|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đó, bác gái giơ cái cây vừa đánh vào lưng Que củi lên: “Cái đồ dê xồm, tao đánh mày chết luôn!!!”.
Thế là ngày hôm đó, không chỉ có mình tôi chảy máu mũi, mà Que củi cũng bị thương tích đầy mình, lưng sưng vù. Bàn chân của Que củi lúc té xe còn bị quẹt vào xe, vương lại vết máu màu đỏ sậm. Nhìn Que củi đau đớn ngồi trong trạm y tế để chờ băng bó, tôi không biết nói gì, cứ nhìn nó rồi lại câm như hến. Mà sao trách tôi được chứ, ai kêu nó tài lanh chạy nhanh làm chi, hại tôi té xe như vậy, rồi đã bị thương ở chân, bản thân chảy máu mà còn lo chuyện bao đồng, đi coi vết thương cho tôi. Nhiều khi lúc đó Que củi thật sự lợi dụng thời cơ mà sàm sỡ tôi thật thì sao? Có khả năng đó lắm chứ. Nghĩ vậy,
tôi im lìm, nhưng cũng có cái gì đó thấy khó chịu trong lòng. Rốt cục đây chính là cái tình huống oan gia ngõ hẹp, hai bên đấu nhau, một chột một què, cùng nhau đồng vu quy tận hay sao? Thật đúng là làm kẻ thù của nhau cũng là có duyên có nợ. Nếu không thì tại sao chúng tôi cứ phải đụng độ nhau mãi thế này, kẻ đau người đớn thế cơ chứ?
Qua ngày hôm đó, theo thông tin con Loan báo cho tôi biết qua điện thoại, thì đội của lớp tôi đã thua sạch sẽ, thua đến độ chẳng dám ngẩng mặt làm người. Năm không, Loan nó hí hửng báo tôi biết, đội của lớp nó đã đè bẹp đội lớp tôi triệt để. Con gái lớp nó đột biến gen hết rồi sao? Con gái lớp nó có phải là con gái không vậy, sao đá kinh khủng như thế chứ? Con gái lớp nó không phải người bình thường mà!
Buổi tối ngày hôm đó, tôi òa khóc nức nở gọi điện tâm sự với con Thắm. Ngoài quan tâm tôi một chút ra, nó còn ham hố hỏi thăm Thành. Nó bị tôi mắng, liền quay qua chọc tức tôi: “Ha ha ha bà đang ghen sao? Ha ha ha!”. Thế là sau một hồi mắng nó xong xuôi, nó lại quay sang chế nhạo tôi, nó bảo tôi tưng thật rồi, như vậy mà cũng mất đi trong sạch nghĩa là sao? Rồi nó giảng giải cho tôi nghe mấy cái kiến thức đó đó mà nó biết, khiến tôi ong ong cả đầu, rùng mình ớn lạnh. Lát sau, nó khen Que củi tới tấp, còn thương xót bảo là: “Tội nó quá cơ, cũng tội bà ghê!”.
Tôi không hiểu, hỏi nó thế nào, nó liền phán như thầy bói: “Tội cho nó vì nó ai không thích lại đi thích một đứa như bà, tội cho bà vì đời này số bà đã định rồi. Bà không thoát khỏitay nó đâu. Giấc mơ tìm kiếm trai đẹp của chúng ta rốt cục chỉ có mình tui là được hưởng, ha ha ha!”
Tôi tức giận cúp máy cái rụp, hừ, ừ thì bà cứ kiếm trai đẹp đi, sau khi bà kiếm xong, tui sẽ nhanh chóng đoạt lấy người đẹp đó!
Tối hôm đó, tôi đột nhiên bị sốt nhẹ. Vì để an tâm dưỡng thương và hạ sốt, tôi từ bỏ học bài tiếng Anh, mặc kệ cái bài kiểm tra ngày mai. Một phần là do tôi tự cao ỷ lại, cứ tự tin vô cái vốn tiếng Anh đủ xài của mình. Cho nên tôi cứ ngồi coi phim, sau đó đọc truyện. Cuối cùng sau khi bị mẹ mắng, tôi đành phải tắt đèn mà ngủ sớm.
Vì thế, qua ngày hôm sau, vận đen của tôi tiếp tục phát huy. Đúng là quá tam ba bận, hết trượt chuối, trượt dừa lại còn trượt dưa nữa chứ!
Ngày hôm đó, cả lớp tôi ngạc nhiên nhìn thấy tôi với Que củi trong tình trạng kẻ dán băng ngay mũi, người dán băng ngay chân, nhiều đứa xúm lại hỏi han, kỳ thực là tò mò chẳng biết chuyện gì đã xảy ra. Tụi nó hỏi cứ hỏi, tôi đây lơ cứ lơ. Tôi không thèm trả lời, để cho tụi nó tò mò, tức tối chết luôn.
Hôm đó, Que củi và tôi đều mang thương tích, ngồi kế bên nhau, nhưng lại mặc định sẵn không nói với nhau tiếng nào, cứ như là một tiếng nói của người này sẽ động đến vết thương nào đó của người kia vậy. Nói trắng ra, xảy qua nhiều chuyện ngày hôm qua, tôi thực sự không dám nhìn nó, mà nó cũng vậy, chẳng dám ngó tôi.Giờ kiểm tra tiếng Anh diễn ra ở tiết cuối cùng, mọi thứ đều rất thuận lợi với tôi. Cho đến khi tôi đọc được câu hỏi cuối, một câu hỏi từ vựng một điểm, mà tôi hoàn toàn không nhớ chút gì cả. Bởi từ vựng luôn là điểm yếu trí mạng của những đứa lười biếng, mà thật chua chát là trong đó có tôi.
Trong lúc tôi đang bối rối chẳng biết mình phải làm thế nào thì kế bên tôi, Que củi đã làm xong tất cả. Nó buông bút xuống mặt bàn rồi nhìn chăm chăm vào bài kiểm tra, cố gắng dò đi dò lại trước khi nộp bài. Nhìn gương mặt đăm chiêu của nó, tôi chợt nhớ tới bộ dạng của mấy thư sinh ốm nhách ốm nhom trong phim, suốt ngày cầm lấy cuốn sách nào đó, sau đó chăm chăm nhìn vào, mơ màng cả ngày.
Để không mất đi một điểm quý giá, tôi đánh bạo một lần, quay sang gõ vào tay Que củi một cái thật nhẹ. Người ta thường nói, sĩ khả sát bất khả nhục. Nhưng khi chết rồi, bạn còn làm được gì nữa chứ. Vứt bỏ tự tôn đi, cố gắng sinh tồn, đó mới là thượng sách. Tôi bây giờ đang bắt chước cái ông gì đó nếm mật nằm gai, chờ đợi thời thế. Bần cùng sinh đạo tặc mà, tôi bần cùng điểm mười rồi, cả tháng nay chưa thấy mặt cái điểm mười đâu hết, tôi thực sự nhớ nhung nó lắm. Vì vậy, một điểm cũng quý giá. Vì một điểm, tôi mặt dày một chút cũng chả sao, mà thực ra mặt tôi vốn dĩ cũng dày rồi, thêm một lớp cũng tốt, trở thành gấu bắc cực, chẳng sợ mùa đông giá rét, chả sợ bị ai tổn thương.
Vì công cuộc trở thành gấu, vì điểm mười yêu thương, tôi liếc mắt nhìn Que củi, chờ đợi Que củi nhìn tôi.
Thế nên giây phút Que củi nhìn tôi, cũng là giây phút tôi biết mình sắp được cứu rỗi, sắp được mười điểm rồi, cứ hằn mãi trong ký ức của tôi. Nụ cười đó, ánh mắt đó của Que củi, đột nhiên trở nên đẹp đẽ lạ thường, khiến tôi nhớ mãi không quên.
Hụ hụ, thực ra, tôi nhớ mãi khoảnh khắc ngày đó, là vì ngay khi Que củi chuyền giấy cho tôi, chúng tôi đã bị bắt ngay tại trận.
Đứng trước mặt cô chủ nhiệm, tôi và Que củi khoanh tay trước ngực, thấp thỏm chờ đợi cô phán xét. Tôi run lên cầm cập từng hồi, bởi lẽ đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm làm học sinh, tôi bị bắt một cách không thể chối cãi như vậy. Tôi sợ bị kỷ luật lắm. Tôi là một học sinh gương mẫu chăm chỉ hoàn mĩ không tì vết, uy danh chấn động khắp trường, là hạc giữa bầy gà cơ mà. Nếu bị kỷ luật, mất mặt lắm, với lại oan uổng lắm luôn. Thử nghĩ mà xem, có biết bao nhiêu đứa quay cóp, mà chỉ mình tôi bị bắt, không phải tôi oan uổng thì ai oan uổng nữa? Trong lúc đang run rẩy chờ phán quyết cuối cùng đó, tôi khoanh tay mà thầm tưởng tượng ra cái cảnh tôi bị mang gông vào cổ, lôi ra trước cột cờ, cả trường nhìn tôi, cười cợt chế giễu tôi. Không, không thể như thế được!
Tuy là đang lo sợ như thế nhưng tôi vẫn còn chút hơi tàn liếc mắt qua kế bên, căm thù nhìn Que củi. Nó sao mà tệ vậy, một chút kỹ năng quay cóp, trao đổi bài mà cũng không biết là sao? Thật uổng công tôi trông cậy vô nó mà. Giờ thì hay rồi, rốt cục đã bị phát hiện. A hay là đây là mưu kế của nó, cố ý để cô nhìn thấy để hạ bệ tôi không? Ôi số tôi hôm nay hoàn toàn đen đủi thật rồi.
Đang lo rầu âu sầu không gì dập tắt được thì bỗng những gì cô nói đều
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




