|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vầy thì tới lúc văn nghệ có khi nào tụi nó khan họng hết không? Nếu thế thì trận đấu này lỗ nặng rồi.
“Beng!!!”
“Á!!!” Tôi giật mình la lớn. Quang nó rảnh ghê, lấy hai cái nấp nồi từ nhà nó, không “Ăn coi nồi, ngồi coi hướng” gì hết, ngồi sát bên tôi mà đập một cái, khiến tôi không đề phòng, bị đứng tim, hoảng hồn bịt tai lại. Tôi tức giận đứng lên, lấy chân đá nó một cái. Cho bỏ tật nha cưng, đòn đau thì mới nhớ đời được.
Thấy tôi đá người, Thành nhìn tôi cười cười. Thấy nó cười tôi, tôi bực bội liếc nó. Nhìn cái gì, lo mà làm huấn luyện viên đi, cái lớp đá không ra đá, thua tới nơi rồi kìa.Liếc nó xong, tôi bỗng nhiên phát hiện mình vừa từ thục nữ biến thành gái giang hồ, từ Tiểu Long Nữ biến thành Lý Mạt Sầu thì phải. Không được, phải chuyển hệ thục nữ lại thôi. Thế là tôi bắt đầu trở lại với bộ dáng thướt tha vốn có, nhìn vô sân banh, ra vẻ mím mím môi thật dễ thương, thưởng thức tiếp diễn biến trận đấu.
Đột nhiên ngay khi tôi mới xoay đầu lại, thì bỗng đùng một cái, có cái gì đó vừa đụng mạnh vào mũi của tôi. Ngay lập tức, mũi tôi bắt đầu đau đớn. Lấy tay quệt quệt mũi, tôi đứng người phát hiện máu từ mũi mình đang từ từ chảy ra. Lúc đó không hiểu sao tôi lại đi nghĩ thầm trong lòng mình một câu: “Báo ứng rốt cục cũng tới rồi sao? Sao mà nhanh đến vậy?”. Nhìn trái banh chính thức đụng trúng cái
mũi xinh xinh của mình, tôi chỉ còn biết thầm ai oán: “Ông trời ơi, con còn nhiều cái kế hoạch hại người khác chưa được thực hiện, con mới có vài toan tính nhỏ nhoi thôi mà, ông nỡ lòng nào cảnh cáo con, giết kế hoạch của con từ trong trứng nước sớm thế sao?”.
Sau một hồi hốt hoảng tập thể khi cả đám con gái la lên, nhốt tôi vô cái lồng người chật đến ngộp thở, tôi điên tiết kêu tụi nó cút ra xa: “Dãn ra, cho tui thở cái coi!”. Đúng là chỉ khi có đổ máu, người ta mới quan tâm đến tôi, sao số tôi lại hẩm hiu đến thế này cơ chứ? Đúng là thế gian này toàn bộ đều chỉ biết chú trọng vẻ bề ngoài mà thôi. Ngày trước tôi đau tâm liệt phế thì chả ai ngó tới, bây giờ mới đổ máu tí tẹo thì đã có ngàn người vây quanh.
Thành:“Hừ,chỉcómấychụcngườithôi,lấyđâurangànngười?”[
Sau mệnh lệnh được tôi đưa ra, tụi nó ngoan ngoãn dãn xa. Thế nhưng dù tụi nó cho tôi miếng không khí để thở, tôi vẫn cảm thấy đầu óc mình choáng váng. Kế đó não bộ tôi như bắt đầu đứng lại, đơ ra, tôi không biết phải xử lý tiếp theo như thế nào. Mà cũng lạ thật, trước đây khi nhìn thấy người ta chảy máu, tôi bối rối, sợ hãi bao nhiêu thì bây giờ, tuy đơ ra nhưng tôi lại bình tĩnh đến lạ lùng. Đúng là mọi thứ không bao giờ diễn ra theo như cách mà bản thân mình suy nghĩ cả.
Tất nhiên chắc các bạn cũng đã đoán được tiếp theo sẽ xảy ra những gì rồi. Nam chính của tôi, Thành chứ ai, đi tới bên cạnh tôi. Khoảnh khắc nó tiến tới gần tôi, dùng tay thẳng thừng bịt mũi tôilại, tôi sợ hãi trong lòng: “Đừng, đừng tới đây, đừng hô hấp nhân tạo mà!”. Tôi cuống cuồng mím môi thật chặt, nhắm mắt lại, thà chết không khuất phục. Sau đó khi lý trí trở về, tôi mới phát hiện tay kia của Que củi đang nâng cằm tôi lên, để đầu tôi ngã về sau. Nó muốn giết người sao? Tôi ngộp thở chết mất! A, có phải nó đang sơ cứu người chảy máu cam không ta?
Cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi tay Que củi, tôi hổn hển: “Ngu ngốc, tui bị trúng banh, chảy máu chứ có phải chảy máu cam đâu mà ngửa đầu về sau? Bạn muốn làm tui tắt thở hả?”
“Bộ bạn không biết con người có thể thở bằng miệng hả? Tui bóp mũi mà bạn không biết há miệng ra để thở là sao? Bạn từ hành tinh nào tới vậy? Phải rồi, ngoài sủa lời mắng chửi người ta thì miệng của bạn đâu còn biết làm gì khác!”
Đang tức anh ách, muốn bất chấp tất cả đánh Thành một cái, thì bỗng Duy với Yến chạy tới quan tâm tôi, hỏi tôi như thế nào. Yến đưa tôi miếng khăn giấy chùi mũi, bịt mũi tôi lại. Sau đó, Duy kêu Thành chở tôi tới trạm y tế xã.
Tại sao lại là Thành nữa chứ? Tôi chán ngán lắm rồi. Sao nó cứ chen vào cuộc đời tôi hoài vậy không biết. Tôi rất muốn la lên: “Duy, Duy chở Thảo đi! Thảo không muốn ngồi xe người khác, Thảo thích nhất là ngồi trên xe đạp của Duy thôi!”.
Tuy nghĩ như thế nhưng tôi chẳng dám bộc phát cho thiên hạ biết suy nghĩ đó, đành ráng gượng cười ngồi trên xe đạp cùn của Thành, thoát khỏi tình cảnh cả chục tiếng nói ầm ĩ bên tai: “Thảo để Thành chở đi, ngượng ngùng cái gì, giận hờn gì nữa chứ?”
“Quay đều quay đều quay đều… hu hu hu!” Lại một giấc mơ vụn vỡ nữa rồi, ôi giấc mơ xe đạp quay đều của tôi!
Ngồi trên xe đạp của Thành một lúc, tôi phát hiện máu từ mũi hình như đã ngừng chảy, bằng chứng là trên miếng khăn giấy chỉ còn đọng lại vệt máu khô. Thấy vậy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cho nên khi cảm giác được cái người đang chở tôi cứ đạp vù vù như điên, dường như chỉ sợ chậm một chút là trạm y tế đóng cửa vậy, thì từ phía sau, tôi đánh nhẹ vào lưng Que củi: “Chậm một chút đi, bạn chạy cái gì mà nhanh dữ vậy!”
Thấy Que củi vẫn ráng đạp nhanh như cũ, tôi càng đánh mạnh hơn. Que củi bực mình quay đầu nhìn tôi: “Bạn ngồi yên cái coi, đừng có động đậy nữa!”
Sau khi Que củi quay đầu trở lại, chúng tôi va vô ổ gà, cả người và xe nhào xuống đường. Bi thảm hơn là, trước khi té văng xuống đất, Que củi còn kịp với người về phía tôi, cho nên hiện tại, chúng tôi đang trong tư thế nam trên nữ dưới.
Xong rồi, thế là trong sạch mười mấy năm gìn giữ của tôi đã hoàn toàn tan thành mây khói rồi!Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu cảm giác thế nào là sau khi trượt vỏ chuối, bạn lại tiếp tục trượt vỏ dừa. Quá tam ba bận, có khi nào lát nữa lại trượt tiếp vỏ dưa không?
Ngay khi nhận ra cảm giác đau đớn vừa tràn về não bộ, tôi òa khóc nức nở. Khóc vì cái lưng yêu dấu của tôi đã tiếp đất, lãnh hậu quả trước tiên; khóc vì lòng tôi giờ đây đau đớn, thất vọng tới cực điểm, vì cuối cùng mình cũng đã thụ thụ mất thân, bị Que củi đè lên người rồi.
Nhìn thấy tôi khóc thảm thiết, Que củi bật người dậy, sợ hãi nhìn tôi, cầm lấy tay tôi, vén ống tay áo tôi lên, xem tôi bị thương chỗ nào, sau đó còn xoay người tôi lại, chuẩn bị vén áo tôi lên xem toàn bộ lưng tôi. Nhận ra nguy hiểm, tôi hoảng hốt nhảy lên: “Á không được vén áo tui! Hu hu hu!”
“Bỏ tay ra!” Thấy tôi chống cự quyết liệt, Que củi dùng sức lôi tay tôi ra khỏi áo tôi. Sao nó mạnh thế, hu hu hu tôi không bảo vệ được bản thân nữa rồi. Nghĩ như thế, tôi càng lúc càng nắm áo mình mạnh hơn.
Nhất quyết không buông, Que củi tiếp tục nắm lấy áo tôi, cứ muốn vén lên xem lưng tôi như thế nào. Ngay lúc đó, đột nhiên Que củi té xuống đất. Thì ra Que củi vừa bị một cái cây nện vào người, mà tác giả của cú đánh mê người đó chính là một bác gái nông dân đang làm ruộng gần đây.
Thấy tôi đơ người ra sửng sốt, bác gái nhìn tôi thét lên: “Chạy nhanh đi con!”
Kế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




