watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11280 Lượt

việc vào tay cô đều không phải lo lắng gặp chuyện này chuyện kia. Sổ sách của cô ty nhiều như vậy, nhưng tới cuối tháng Phong Lan vẫn cố gắng làm gọn để anh dễ tính toán.

Anh không biết lý do tại sao Phong Lan vào AP làm việc, nhưng anh tin tưởng cô ấy. Bao nhiêu năm qua, cô ấy cũng coi như đã đóng góp một phần không nhỏ cho công ty đi.

Vừa thấy Phong Lan vào, Thiên Hoàng liền đặt chén trà xuống nói:

– Có chuyện gì thế?

Phong Lan nhẹ nhàng đóng cửa lại. Sau đó cô bước tới đáp:

– Giám đốc, Ngôi Sao Mai lại muốn phỏng vấn diễn viên của “rất muốn yêu em”. Lần trước đã thất hẹn một lần, chúng ta cũng coi như bỏ qua cho họ. Vậy mà lần này vẫn còn dám vác mặt đến đây, có nên cho họ một bài học không?

Thiên Hoàng ngả người ra, một tay đặt lên chỗ tựa của ghế. Anh nói

– Cô định cho họ bài học gì?

– Thực ra, chuyện họ thất hẹn với công ty không phải là chuyện quá to tát. Nhưng chúng ta bỏ qua không có nghĩa là chúng ta sợ họ. Lần phỏng vấn này, tôi nghi ngờ họ vì chuyện của Hữu Quân lần trước mà trả thù ta.

Thiên Hoàng mỉm cười, bình thản đáp:

– Có phải là cô đã suy nghĩ quá nhiều? Họ là trẻ con hay sao mà làm vậy? Vả lại, Ngôi Sao Mai là tòa soạn lớn, họ chú ý tới ta, ta phải vui mừng chào đón họ mới đúng chứ?

– Nhưng…

Thiên Hoàng ngẩng mặt lên nhìn Phong Lan, anh cảm thấy hôm nay cô hơi lạ thì phải. Thường ngày cô ta không như thế này, cũng không có kiểu lo chuyện bao đồng, công việc của cô ấy là thư ký, sao lại muốn can thiệp vào những chuyện này chứ? Và một khi anh đã quyết định khi sẽ không bao giờ thay đổi.

– Có chuyện gì sao? – Thiên Hoàng nhướn mày hỏi.

Câu hỏi này khiến cho Phong Lan có chút bối rối. Cô vội cười cười để che đi nét khó xử trên mặt, sau đó liền đáp:

– Đâu có, em chỉ là lo cho công ty thôi.

– Vậy sao? – Nét mặt của Thiên Hoàng trông có vẻ như là không tin.

Phong Lan cố gượng gật đầu. Cô không biết tại sao mình lại bối rối như vậy, nhưng cứ khi nào nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo kia chiếu thẳng vào người mình là cô lại muốn trốn tránh. Trên đời này, cô chưa sợ ai như người đàn ông trước mặt. Quả thực là từ con người anh như tỏa ra một thứ áp lực rất lớn, khiến con người ta muốn tiến không được mà muốn lùi cũng chẳng xong.

Tuy nhiên, có những việc nếu cứ để nỗi sợ của bản thân lấn chiếm thì sẽ khiến nó đổ bể. Cô không thể hèn nhát như thế được!

– Nói cho tôi biết, cô đang âm mưu cái gì?

Bất ngờ Thiên Hoàng lao tới trước mặt Phong Lan. Anh ghé sát vào người cô trợn mắt nói.

Phong Lan đã sợ lại càng thêm sợ hãi, cô lắp bắp nói:

– Giám…giám đốc. Anh…sao vậy?

Thiên Hoàng vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng đó nhìn Phong Lan. Ánh mắt như sắt thép kia khiến cô không khỏi rùng mình, lời nói lại càng lộn xộn hơn:

– Anh…Em, em thực xự…thực sự chỉ vì quá lo nghĩ cho công ty thôi.

Mãi một lúc lâu sau, khi không khí gần như bị hơi lạnh trong ánh mắt của Thiên Hoàng làm đông lại thì anh mới bật cười lớn. Khi cười, cơ mặt anh giãn ra, trông có vẻ rất sảng khoái. Sau đó anh vỗ vai Phong Lan và nói:

– Tôi có bao giờ không tin cô đâu chứ?

Phong Lan nhất thời không hiểu, nhưng cô cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Áp lực vừa rồi quá lớn, tựa như có một tảng đá ngàn cân đang đè lên ngực cô vậy. Đến tận bây giờ cô vẫn thấy cả người mình đang run lên bần bật.

– Vậy, em ra ngoài bàn giao với Quyên Vỹ một chút.

Thiên Hoàng không nói gì, anh chỉ gật đầu rồi lại bước về phía ghế sô pha. Trong đầu anh đang nghĩ, trên thế giới này có rất nhiều thứ đang được che đậy. Nhưng chỉ cần một cơn gió thoảng qua, lớp bụi phủ trên nó cũng sẽ bị thổi bay thôi.
.
.
.
Buổi chiều, lúc gần tan làm, Kim Ngân nhận được một tin nhắn của Hoàng Mai rằng: “Kim Ngân, sao Vĩnh Khanh không tới thăm mình?”

Tin nhắn đó không khỏi làm Kim Ngân cảm thấy bối rối. Cô thần người một lúc lâu rồi nhắn tin lại: “Ừ, có lẽ anh ấy hơi bận. Cậu đừng lo, nếu gặp được Vĩnh Khanh, mình sẽ nói lại với anh ấy.”

Năm phút sau, tin nhắn lại gửi tới: “Cậu có số điện thoại của anh ấy à?”

“Không, mình nói là nếu gặp được.”

Kim Ngân đặt điện thoại lên bàn, đôi mắt thoáng vẻ lo âu. Nếu như chuyện này bại lộ thì cô lại một lần nữa có lỗi với Hoàng Mai. Côkhông thể để chuyện đó xảy ra được. Cho dù có phải trả bằng bất cứ giá nào, cô cũng sẽ chơi trò chơi này đến cùng. Bởi trong cô vẫn còn một hy vọng rằng: Thiên Hoàng có thể đem lại hạnh phúc cho Hoàng Mai.

Có lẽ, anh chính là một món quà chuộc tội mà ông trời ban xuống cho cô.

Do dự một lúc lâu, cuối cùng Kim Ngân đành phải gọi điện cho Thiên Hoàng.

Nhạc chờ mới tới hồi thứ hai đã thấy Thiên Hoàng
bắt máy. Sau đó anh cười cười chào cô bằng một chất giọng khàn khàn đặc trưng:

– Chào người đẹp!

Kim Ngân không để ý gì tới lời chào đó, cô nói luôn vào vấn đề chính:

– Phiền anh chiều nay tới thăm Hoàng Mai có được không?

– Được, tất nhiên là được. Chỉ cần em đáp ứng mọi yêu cầu của anh!

Kim Ngân nắm chặt lấy điện thoại, rồi cô đáp:

– Chỉ cần không vượt quá khả năng của tôi, thì bất cứ yêu cầu gì của anh, tôi đều chấp nhận.

Thiên Hoàng cười nhẹ một tiếng rồi nói vẻ hào phóng:

– Yên tâm, không có gì vượt quá khả năng của em đâu. Chốc nữa anh sẽ tới đón em!

– Được, chào anh!

Không đợi Thiên Hoàng trả lời, Kim Ngân đã vội ngắt máy. Lúc đặt chiếc điện thoại lên bàn cô mới phát hiện lòng bàn tay đã túa đầy mồ hôi. Trái tim trong lồng ngực cũng đập liên hồi, không hiểu là nó đang báo hiệu một điều gì nữa.

Kim Ngân bám vào thành ghế rồi ngồi xuống, mắt cô sao bỗng dưng lại hoa lên thế này? Kim Ngân đưa tay lên day day thái dương, một lúc sau mới thấy tỉnh táo hơn chút ít. Cô chợt thấy bản thân mình như không phải là của mình nữa, nó không nghe theo sự điều khiển của cô một chút nào cả. Đã tự dặn lòng rằng mỗi lần nghe giọng nói ấy, nhìn con người ấy là phải bình tĩnh. Nhưng cô lại không làm được, hoàn toàn không làm được.

Tất cả đều giống hệt như mười năm trước. Cứ đứng cạnh anh, nghe giọng nói của anh là tim cô lại đập, chân cô lại run…Cô không thể làm chủ được bản thân của mình.

“Kim Ngân, nhanh lên, đưa tay cho tôi.” – Vĩnh Khanh đứng ở mỏm đá bên đó, vươn cánh tay ra mỉm cười nói với cô.

Lúc ấy cô vẫn còn bất ngờ, nhất thời không biết phản ứng thế nào, tay chân như trở lên thật thừa thãi. Trông cô lúc ấy rất vô dụng, ngay cả cơ thể cũng không điều khiển nổi.

“Nhanh lên, Kim Ngân.” – Vĩnh Khanh vẫn kiên nhẫn chờ cô.

Phải mất tới năm phút sau, Kim Ngân mới bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Rồi cô đưa ta ra cho anh nắm lấy, để anh kéo qua khoảng cách giữa hai mỏm đá.

Ngày hôm đó, trường cô có dịp đi dã ngoại. Nói là trường, nhưng thực chất mỗi khóa chỉ được một lớp đi. Lớp nào có thành tích tốt sẽ được được chọn. Lớp của cô và lớp của Vĩnh

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT