liệt.

Đúng vậy. Một người thông minh xuất sắc như Tư Đồ Trác làm sao có thể để lọt lưới con bé giúp việc xấu xí ti tiện, cô sẽ cứu anh ra.

“Con làm được không?” Rốt cục không chịu nổi việc con gái không nghĩ đến công ty, Ôn Nhung Phương lên tiếng răn đe. “Ba nói con không nghe, chẳng lẽ với con Tư Đồ Trác quan trọng hơn công ty?”

Ôn Nhung Phương cảm thấy con gái mình đã thay đổi.

Khi chưa gặp Tư Đồ Trác, con gái ông luôn nghĩ cho công ty. Sau khi gặp Tư Đồ Trác, cô đã trở nên say đắm người đàn ông đó, trong đầu óc toàn hình ảnh của Tư Đồ Trác, mỗi lần gặp mặt đều trở nên mất bình tĩnh, lơ ngơ như bò đội nón.

Giống như hôm nay, dù là ba của cô nhưng ông vẫn cảm thấy xấu hổ vì hành động của con gái.

Mắt Ôn Ngọc đột nhiên sáng lên, không trả lời ba mà hỏi. “Ba, tháng sau là lễ mừng thọ của ba đúng không?

“Con hỏi làm gì?” Ôn Nhung Phương mệt mỏi xoa hai bên thái dương, uể oải ngồi xuống sofa.

Ôn Ngọc chớp chớp mắt, sôi nổi. “Cũng không có gì quan trọng, con muốn tổ chức một bữa tiệc.” Cái cô thiếu chính là cơ hội, chỉ cần có cơ hội, cô nhất định sẽ làm cho Tư Đồ Trác nhận ra cô mới là người xứng đáng với anh.

“Sau đó thì sao?” Ông nghĩ con gái đang có ý đồ gì đó.

“Sau đó dĩ nhiên con phải tạ tội với Tư Đồ Trác, con biết con sai rồi, con đã không xin lỗi nên ba hãy tổ chức tiệc mừng thọ mời Tư Đồ Trác để con có cơ hội xin lỗi anh ấy.” Ôn Ngọc tỏ thái độ thành khẩn. “Ba đang lo lắng Tư Đồ Trác nổi giận sau đó không hợp tác với công ty chúng ta nữa đúng không? Tất cả là lỗi của con, con sẽ giải quyết chuyện này.”

Thấy con gái nhận lỗi, vì công ty mà hứa hẹn, Ôn Nhung Phương nở nụ cười.

“Được rồi, lần này con phải cư xử cho đúng mực, đừng làm mọi chuyện trở nên hỏng bét, nếu không tình thế của chúng ta giống như câu nói ‘kiếm củi ba năm thiêu một giờ’”. Ôsin Của Anh – Chương 08
Hôm kia, biệt thự nhà Tư Đồ nhận được thiệp mời do người của nhà họ Ôn đưa đến, đề bên trên là lễ mừng thọ Ôn Nhung Phương ngày mười lăm tháng sau, rất hân hạnh được mời Tư Đồ Trác.

Sau khi đọc tấm thiệp, Tư Đồ Trác không nghĩ nhiều quăng lên bàn. Đúng lúc đó trong phòng khách vang lên tiếng chuông điện thoại, Tư Đồ Trác định bắt máy nhưng Tiêu Tung Thục nhanh chân hơn chạy đến nhấc ống nghe.

“Dạ, đây là nhà Tư Đồ, ai vậy ạ?” Người ở đâu dây lúc đầu im lặng nhưng sau khi nghe giọng của Tiêu Tung Thục liền lên tiếng.

Tiêu Tung Thục đứng nghe điện thoại bỗng dưng vẻ mặt trở nên lúng túng, rồi cười toe, trả lời.

“Anh đang nói gì vậy, sao tôi không hiểu gì cả? Anh nhầm số rồi phải không? Ở đây là nhà Tư Đồ… Dạ, không sao, chào anh.”

Gác điện thoại, cô ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của Tư Đồ Trác, liền chột dạ.

“Người ta nhầm số.” Cô vội vã giải thích sợ Tư Đồ Trác phát hiện ra.

“Anh biết rồi, em vừa mới nói.” Thấy cô giấu đầu lòi đuôi, anh nheo mắt lại. “Sao lâu rồi anh không thấy A Việt?”

Không ngờ anh lại nhắc đến Tư Đồ Việt, cô hơi mở to mắt. “Dạ, không thấy ạ? Mấy ngày trước em có gặp ông chủ nhỏ, em còn nấu cơm cho anh ấy nữa.”

“Nấu cơm? Lúc nào?” Anh nhớ hình như cả tháng nay không thấy A Việt trong bàn ăn.

“Dạ… dạ… Bữa tối mà em chạy ra ngoài đó.” Cô lúng túng, tay nhớp nháp đầy mồ hôi, vội chùi vào tạp dề trước ngực.

“Thật sao? Vậy thì là nửa tháng trước chứ sao em lại nói mấy ngày trước?” Quan sát thái độ của cô, Tư Đồ Trác hỏi phủ đầu.

“Không khác nhau mấy, không khác nhau mấy, ha ha.” Cô gượng cười để che giấu sự lúng túng của mình.

“Tối hôm đó A Việt có nói gì không?”

“Dạ, không nói gì cả, chỉ ăn cơm thôi.”

“Ăn cơm xong, A Việt làm gì?”

“Em không biết, tại mệt quá nên sau đó em đi ngủ sớm, không biết ông chủ nhỏ đi đâu.” Cô làm đúng như lời dặn của Tư Đồ Việt, chuyện gì cũng nói không biết.

Nhìn vào mắt cô, Tư Đồ Trác biết cô đang nói dối.

