watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11296 Lượt

taxi tới công ty điện ảnh AP.

Khoảng mười phút sau, taxi chở Kim Ngân đỗ trước đại sảnh của AP. Kim Ngân trả tiền rồi mở cửa bước xuống.

Theo phong thủy thì hôm nay cô nên mặc màu xanh. Màu xanh của hy vọng, của sự thành công. Và tránh mặt màu đỏ. Màu đỏ của lửa, lửa sẽ thiêu đốt cô. Vậy cho nên hôm nay Kim Ngân đã mặc một chiếc áo màu xanh, kết hợp với quần jeans đồng màu. Vì đặc thù nghề nghiệp, cho nên cô không thể ăn mặc quá sang trọng, quá cầu kỳ hay quá luộm thuộm được. Chính vì thế nên cô luôn mặc theo style này.

Kim Ngân hài lòng với mình, cô chỉnh lại túi xách rồi bước vào AP.

Kim Ngân gặp lại cô trực điện thoại lần trước. Và hình như là cô ta vẫn còn nhớ cô. Chỉ tiếc là ánh mắt đã không còn nhiệt tình như lần trước nữa. Có lẽ là do Kim Ngân thất hẹn với AP nên cô nhân viên này có đôi phần thành kiến. Kim Ngân cười giễu trong lòng, có sao đâu cơ chứ? Cô đã sống 28 năm trên đời, xã hội này ra sao cũng đã biết không ít. Cô chẳng còn hơi sức để ý những chuyện vớ vẩn thế này nữa.

– Phiền cô thông báo với quản lý của Quyên Vỹ là phóng viên của Ngôi Sao Mai đã tới rồi.

– Vâng, chị đợi một chút – Cô nhân viên nói một cách lịch sự, nhưng trên môi không hề có một nụ cười đáp lại.

Kim Ngân chỉ gật đầu, cô đứng dựa người vào quầy điện thoại, lại ngắm nhìn những con người đi qua trước mặt tại tầng trệt của AP như một thói quen.

Một lúc sau, điện thoại trong túi cô bỗng nhiên rung lên. Kim Ngân hơi ngạc nhiên lấy điện thoại ra nhìn. Đó là một số lạ, nhưng không có thời gian để thắc mắc nữa, cô vội đưa điện thoại lên tai nói:

– Alo!

– Cô Kim Ngân phải không?

– Vâng, là tôi. – Kim Ngân đáp.

Giọng nói nhỏ nhẹ, thanh thoát của một cô gái từ đầu dây bên kia lại vang lên:

– Giám đốc của chúng tôi muốn gặp cô. Phiền cô lên phòng làm việc của anh ấy. Chúng tôi cũng sẽ sắp xếp để buổi phỏng vấn của cô và Quyên Vỹ tiến hành ngay sau khi cô và giám đốc của chúng tôi bàn chuyện xong. Cô đồng ý chứ?

– Giám đốc của các cô?

– Phải.

Kim Ngân có đôi phần khó hiểu, nhưng cuối cùng cô vẫn đồng ý đi gặp giám đốc AP. Trong lòng cô hiểu rõ, giám đốc của AP ở đây không ai khác chính là Thiên Hoàng. Nhưng cô lại không hiểu lý do anh ta muốn gặp cô vào lúc này là có ý gì. Cũng không hiểu được những điều mà Thiên Hoàng đang nghĩ.

Anh ta là một người có vẻ ngoài lạnh lùng. Tính cách thật thật giả giả, dễ đánh lừa người khác. Và không ai có thể hiểu được những suy nghĩ đằng sau đôi mắt lạnh lùng của anh.

Kim Ngân hít một hơi thật sâu, sau đó cô quay lại hỏi nhân viên đại sảnh về văn phòng của Thiên Hoàng. Trong lòng cô lúc đó chợt nghĩ, nếu Thiên Hoàng đã muốn gặp thì cũng đồng nghĩa với việc cô không thể trốn tránh. Vậy chi bằng cô cứ gặp anh ta trước cho đỡ mất thời gian.

Nhưng cũng đúng lúc Kim Ngân vừa bước vào thang máy, khi cánh cửa kia vừa khép lại, trái tim cô chợt nảy lên một cái. Trong đầu cô, tiếng nói của Thiên Hoàng như từ xa vọng lại, khiến cho thần trí cô rối loạn:

“Chỉ cần em đáp ứng mọi yêu cầu của anh!”

“Chỉ cần em đáp ứng mọi yêu cầu của anh!”

Chỉ cần em đáp ứng mọi yêu cầu của anh?!

Trong lòng Kim Ngân chợt dâng lên một nỗi sợ hãi. Cô đưa tay lên day day thái dương vẻ mệt mỏi, sau đó lẩm bẩm nói với chính bản thân:

– Kim Ngân, mày lại ngốc nghếch để anh ta lừa rồi!

Kim Ngân đứng trước cửa phòng làm việc của Thiên Hoàng, nhưng cô lại không dám gõ cửa. Chẳng hiểu tại sao lại như thế? Cơ hồ trong lòng cô vẫn tồn tại nỗi sợ hãi với anh ta thì phải. Từ trước tới nay, con người cô rất bảo thủ và rất khó thay đổi. Một khi nỗi sợ ấy, đã ăn sâu vào máu cô mười năm qua rồi thì rất khó để lôi cô thoát ra khỏi nỗi sợ đó. Cho dù Thiên Hoàng không phải Vĩnh Khanh, nhưng cô cứ có cảm giác mỗi lần nhìn vào mắt anh là lại thấy những ký ức xưa cũ hiện về.

Kim Ngân đưa tay lên bờ môi, trong lòng do dự mãi không thôi. Chẳng biết Thiên Hoàng gọi cô đến đây làm gì? Tuy trước đó cô có hứa là sẽ làm bất kỳ việc gì anh ta yêu cầu, nhưng cô lại đánh giá quá thấp Thiên Hoàng rồi. Anh ta có thể không đưa ra yêu cầu nằm trong tầm kiềm soát của cô hay sao?

Cạch!

Đang phân vân có nên gõ cửa hay không thì cánh cửa đã bị ai đó mở giúp cô. Kim Ngân ngẩng đầu lên người con trai mang vẻ đẹp lạnh lùng đứng trước mặt. Lúc này cô mới nhận ra là anh rất cao. Cao tới nỗi mỗi lần nhìn cô đều phải ngước mắt lên. Cũng như sự cao ngạo của con người anh, không ai có thể với tới nổi.

Kim Ngân nhìn Thiên Hoàng, khóe môi cô giật giật vẻ gượng gạo. Sau đó cô giơ tay lên chào rất ngốc nghếch:

– Hi!

Thiên Hoàng đứng dựa người vào cửa, anh khoanh tay, nghiêng đầu nhìn Kim Ngân. Trong đôi mắt như màn đêm thăm thẳm kia không biết ẩn giấu những suy nghĩ gì. Làn môi bạc của anh khẽ nhếch lên, kéo theo vẻ hàm tiếu trên khuôn mặt:

– Đến rồi sao còn không vào?

Kim Ngân cười cười, lúng túng nói:

– Tôi…Tôi đang định vào đây.

– Anh thấy em đứng đây cũng tầm năm phút rồi.

– Sao anh biết? – Kim Ngân kinh ngạc hỏi.

Thiên Hoàng đưa tay lên xoa cằm vẻ gian giảo. Sau đó anh chỉ lên trên trần nhà, nói rất thản nhiên:

– Ngay cả việc có cameratrên đầu em, em cũng không phát hiện ra hay sao?

Kim Ngân nhìn lên theo ngón tay của Thiên Hoàng. Quả nhiên ở đó có camera thật. Kim Ngân liền thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là anh ta cũng không thần thông quảng đại tới nỗi cô đi đâu, cô làm gì anh ta đều biết. Trái tim như chập lại một nhịp, Kim Ngân dần dần lấy lại bình tĩnh. Cô hít một hơi rồi thở nhẹ ra. Sau đó không nhạt không ngọt hỏi:

– Tôi có thể vào được chưa?

Thiên Hoàng nghiêng người, một tay đưa ta vẻ mời chào rất lịch thiệp.

Kim Ngân liếc nhìn anh rồi cuối cùng cũng chịu bước vào. Rốt cuộc thì vẫn không phải là cô tự vào, mà là anh mời cô vào. Càng nghĩ Kim Ngân lại càng thấy mình thật buồn cười. Con người cô cứ sống mãi với quá khứ như vậy sao? Thiên Hoàng không phải Vĩnh Khanh, cô sao lại cứ tránh anh như tránh dịch vậy?

– Em có muốn uống gì không?

Kim Ngân quay ra nhìn Thiên Hoàng, rồi lại cúi xuống nhìn bộ đồ pha trà ở trên bàn, cô mỉm cười hỏi với vẻ hứng thú:

– Anh theo trà đạo à?

Thiên Hoàng lắc đầu nói:

– Tâm anh không đủ tịnh để theo “món” đó. Nhưng cũng biết đôi chút về cách thức pha trà. Có muốn thứ không?

Tất nhiên là Kim Ngân muốn rồi. Cô cứ tưởng rằng một người như Thiên Hoàng thì chỉ biết đến rượu ngoại và thuốc lá thôi, ai ngờ anh lại thích thưởng trà như vậy.

– Chỉ sợ anh chê tôi phàm phu tục tử, không biết thưởng trà thôi.

Thiên Hoàng cười cười rồi đặt tay xuống chỗ ngồi cạnh anh, ý muốn nói Kim Ngân hãy ngồi xuống. Khi Kim Ngân đã ngồi xuống cạnh mình, anh mới nói:

– Người theo Trà đạo thì mới cần những quy củ nghiêm ngặt. Tỷ như là

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT