watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11291 Lượt

Khanh cũng nằm trong số đó.

Buổi dã ngoại ấy là một hồi ức ngập nắng, ấm áp và khiến cô cảm thấy rất hạnh phúc mỗi khi nhớ lại. Xin đừng hiểu lầm gì cả, không phải anh thích cô nên mới làm vậy đâu. Vì ngay sau đó, Vĩnh Khanh cũng đứng lại, đợi Hoàng Mai và bước tới để kéo tay cô đó thôi!

Cô đã nói rồi, người Vĩnh Khanh chọn không phải là cô. Ngay từ đầu định mệnh đã không mang tên của anh và cô. Cô chỉ có thể mơ một giấc mơ không có thực mà thôi.

Kim Ngân mỉm cười khi nhớ lại buổi dã ngoại mười năm về trước. Bạn bè cô giờ cũng đã có cuộc sống riêng hết rồi, không biết có ai nhớ tới ngày hôm ấy nữa không. Đó là một quãng thời gian vui vẻ. Đó là một thời hạnh phúc nhất đời cô. Kim Ngân hiểu, ba người bọn cô đã mãi mãi nằm lại trong chiếc hộp thời gian và sớm bị lớp bụi của nó phủ mờ rồi!

Giờ đây tất cả đều đã khác. Giấc mơ, hoài bão, con người và tình cảm…Tất cả đều đã khác. Thời niên thiếu xưa kia đã bị nắng gió của năm tháng đẩy ra xa. Xa tới nỗi, chân trời góc bể cũng chẳng chạm được tới.
.
.
.
Nền trời như bị bàn tay ai đó thoa lên một lớp phấn hồng, loang lổ. Ráng chiều đỏ ối đổ xuống con đường nhỏ. Mùi thơm của thức ăn từ nhà nào bay ra, ấm cúng vô cùng. Hoàng Mai ngồi trên bậu cửa sổ, ôm con mèo Ba Tư trong lòng, đôi mắt nhìn về phía xa xôi.

Người ta nói “một lần bất tín vạn lần bất tin”, cô không biết có nên tin Kim Ngân một lần nữa hay không. Mười năm trước, Hoàng Mai tin tưởng cô ấy, nhưng cô ấy vẫn từ đằng sau đẩy cô xuống dòng sông hung dữ. Mặc kệ đứa trẻ đang sống trong bụng cô. Nếu lần này, cô ấy lại lừa cô nữa thì sao?

Nếu Vĩnh Khanh này…không phải là Vĩnh Khanh thì sao?

Hoàng Mai thẫn thờ lẩm bẩm:

– Kim Ngân, tại sao cậu lại tàn nhẫn như vậy?

Nếu chỉ vì tình yêu mà đang tâm giết hại đứa con của cô, thì cô nhất định sẽ không tha thứ cho Kim Ngân. Nhưng chơi thân với nhau lâu như vậy, Hoàng Mai hiểu rằng Kim Ngân là một con người có rất nhiều tâm sự. Cô ấy nghĩ gì đều không muốn ai biết, có điều gì khó xử đều tự một mình mình giải quyết, nên cô không tin chuyện mười năm trước hoàn toàn xuất phát từ lòng đố kỵ.

Tuy nhiên, mười năm cô chờ Kim Ngân nói ra sự thật thì cũng là mười năm Kim Ngân che giấu sự thật đó. Ngoài những câu nói đã cũ ra, cô ấy không hề tiết lộ thêm bất cứ điều gì. Điều ấy càng làm Hoàng Mai thêm cô ghét cô ấy. Đứa con của cô đã chết một cách oan uổng. Cô có cảm tưởng nó vẫn còn ở trên thế giới này, nhưng lại không thể chạm vào nó…Chỉ vì tấm màn mang tên sự thật chưa được vén lên.

Kim Ngân, chỉ cần cậu nói thật cho mình biết, mình sẽ không hận cậu nữa. Cậu có biết không?

Hương Liên đã từng nói:

“Hoàng Mai à, cậu phải canh chừng Vĩnh Khanh thật tốt nhé!.”

“Tại sao cậu lại nói thế?”

“Bởi vì Kim Ngân, cô bạn thân chí cốt của cậu có tình cảm đặc biệt với Vĩnh Khanh đó.”

Hoàng Mai cúi xuống nhìn con mèo nằm ngủ trong lòng mình, khẽ mỉm cười.

Vĩnh Khanh, người con trai đó sao lại liên quan đến hai người bọn cô? Nếu không gặp anh, có lẽ mọi chuyện đã chẳng như ngày hôm nay. Kim Ngân cũng đem lòng yêu anh, đã đem lòng yêu anh trước cô.

Nhưng cô không hối hận. Bởi cô yêu anh! Yêu là không hối hận!

Bất giác, Hoàng Mai ngẩng mặt lên, trong đôi mắt như chứa ngàn mối nghi hoặc. Người đàn ông hôm nọ so với Vĩnh Khanh đúng là có giống nhau thật. Nhưng sao cô lại thấy có điều gì đó uẩn khúc trong đó?! Tại sao anh lại xuất hiện với Kim Ngân? Không phải mười năm trước, Vĩnh Khanh còn nói với cô rằng:

“Vì đứa con…cho nên mãi mãi anh cũng không thể tha thứ cho cô ta.”

Đúng vậy, vì đứacon…

Chẳng lẽ anh đã quên rồi? Không, Vĩnh Khanh mà cô biết không phải là một người dễ quên.

Anh lạnh lùng, cao ngạo. Chỉ cần có ai khiến anh đau khổ, anh nhất định sẽ làm cho kẻ đó đau khổ gấp mười!

Hoàng Mai đuổi con mèo đang nằm trong lòng mình ra. Cô bước tới hộc bàn, lấy ra một xấp giấy đã cũ. Đây là những bức thư mà năm xưa Kim Ngân đã gửi cho Vĩnh Khanh. Tuy tất cả đều được chôn xuống cùng một nhành phong tín tử màu tím, nhưng sau đó đã bị Hương Liên đào lên và mang tới cho cô.

Hoàng Mai nhìn vào những nét chữ yếu đuối, nắn nót đã nhòe đi theo năm tháng. Trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời. Năm ấy, khi nhận được những bức thư này, cô đã tức giận biết bao, đã muốn chạy đến tát người con gái ấy biết bao…Nhưng cô đã không làm vậy. Cô đã ích kỷ giấu tất cả những bức thư ấy đi, giấu tất cả tình cảm của người con gái ấy đi. Cô phải giam chúng trong ngục tối, để chúng mãi mãi không thể thoát ra được. Vĩnh Khanh sẽ không biết, anh ấy nhất định sẽ không bao giờ biết Kim Ngân yêu anh!

Chỉ có điều, dù có giấu cỡ nào thì vẫn không thể một tay che hết sự thật. Có một bức thư đã rơi ra, và Vĩnh Khanh đã đọc được nó.

“Vĩnh Khanh, tôi luôn tôn trọng anh, nhưng anh là một kẻ đáng ghét. Anh là kẻ đáng ghét nhất trên đời này, tôi hận anh!”

Chẳng biết tại sao Kim Ngân lại viết bức thư này, nhưng đó là bức thư cuối cùng mà cô viết cho anh thì phải.

Khi Vĩnh Khanh đọc được, anh đã tức giận xé nát nó. Thậm chí là đập phá đồ đạc khiến Hoàng Mai rất hoảng sợ. Cô cảm tưởng như trong đôi mắt anh lúc ấy có một ngọn lửa đang bốc cháy, những tia máu li ti vằn vện lên trong đôi mắt anh. Anh thở mạnh, anh làm tất cả mọi thứ để bản thân mất đi sức lực…Cuối cùng anh kiệt sức ôm cô vào lòng.

Hoàng Mai không hiểu điều gì đã khiến cho anh tức giận, nhưng cô chỉ biết, hôm ấy anh đã ôm cô, đã hôn cô và nói:

“Hoàng Mai, chỉ còn mỗi em thôi. Chỉ còn mình em thôi… Mong là như thế!”

Mới nghĩ tới đó, Hoàng Mai đã thấy đôi mắt mình nóng rực lên, rồi một giọt nước trong suốt rơi xuống, thấm vào một chữ trong bức thư: “Hận”!

Hận?

Tại sao lại cứ phải hận nhau? Tại sao đã yêu sao còn hận? Con người sao lúc nào cũng mang hai mặt đối lập như thế? Họ không thể sống đơn giản hơn được hay sao? Kim Ngân, cô ấy yêu Vĩnh Khanh. Vậy tại sao lại hận anh ấy? Rốt cuộc thì cô có những bí mật to lớn như thế nào đây?

Kim Ngân nói, có thể hôm nay Vĩnh Khanh sẽ tới thăm cô. Được, vậy cô sẽ nhắc lại chuyện bức thư năm xưa. Nếu như anh đúng là Vĩnh Khanh của mười năm trước, thì chắc chắn anh sẽ không bị nó làm cho xa lạ.

Cô nhất định phải tìm hiểu rõ, anh có phải là Vĩnh Khanh thật hay không!

Khoảng gần một tiếng sau thì có tiếng còi xe trước cổng. Bác sĩ Đường đang làm dở mâm cơm đành phải rửa tay rồi chạy ra ngoài. Thực không ngờ, lại là người đàn ông đó.

Hai cánh cửa của chiếc BMW X6 mở ra. Kim Ngân và Thiên Hoàng bước xuống. Qua một ngày làm việc mệt mỏi, trên khuôn mặt của Kim Ngân như có nét nhợt nhạt. Lại cộng thêm việc hay lo nghỉ, cho nên trông mặt cô dường như không có chút sắc khí nào.

– Bà Đường, Hoàng Mai đang làm gì thế? – Để túi xách xuống, Kim Ngân quay ra hỏi bác sĩ Đường.

– Cô ấy đang ở trên phòng.

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT