watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3013 Lượt

hòa làm một…

Đúng lúc đó, cửa biệt thự đột ngột mở ra, ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào trong phòng khách trở nên sáng choang và có thể nhìn thấy hai thân hình đang quấn lấy nhau trên sofa.

“Tiêu Tung Thục, chị cháu đến tìm cháu… Á! Cháu… cháu… cháu… đang làm cái gì vậy? Stop, stop lại ngay cho chú…”

Quản gia Trần, quản gia già nhất và làm việc lâu năm nhất trong nhà Tư Đồ, trong 57 năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên ông thấy như trời sắp sập.

***

Nhìn quả bí đỏ trên đầu quản gia Trần, hai tay run run xách hai thùng nước, quỳ ở cửa sổ chịu phạt, Tiêu Nguyệt Hà cảm thấy may mắn vì mình không bị phạt.

“Cô là chị của bé Tung?”

“Dù không phải ruột thịt nhưng còn yêu thương nhau hơn ruột thịt, nên tôi đúng là chị của con bé.”

Nhìn mặt Tư Đồ Trác không hề đỏ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rất bình tĩnh, Tiêu Nguyệt Hà thầm thán phục anh.

Khác với anh, Sóc Nhỏ mặt tái mét, len lén nhìn cô, núp sau cái gối ôm. Cô quay sang nhìn thấy Tư Đồ Trác đang âu yếm nhìn cô nhóc xấu hổ.

“Em định núp đến bao giờ?” Anh giật cái gối ôm.

Tiêu Tung Thục vội giật lại. “Đừng chú ý đến em, cứ coi như em không có ở đây.”

Nghĩ đến việc, người khác nhìn thấy mình nude bán thân, Tiêu Tung Thục xấu hổ muốn chết, sau này cô còn mặt mũi nào gặp họ nữa.

“Em nên bịt tai lại.” Tư Đồ Trác trêu cô.

“Đừng có chú ý đến em, đừng có chú ý đến em.” Cô lại núp sau cái gối, không dám nhìn Tiêu Nguyệt Hà.

“Sóc Nhỏ, Tư Đồ Trác là cậu chủ của em, em lén lút quan hệ với cậu chủ từ lúc nào?”

Tiêu Tung Thục cứng đờ cả người nhưng cô không còn mặt mũi nào để trả lời. Tư Đồ Trác ngồi một bên nghe mấy chữ “lén lúc quan hệ”, cảm thấy không thích liền lên tiếng để làm sáng tỏ.

“Không phải lén lúc quan hệ mà là yêu đương công khai.”

“Hả? Chuyện lớn như vậy sao người chị này lại không biết?” Tiêu Nguyệt Hà cười dịu dàng nhưng trong ánh mắt ẩn chứa tia sắc bén.

“Là lỗi của tôi.” Tư Đồ Trác nhận lỗi. “Do tôi không dạy dỗ cô ấy tốt nên cô ấy chưa nói cho mọi người biết sự tồn tại của tôi.”

“Anh nói do lỗi của anh nhưng tại sao tôi lại nghe thành lỗi của Sóc Nhỏ?” Người đàn ông này còn không thấy xấu hổ.

“À, cô Tiêu nói hơi quá rồi, tôi nghĩ rằng việc chúng tôi yêu nhau không có gì sai và dù sao đó cũng là chuyện riêng tư, không cần ai khuyến khích.”

“Ý của anh Tư Đồ tôi hiểu nhưng nghe anh nói “không cần ai khuyến khích” nghĩa là không muốn ai biết? Tại sao anh lại không muốn ai biết?”

Nghe câu nào của Tiêu Nguyệt Hà cũng sắc bén, Tư Đồ Trác biết rõ nhìn bề ngoài cô xinh đẹp yếu đuối không thể là cô gái không hiểu chuyện nhưng trái lại cô rất khôn khéo, cực kỳ thông minh, vì thế anh cần phải đảm bảo với cô về tương lai hạnh phúc của Tiêu Tung Thục, dù sao suýt chút nữa anh đã làm chuyện đó với Sóc Nhỏ trước mặt chị gái của cô nhóc.

“Những lời cô Tiêu nói không sai, thực ra tôi định khi nào thích hợp sẽ gửi thiệp đến người thân và bạn bè của bé Tung, thông báo tin vui của tôi và cô ấy.” Tư Đồ Trác nói ra kế hoạch của mình.

“Thiệp? Có phải loại thiệp mà tôi đang nghĩ đến không nhỉ?” Lúm đồng tiền trên má Tiêu Nguyệt Hà và đôi mắt đều trở nên sắc bén, có khả năng sát thương người.

Nếu anh ta đúng là người tốt sẽ không coi Sóc Nhỏ như trò chơi, nếu không phải như vậy, anh ta tới số rồi.

“Tôi không biết cô Tiêu đang nghĩ đến loại thiệp nào? Ý tôi là thiệp vàng in chữ song hỉ, dán ảnh của tôi và bé Tung, cô Tiêu đã hài lòng chưa?”

Nghe được lời hứa của Tư Đồ Trác, nụ cười trên môi Tiêu Nguyệt Hà mới trở lại bình thường, không còn sát thương nữa.

Được, tính ra anh ta cũng hiểu chuyện đấy.

“Nếu anh cho tôi thời gian cụ thể để tôi và tất cả các thành viên trong gia đình tin tưởng, tôi sẽ vừa lòng.”

Hiểu ý Tiêu Nguyệt Hà, Tư Đồ Trác nói ngay. “Ngày này tháng sau.”

“Không được, thời gian quá gấp, nhà chúng tôi rất đông, nhiều thành viên đang ở nước ngoài không về kịp.”

Tư Đồ Trác liền sửa lại. “Ngày này hai tháng sau.”

“Hai tháng sau thì còn được nhưng không nhất thiết phải là ngày hôm nay, hãy tìm ngày lành.” Sau đó lại hỏi. “Anh định đưa bao nhiêu?” Cô đang hỏi sính lễ.

“Nhà cô Tiêu yêu cầu bao nhiêu, tôi sẽ đưa bấy nhiêu.” Anh không tiếc tiền, nhất là tiền để cho người con gái anh yêu.

“Tốt, anh cũng có thành ý đấy, nhà gái chúng tôi sẽ lo bánh kẹo, thiệp mời, tiệc rượu, hai tháng sau anh chỉ cần đem ảnh tới và thông báo với ba mẹ anh là được.”

“Ok, cứ quyết định như vậy.”

“Quyết định như vậy ha.”

Giống như đã đàm phán thành công hợp đồng kinh doanh, hai người nhìn nhau cười, còn Tiêu Tung Thục xấu hổ ngồi một bên núp sau gối ôm không ngờ được rằng tương lai của mình đều đã được định đoạt.

“Không biết anh đã nghe chuyện chồng sắp cưới của Sóc Nhỏ chưa?” Tiêu Nguyệt Hà buột miệng hỏi để quan sát sát thái độ của Tư Đồ Trác.

“Chuyện đó là sao?” Tư Đồ Trác cười nhẹ.

“Anh không sợ bị đánh hả?” Biết anh thực sự yêu Sóc Nhỏ nên cô mới nói ra chuyện đó chứ cô không bao giờ kể chuyện nhà với người ngoài.

“Tôi không lo điều đó.”

“Anh cũng tự tin quá nhỉ?”

Tư Đồ Trác cười không trả lời.

“Chuyện quan trọng đã đàm phán xong rồi, bây giờ nói đến chuyện chính.” Nguyệt Hà sực nhớ mục đích đến chơi của mình, vươn tay giật cái gối ôm che mặt Tiêu Tung Thục.

“Á! Gối của em.” Tiêu Tung Thục kêu thảm thiết.

“Trên người em có cục thịt nào to để người ta nhìn không? Có đáng để lấy gối che không?” Chuyện đám cưới đã thỏa thuận xong, nên Tiêu Nguyệt Hà không còn ý kiến gì khác.

“Có mấy cục thịt bị người ta xem sạch bách hết rồi. Sau này em còn mặt mũi đâu nữa…” Không có gối ôm, mặt Tiêu Tung Thục đỏ bừng như máu dồn hết lên mặt.

“Im miệng!”

Nghe chị gái mắng, Tiêu Tung Thục đang kêu la liền im bặt.

“Cứ coi như chị chưa nhìn thấy gì, em quên chuyện đó đi…” Tiêu Nguyệt Hà dịu giọng.

“Sao được…” Suýt nữa thì bị người ta nhìn thấy hết rồi.

Nguyệt Hà nói ra mục đích đến chơi của mình. “Tuần sau em rãnh không? Tổng giám đốc muốn đưa em đi dự tiệc mừng thọ.”

“Lại là tiệc mừng thọ? Sao tháng này nhiều tiệc mừng thọ vậy?” Tiêu Tung Thục chun mũi.

Anh Thú cũng hay thật, rõ ràng thích chị Nguyệt Hà lại nói chị Nguyệt Hà đến hẹn với cô. Có lẽ anh Thú muốn đưa cô đi dự tiệc vì chị Nguyệt Hà chăng? Tại anh sợ nếu đưa chị Nguyệt Hà đi, đám đàn ông háo sắc sẽ vây quanh chị làm anh phải ôm thùng giấm chua.

Ai da, anh Thú cũng xấu bụng thật, sự khổ nào cũng tống cho cô, đầu tiên là lấy cô ra lừa chị Nguyệt Hà, bây giờ lại coi cô là tấm bia thay thế cho bạn gái.

“Sao vậy? Hôm đó em cũng phải đi dự tiệc mừng thọ ai hả?”

“Dạ, ông chủ Ôn.”

Nguyệt Hà chớp mắt. “Vậy là mục đích của chúng ta giống nhau rồi.”

“Cần phải đính chính một chuyện, bé Tung là của tôi.” Tư Đồ Trác ôm eo Tiêu Tung Thục.

Lúc nhìn thấy thiệp mới, anh đã nghĩ đến một kế hoạch.

Mục đích của anh là khiến cô Ôn hết hy vọng tự động rút lui và mặt khác cũng muốn công khai giới thiệu bé Tung, sau đó đến cô nhi viện gặp Viện trưởng cầu hôn, nhưng không ngờ được rằng anh phải tiến hành đám cưới gấp gáp như vậy.

“Sóc Nhỏ em muốn đi với ai?” Tổng giám đốc và Tư Đồ Trác đều muốn đưa Sóc Nhỏ đi cùng, điều này khiến Nguyệt Hà cảm thấy khó xử, vì thế cô để cho Sóc Nhỏ lựa chọn.

“Không đi được không ạ? Em muốn ở nhà xem phim thần tượng.” Cô không chọn ai cả, chỉ chọn cái ti vi, vì Chủ nhật chiếu tới cảnh cao trào, không xem rất đáng tiếc.

“Dĩ nhiên là không được.” Tư Đồ Trác và Tiêu Nguyệt Hà đồng thanh quát to.

Chuyện quan trọng như vậy tại sao cô nhóc không hiểu? Chuyện này có liên quan đến tương lai của cô, vậy mà cô lại muốn ở nhà xem phim.

“Xì! Sao không được? Em không am hiểu lĩnh vực kinh doanh, đến đó em cũng đâu biết nói chuyện với ai, chán ngắt. Nói thật nhé, em và chú Ôn cũng đâu có thân thiết, em đến đó làm gì, thà ở nhà xem phim thần tượng thích hơn.”

Nhìn nụ cười trên môi Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác cảm thấy đau đầu. Cô nhóc này lại quên chuyện Ôn Ngọc mê chồng tương lai của mình. Cô ngốc đến mức không nghĩ đến âm mưu có thể xảy ra trong bữa tiệc đó.

Chỉ cần một liều thuốc mê là gài anh vào tròng, trong khi cô nhóc lại muốn ở nhà xem phim thần tượng, mặc kệ anh sống chết ra sao… Sao cô lại ngu ngốc đến mức nguy hiểm cận kề mà cũng không biết?

Thấy Tư Đồ Trác day trán, Tiêu Nguyệt Hà thấy cảm thôngvới anh.

Sóc Nhỏ vốn ngốc nghếch ngây thơ, cô quá rành, vài giây trước đó cảnh báo tận thế sắp đến, nhưng chỉ vài giây sau cô nhóc sẽ quên ngay, hình như trong đầu con bé không có khái niệm “sự nguy hiểm.”

Yêu phải cô nhóc ngây thơ này, cô có thể tưởng tượng ra tương lai Tư Đồ Trác sẽ phải buồn rầu nhiều, cô còn lo lắng rằng anh sẽ sớm bạc đầu.

“Sóc Nhỏ, hôm đó em hãy đi dự tiệc với Tư Đồ, chị sẽ giải thích với tổng giám đốc.” Tiêu Nguyệt Hà cao giọng.

“Nhưng…” Chị gái đã nói cô không thể không nghe nhưng vẫn lừng khừng.

“Không có nhưng nhị gì cả, trưa hôm đó chị sẽ mang quần áo đến cho em, mặc dù em

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT