|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Con Thắm nói lớn lên, xác nhận tất cả. Đúng là oan gia ngõ hẹp mà, nhưng sao nó với Duy lại dường như hợp nhau như vậy, hình như lại còn cùng một đội nữa chứ. Hai người họ vừa đá mà lại vừa chuyền qua, chuyền lại cho nhau. Còn con Thắm này, có phải nó thích Thành rồi không ta? Sao cứ nhắc tới Thành là lại la lên như vậy, tôi cũng cảm thấy bực bội nó lắm rồi.
Ngày hôm đó, tôi cứ ngồi chờ cho hết trận đấu, thầm cầu cho thời gian trôi đi thật mau. Bởi tôi đang ngồi ở quán nước mía gần lối ra vào duy nhất của sân banh, nên thế nào chơi xong, dù không vào quán uống nước, Duy cũng phải đi ngang qua đây thôi. Khi đó tôi với Duy chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để mà trao đổi, quan tâm lẫn nhau. Vả lại lúc nãy Duy đã nhìn thấy tôi rồi. Khi Duy quay đầu nhìn qua, bắt gặp tôi, tôi và Duy đều mỉm cười chào nhau thật là nồng ấm. Que củi cũng nhìn thấy tôi, ngay lúc tôi và Duy đang nhìn nhau đắm đuối đó, nên nó hậm hực nhìn tôi, rồi ngoay ngoắt một cái, tập trung đá tiếp, ra vẻ vô cùng khó chịu. Ừ đấy, khó chịu đi, khó chịu càng tốt, ha ha ha.
Để có thể tranh thủ liền ngay khi có cơ hội, ánh mắt tôi lúc nào cũng chăm chú nhìn Duy. Khi trận đấu kết thúc, tôi vừa mừng vừa căng thẳng vô cùng. Tôi cầm lấy chai nước suối lạnh mà mình vừa mua từ quán nước này, chạy ra gần mép sân, chờ Duy tới gần. Khi thấy Duy mỉm cười tới gần tôi, tôi giơ tay đang cầm chai nước ra. Đột nhiên…
“Thảo cho Thành hả? Cảm ơn nha!” Que củi giật lấy chai nước từ trong tay tôi, cười cười, mở nắp, tu nước uống ừng ực. Lúc đó tôi chỉ còn biết đơ mặt nhìn Duy chứ chẳng còn hơi sức nhìn qua kế bên xem cái mặt dày của ông xã nhà tôi khi đó rốt cục bao nhiêu lớp.
Duy nhìn tôi cười cười rồi lên tiếng: “Thành với Thảo tình cảm tốt ghê ta! Tới coi Thành đá banh, còn mua nước cho Thành uống nữa. Thật là hâm mộ hai người nha! Thôi Duy về trước đây.”
Nhìn Duy xa dần xa dần, tôi cố gắng cười ngượng, nhưng trong lòng thì vô cùng tức giận xen lẫn tiếc nuối đan xen. Thế nên tôi câm như hến, chẳng biết nói gì hơn. Ôi thôi, tôi bị Que củi ám tới bao giờ đây? Nó lại xỏ tôi một cú nữa rồi. Tôi liếc nhìn nó đầy căm phẫn. Còn nó, nó cứ giả vờ cười hiền lành nhìn tôi, đúng là cái đồ giả tạo, mặt dày mà.
Thế là tôi đau lòng nhìn Duy đi ngang qua người tôi. Tôi đau đớn nhìn Duy ngày càng bước xa, như đã rẽ ngang cuộc đời tôi mà không hề quay trở lại. Cuối cùng, tôi nhìn thấy Duy tiến tới chỗ Yến.
“Ê hóa ra Yến cũng đi coi đá banh kìa bà! Nãy giờ mình không thấy nó. Hình như… A nó với Duy! Bà nhìn kìa! Tụi nó thân mật như vậy, lại một cặp đôi mới trong trường mình rồi! Ha ha ha tin nóng hổi tới rồi!” Con Thắm tiếp tục cào sâu vô trái tim tan vỡ của tôi, mắt nó tiếp tục sáng lấp lánh nữa rồi. Còn tôi, tôi tan nát cả cõi lòng rồi. Tôi chẳng thèm ngắt nhéo nó nữa. Nó vô tâm tới độ hết thuốc chữa luôn rồi.
Kể từ đó, cứ mỗi lần đi coi Duy đá banh, tôi lại gặp Que củi, lại bị cho là tôi đi coi Que củi đá banh, lại bị tiếp tục trở thành chủ đề bàn tán của tất cả mọi người. Cho nên, coi đá banh được vài bữa, theo dõi Duy vài hôm, mà bữa nào Que củi cũng không chịu nghỉ đá lấy một lần, tôi đành ngậm ngùi cay đắng ngồi nhà cho rồi. Còn đỡ hơn là lại đau lòng thêm khi thỉnh thoảng bắt gặp Yến với Duy thân thiết, đỡ hơn phải nhìn thấy bản mặt của Que củi nhìn tôi cười hồn nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra, như chỉ còn nước la lên với cả thế giới rằng tôi với nó là một cặp vậy.
Tuy vậy sau chuyện này, tôi cũng bắt đầu học được cách nói chuyện mà không hồi hộp trước mặt Duy, tôi cũng thỉnh thoảng nói chuyện được với Duy vài lần, bàn tán về bóng đá chẳng hạn. Xem ra tôi cũng có chút thu hoạch rồi. Mặc kệ Duy và Yến thích nhau thì sao chứ? Nếu cố gắng, nhiều khi kỳ tích sẽ xuất hiện, Duy sẽ thích mình thì sao? Tới lúc đó, tôi sẽ giải thích rõ chuyện của tôi với Que củi cho Duy biết. Cho nên tôi phải cố gắng lên, trường kỳ kháng chiến nhất định thắng lợi.
Một ngày rất lâu về sau.
“Bà xã, em đang làm cái gì vậy? Sao tự dưng nhéo mặt anh vậy?”
Tôi nhìn Que kem, mặt tỏ vẻ nghiêm nghị. Lúc nãy nhân lúc Que kem nhà tôi đang nằm ngủ trên giường, tôi nhịn không được chạy tới véo má anh, nhéo mặt anh, vặn qua vặn lại. Tôi phát hiện, mặt Que kem nhà tôi dạo này vừa trắng vừa mịn nha, sắp vượt qua tôi luôn rồi. Tôi nhéo mãi mà không muốn rời tay.
“À.. à em đang kiểm tra xem mặt của anh rốt cục dày bao nhiêu lớp. Anh còn nhớ hồi năm lớp Sáu không? Hồi đó anh mặt dày vô sỉ mà đeo bám em, làm mọi người trong trường đều hiểu lầm em với anh là một cặp. Ây ya thế mà em chưa được dịp kiểm tra da mặt anh lần nào hết đó!”
“Em kiểm tra xong chưa? Vậy được bao nhiêu lớp hả?” Ông xã nghiêm mặt nhìn tôi.
“Xong rồi… À em chưa biết bao nhiêu lớp nữa, nhưng mà dày lắm đó!” Tôi cười cười nhìn ông xã.
“Vậy sao em còn chưa bỏ tay ra? Có phải da anh trắng lắm không? Có phải em sờ thật thích không?”
Tôi gật gật đầu, sau đó giật mình: “Hả? Cái gì?” Tôi bị phát hiện rồi sao?
“Em đang chảy nước miếng kìa!”
Tôi giật mình, lấy tay quệt khóe miệng, rồi nhìn tay: “Làm gì có, đâu có đâu…”. Rồi chợt tôi thấy ông xã đang cười nghiêng ngả nhìn tôi.
“A…a…a!, Que kem, anh dám lừa em!!!”
Chương 9: Lần đầu tiên làm nữ chính trong truyện cổ tích
“…Tôi lấy tay che ngực: “Nhìn cái gì? Cái đồ háo sắc!” Tôi bực tức lườm Que củi.
Thành phản ứng: “Tui có khùng mới đi háo sắc với bạn, bạn đừng có mà tưởng bở. Tui là tui tự dưng thấy lạ, sao dạo này lại thấy trên người bạn có vài chỗ thịt dư, hiếu kỳ nên nhìn thôi.”
“Cái gì?” Tôi giận sôi người, dám nói là thịt dư sao? Tôi nghiến răng, ưỡn ngực lên, lấy tay chỉ xuống ngực mình: “Cái này màlà thịt dư sao? Vậy hồi nhỏ bạn không có ** sữa mẹ à? Cái này là thịt dư vậy hồi nhỏ bạn lớn lên bằng gì hả? Cái này là thịt dư vậy hồi nhỏ tui chắc chắn có người không thể rời miệng, ngày đêm mơ tưởng tới nó đó. Tui nói cho bạn biết, cái này mà là thịt dư vậy mẹ bạn cũng dư, dì bạn cũng dư, chị bạn cũng dư, em gái bạn cũng dư, vợ bạn cũng dư !!!”
Thành bắt đầu xanh mặt: “Người khác không dư, chỉ có mình bạn là dư! Bạn nhìn đi, bạn có chỗ nào giống con gái hả?”
…Cho nên vào hôm đó, rốt cục tôi cũng hiểu được cái gì là ác mộng chưa bao giờ chấm dứt, cái gì là giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ mà thôi, cái gì là cổ tích thì cũng chỉ là cổ tích. Nếu có, thì cổ tích ứng trên người bạn cũng trở thành dở khóc dở cười, thiên nga trở thành cóc ghẻ, hoàng tử cũng trở thành thổ phỉ.”…”
***
Thu tới rồi, nghĩa là tôi lại phải cố gắng tạm biệt chuỗi ngày hạnh phúc ăn dầm nằm dề ở nhà, tiếp tục con đường tới trường.
Năm lớp Bảy đó, lớp tôi đổi cô chủ nhiệm, là một cô giáo dạy tiếng Anh khá là xinh đẹp và dịu dàng. Với cách dạy tiếng Anh năm đó, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