Nếu anh đoán không nhầm thì lần này về nước Tư Đồ Việt không có ý định quản lý công ty, hơn nữa thằng nhóc ranh ma còn lập kế hoạch nào đó, có lẽ là từ lúc tuyển nữ giúp việc.

Anh nghĩ thằng em mình cô tình tuyển một cô bé giúp việc ngốc nghếch để người ta nghĩ rằng nó luôn có ở nhà, và mục đích khác nữa là tìm một gián điệp biết nghe lời giúp che giấu hành tung của nó.

Bởi vì anh bận rộn nhiều việc nên không phát hiện ra kế hoạch lưu manh đó.

“Vậy là em không biết nó đi đâu?” Tư Đồ Trác cười hiền.

“Dĩ nhiên, em cũng bận rộn, sao em biết được. Ha ha.”

Tiêu Tung Thục bật cười, nhưng người thông minh có thể nhìn thấy trán cô lấm tấm mồ hôi.

Được lắm. Hóa ra bé Tung mà anh yêu say đắm lại là gián điệp của A Việt.

Hơn nữa, chuyện đã tới nước này rồi, cô vẫn nói dối để bao che cho A Việt… Phải trừng phạt cô như thể nào để hả giận? Hay là cấu véo má cô?

Không, cách đó vẫn còn quá nhẹ, có lẽ anh phải “xử” cô ngay tại chỗ và thậm chí là cưỡng hiếp cô.

Ngửi thấy mùi nguy hiểm, cô lùi ra sau một bước. “Cậu chủ, nụ cười của anh sát thương người khác đó.”

“Em nhầm rồi.” Anh đứng dậy, bước lại gần.

“Á!” Thấy anh chỉ cần bước hai bước đã rút ngắn được khoảng cách, cô vội vàng bỏ chạy.

“Còn dám chạy!” Anh vươn tay kéo cô lại dễ như trở bàn tay. “Em là cô gái không có lương tâm, em biết là anh yêu em như thế nào mà em còn tình nguyện làm gián điệp cho A Việt, bao che cho nó. Em muốn anh tức chết có phải không?”

Nghe anh nói, Tiêu Tung Thục đang giãy dụa liền cứng đờ người ngay tức khắc. Nhưng có đánh chết cô cũng không thừa nhận. “Em không có, em không có, buông em ra ~~~”

Bàn tay to không thương tiếc phát mạnh một cái vào mông cô. “Dám nói dối!”

“Hu!” Không ngờ anh lại nhẫn tâm dùng hình phạt về thể xác, cô kêu la.

“Nói! A Việt đang ở đâu?”

“Em đã nói là em không biết sao anh hỏi em hoài, còn đánh em nữa? Anh quá đáng!” Cô vung tay loạn xạ. “Buông em ra ~~~ Buông em ra ~~~”

“Dám nói dối!” Phát đầu tiên là để cảnh cáo nhưng cô vẫn cứng đầu cứng cổ, anh nheo hai mắt lại, phát thêm mấy cái vào mông cô.

Tiêu Tung Thục đau quá la hét vang cả biệt thự.

“Á Á Á! Đau quá, bạo lực, giết người, cứu tôi ~~~”

“Nói!” Anh lại giơ cao tay.

“Không nói!” Thà chết chứ nhất quyết cô không chịu khuất phục, nước mắt giàn dụa.

Thấy cô khóc, anh giơ cao tay nhưng không đánh. “Rốt cục thằng nhóc cho em cái gì quý giá mà em luôn giúp nó?”

“Không có gì hết, làm người phải giữ uy tín.”

“Uy tín cái đầu em. A Việt là gì của em, còn anh là gì của em, em phải hiểu rõ chứ? Uy tín cái con khỉ, anh là người đàn ông của em.” Đúng là cô nàng ngốc nghếch.

“Nhưng em đã hứa với ông chủ nhỏ rồi.” Cô buột miệng, nhìn anh bằng ánh mắt tội nghiệp.

“Em…” Sự cứng đầu của cô làm anh tức điên. “Bướng bỉnh quá! Phải áp dụng hình phạt về thể xác với em.”

Nghe anh nói “áp dụng hình phạt về thể xác”, cô mở to hai mắt, hoảng hốt. “Anh đánh cũng đánh rồi, anh còn muốn làm gì nữa?”

“Còn muốn làm gì hả? Dĩ nhiên là cưỡng hiếp em.” Anh cười tàn ác.

“Hả???”

Đánh không thương tiếc giờ lại còn muốn “ăn” cô. Áp dụng hình phạt về thể xác thực chất là trừng phạt lên cơ thể.

Nhân lúc cô đang sững sờ, anh ôm cô đi đến sofa nhẹ nhàng đặt cô xuống sau đó nằm đè lên trên.

Nụ hôn của anh khiến cô đê mê, mãi mới thốt được thành lời. “Đừng…”

“Anh sẽ làm em phải thích.” Anh cười khẽ.

“Nhưng…”

Vừa mới mở miệng, anh liền ngậm hết những lời cô định nói.

Vốn dĩ trong lòng đang cảm thấy giận dữ nhưng sau khi nhấm nháp hương vị ngọt ngào của cô, cơn giận ngay lập tức bốc hơi không còn dấu vết.

Nghe tiếng cô thở gấp nhẹ nhàng, anh càng muốn xâm nhập vào nơi ngọt ngào, hơn nữa dục vọng đang sôi sục trong cơ thể, cảm giác đê mê càng khiến hai cơ thể quấn quít lấy nhau, tận hưởng cảm giác nóng bỏng run rẩy.

Đầu tiên là áo, sau đó là quần jean, anh bắt đầu cởi đồ cho cả hai, cơ thể khát khao được

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT