watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:57 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10615 Lượt

nguy hiểm lắm.”

“Á!!! Em làm gì vậy?” Tôi nhả miệng ra, trên cái cổ của Que kem còn in dấu răng với nước miếng của tôi.

“Như ý muốn của anh, em làm chó điên thì anh làm người điên luôn cho nó xứng đôi, em cắn cho anh tưng luôn.” Tôi nhào tới đè Que kem xuống.

Thế là, chiến tranh trong cái tổ ấm chưa từng có ngày yên bình của hai người tụi tôi bùng phát mãnh liệt. Hai chúng tôi tiếp tục cắn xé lẫn nhau.

Chương 10: Vận xui tận mạng

“…“Có phải trận banh nữ năm đó lúc anh bóp mũi em, em sợ anh hô hấp nhân tạo nên ngậm miệng thật chặt, nhắm mắt lại đúng không?”

Tôi nghe Que kem bắt thót, như bị trúng tim đen, giọng nói liền hốt hoảng: “Làm… làm gì… có, em làm gì… có suy nghĩ như vậy chứ, ha ha ha!”.

“Người khác thì không thể nhưng chỉ có mình em là có thể nhất mà thôi!”

“Ê, Que kem, anh vu khống em vừa thôi nha! Lúc đó em bị chảy máu mũi như vậy, lo còn không hết, làm gì còn tâm trạng mà suy nghĩ lung tung như vậy chứ? Um… um…a…” Chưa kịp nói xong câu tiếp theo thì tôi nhanh chóng bị Que kem nhà tôi chộp lấy cưỡng hôn. Nhân lúc tôi còn đang mơ màng hưởng thụ, Que kem bỗng rời khỏi môi tôi. Tôi thất vọng mở mắt, chuẩn bị trách móc Que kem.

“Thấy chưa? Chỉ có khi hôn anh em mới nhắm mắt lại. Lúc đó em nhắm mắt, không phải suy nghĩ tới chuyện hôn nhau thì cũng là môi chạm môi, hoặc là hô hấp nhân tạo mà thôi!” Que kem đắc thắng nhìn tôi chết đứng, sung sướng nhoẻn miệng cười…”

***
Sau cái buổi tập thứ hai đó, tôi chính thức nghỉ khỏi đội banh nữ luôn. Mặc dù sau khi nhìn thấy tôi rê bóng điệu nghệ nhất đội như thế, cả Que củi lẫn Duy đều tỏ vẻ kêu tôi quay lại đội. Nhưng mà thôi, bạn đây bây giờ đang trong thời gian hồi phục hậu vỡ mộng. Cho nên hiện tại chỉ có truyện là có thể xoa dịu nỗi đau này của tôi. Tôi cóc thèm quay lại cái đội banh vô tình vô nghĩa đó. Tôi thà đi theo Conan, đi theo Đô Rê Mon phiêu lưu mạo hiểm sướng hơn. Vừa đọc truyện vừa cắn kem, hạnh phúc biết mấy. Ôi Shinichi của em!

Tuy nhiên ngày tụi nó thi đấu, bởi cái danh trưởng đội banh vẫn đè nặng trên vai, tôi vẫn đi tham gia cổ vũ. Được rồi, tôi biết, tôi không đá, tụi nó tập tôi cũng không đi coi, tôi cũng không có lo mấy vụ ăn uống cho tụi nó, nhưng mà dẫu sao tôi cũng là người góp sức về mặt tinh thần cho đội banh, là gương mặt khả ái đại diện cho cả đội, là tượng đài quảng cáo sống, marketing cho đội mà. Nhìn đi, nguyên đội banh, có ai đẹp bằng tôi không, xinh bằng tôi không, có năng lực lãnh đạo bằng tôi không chứ?

(Cả đội banh: “Oẹ!”)

Sau khi bốc thăm, lớp tôi đụng phải lớp Bảy Tư của con Loan. Vì đây là lần đầu tổ chức, nên chúng tôi phải nói là mù tịt về nhau, chẳng có tí biết người biết ta gì cả.

Là đội trưởng thế nhưng tôi chỉ đứng ngoài sân. Được rồi, tôi tiếp tục thừa nhận, thực ra tôi chỉ mang cái mác cho có mà thôi. Nhưng mà cái mác nó cũng quan trọng lắm đó nha. Tụi nó đá thua, mình không chịu trách nhiệm gì mấy, lần đầu trường tổ chức mà. Còn tụi nó mà đá thắng, mình ham hố chen vô cầm cúp đầu tiên, ngoài ra còn có thể được chia tiền. Tiền, là tiền thật đấy. Dù nhỏ nhưng trong thời điểm gian khó phải sống dựa vô đồng lương cha mẹ phát như tôi đây, thì một đồng cũng phải nhặt, một xu cũng phải tranh giành.

Ôi, tính ra, nhờ vào thằng em tôi hết, nó đã phát minh ra cái câu danh ngôn hay ho đó, sau đó tiêm nhiễm vô người chị nó, khiến chị nó trở nên biết quý trọng đồng tiền đến thế cơ đấy. Chừng nào về nhà tôi phải ôm hôn nó thắm thiết mới được.Nhớ tới thằng em yêu dấu, tôi nhớ lại một ngày nọ khi nó phán cái câu danh ngôncùi bắp của nó, tôi đã bắt
chước người ta chỉnh em mình một lần.

Lần đó, khi tôi học đòi cha tôi, dạy dỗ châm ngôn cho em mình:“Em phải nhớ, nhặt được của rơi là phải trả lại người mất, biết chưa?”Nó im lặng.

Tôi hỏi nó: “Em nói đi, nhặt được của rơi thì phải làm gì?”Nó nhìn tôi: “Còn tùy trường hợp chứ chị, nếu nó là vật gì đó thì mình nên trả, nếu là tiền thì…”

Tôi tức tối: “Vậy nếu em ra đường, thấy tiền người ta đánh rơi, em nhặt luôn, không trả lại phải không?”

Nó im lặng.

Im lặng tức là đồng ý, tôi lấy tay đánh vô mông nó mấy phát.“A sao chị lại đánh em? Hu hu hu!”

“Mày cái tốt không học lại học cái xấu, thầy cô dạy mày phải nhặt của rơi trả lại người mất mà mày không học là sao hả?”

“Học là phải có chọn lọc chứ chị. Chị thấy người ta hay tuyên dương mấy người trả lại của rơi không? Cái gì hiếm, độc, lạ thì mới nổi tiếng, cho nên chuyện trả lại của rơi chẳng mấy ai thèm làm. Em thuận theo số đông thôi mà! Chị mà trả lại người mất chị mới bất bình thường đó! Hu hu hu!”

Trở lại với ngày hôm đó, cái ngày xui xẻo khiến tôi gặp vận đen tận mạng, đổ máu xảy ra…

Tới sân banh mini coi đấu đá lẫn nhau giữa hai lớp cũng không có mấy ai ngoài hai lớp tụi tôi và một thầy thể dục làm trọng tài. Ngoài ra, cái kẻ không mời mà đến ở tập trước cũng tới đây ủng hộ lớp tôi. Nhìn người ta kìa, biết cách lấy lòng bạn trai ghê gớm. Mấy hôm trước do là tác giả của cái cục sưng trên đầu Yến, tôi đã phải bưng cái bộ mặt hối lỗi qua lớp Yến mà xin lỗi. Nói tới đây, tôi thật phục tôi sát đất. Bởi lẽ dù chẳng thích Yến chút nào thì tôi vẫn có thể mặt dày nhìn tình địch căm thù mà bề ngoài vẫn ra vẻ khóc lóc thảm thương, hối lỗi vô cùng.

Hôm nay lại gặp Yến ở đây, tôi thực sự không muốn gặp. Phải nhìn Yến mà mỉm cười, tôi thực sự nuốt không trôi. Thế cho nên tôi đành coi Yến như không khí vậy, quay sang tập trung cổ động lớp mình cho rồi.

Sau khi dí mắt vào trận banh một lát, nhìn tụi nó đá như không đá, bắt banh không dính, tôi thật là buồn ngủ, chán nản hết sức. Tôi muốn về nhà ngắm mấy anh Arsenal với Manchester đẹp trai, phong độ cho rồi. Cũng may là trận đấu rất sôi nổi, kẻ hò người hét, tinh thần đồng đội dâng trào, nên ai nấy đều ra sức cổ vũ rất nồng nhiệt. Cuồng nhiệt tới nỗi mà bọn con gái lớp tôi mất hết cả hình tượng. Cái tính thùy mị dịu dàng của mấy đứa nữ trong lớp ngày hôm nay rốt cục bay sạch. Không phải người ta hay nói lộ đuôi cáo hay sao? Con cáo già mà cũng có ngày lộ đuôi, huống chi là tụi nó.

Nhìn cả lớp chỉ chăm chăm vô trận đấu, gào thét hết mọi vốn liếng của cổ họng, tôi thầm thương tiếc cho mấy sợi dây thanh quản kia. Thật là, có cần gào thét như heo bị chọc tiết như vậy không chứ. Nhìn đi, tụi nó hôm nay còn mất hình tượng hơn tôi nữa kìa.

Đang hồi gay cấn như vậy, tôi thầm liếc Que củi, thấy Que củi hình như đã nhìn tôi nãy giờ. Mắt chạm mắt, không phóng điện thì phóng tạm thuốc nổ vậy. Nghĩ thế, tôi trừng mắt nhìn Que củi lăm le, như muốn nói với nó rằng: “Thấy chưa, mấy đứa con gái lớp mình nay có giống con gái không hả? Tui mà không giống con gái thì ai giống nữa!”. Trao đổi xong, tôi dịu dàng ngồi xuống mặt cát cùng với tụi bạn, thầm tặc lưỡi lo lắng, nếu mà như

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT