watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11303 Lượt

nói, có đôi khi, cuộc đời kh
ông cho ta quyền lựa chọn. Mà người chọn lựa lại chính là ông trời!

Kim Ngân nhìn tờ xét nghiệm mà Thiên Hoàng đưa cho, cô nói:

– Tờ xét nghiệm này chẳng phải đã nói rõ rồi hay sao?

Thiên Hoàng ngồi xuống bên cạnh Kim Ngân. Anh vắt chân chữ ngũ nhìn có vẻ rất nhàn tản, rồi ung dung nói:

– Chỉ cần chút tiền cũng có thể làm trăm cái này cũng được.

Kim Ngân chợt nhận ra, câu nói này hình như ngày xưa chính cô cũng đã từng nói. Khi Hương Liên đưa nó tới trước mặt cô và bảo đứa con trong bụng Hoàng Mai là của Minh Duy. Lúc ấy cô cũng đã bảo chỉ cần có tiền là có thể làm giả được nó. Không ngờ rằng mười năm sau, người nói câu này lại mà một người đàn ông có khuôn mặt giống Vĩnh Khanh.

Hồi đó cô không tin. Cũng như bây giờ, Thiên Hoàng không tin. Nhưng lúc ấy, bố cô đang nằm trong tay Minh Duy nên không thể không tin được!

Nghĩ lại mới thấy hồi đó cô ngốc như thế nào. Cô có thể nói chuyện này với Hoàng Mai, nhà Hoàng Mai cũng giàu có, cô có thể vay tiền cô ấy để trả tiền nợ cho bố mà. Nhưng hồi đó là hồi đó, bây giờ là bây giờ. Mười tám tuổi có những tự tôn, kiêu hãnh của mười tám tuổi. Vậy nên cô không thể vay tiền của Hoàng Mai được.

Trong lòng Kim Ngân chợt quặn lên một cái khi nghĩ đến Hoàng Mai. Cô không thể tưởng được là bản thân bị lừa suốt mười năm qua. Bác sĩ Đường nói cô ấy không hề bị điên! Tất cả chỉ là giả dối mà thôi.

Cô đã từng nghĩ mình có thể chết để Hoàng Mai được hạnh phúc, không phải sống trong cảnh nửa tỉnh nửa mê như thế nữa.

Cô đã từng nghĩ Hoàng Mai chắc là hận cô lắm nên mới phát điên sau khi Vĩnh Khanh bỏ sang Mỹ.

Cô đã từng dằn vặt mình trong những cơn ác mộng triền miên, đã tự tát vào mặt mình những cái tát thật đau đớn sau khi nhớ lại khung cảnh của mười năm về trước.

Cô đã từng nghĩ, đợi khi Hoàng Mai khỏi bệnh, cô sẽ giải thích tất cả với cô ấy…

Nhưng đổi lại, tất cả những đau khổ, dằn vặt đó của cô chỉ là để tô màu cho sự giả dối mà thôi.

Kim Ngân cười lạnh, trái tim như bị bóp méo. Thực ra, cô không giận Hoàng Mai, vì mười năm trước, cô ấy phải chịu nỗi đau còn lớn hơn cô khi cả đứa con và Vĩnh Khanh – người mà Hoàng Mai yêu đều rời xa cô ấy. Hoàng Mai hận cô đến nỗi không biết làm gì hơn là giả điên để dày vò cô…

Bản thân cô thấy, như vậy cũng là hợp lý thôi.

Thiên Hoàng thấy Kim Ngân lại bị lạc vào những suy nghĩ không có lối thoát kia thì liền nắm lấy tay cô. Anh phát hiện ra tay Kim Ngân rất lạnh, lạnh tới nỗi khiến anh cũng cảm thấy lòng lạnh theo. Tại sao cô ấy cứ phải tự dằn vặt bản thân như vậy chứ? Sống đơn giản không phải là tốt hơn hay sao?

Nhưng Thiên Hoàng không biết rằng, mười năm qua cô ấy đã sống với quá khứ đau thương rồi, bảo cô sống đơn giản, không lo toan, suy nghĩ thì quả là một điều khó khăn!

Thực ra, gặp cô chỉ là tình cờ. Theo đuổi cô cũng chỉ là bộc phát…Song, tất cả những sự tình cờ và bộc phát ấy đều kéo anh vào vũng lầy không thể nào thoát ra.

Con người ta khi đã hứng thú một việc, đã yêu thích một thứ gì đó là không thể từ bỏ. Có chăng, chỉ là họ bất đắc dĩ phải từ bỏ mà thôi.

Anh thích Kim Ngân, chính xác là vậy. Thích cái cách tự bảo vệ của cô trước mọi chuyện…Cho dù đó có là điều tốt đẹp thì cô vẫn cứ xù lông lên như một con nhím tội nghiệp để bảo vệ nốt sự bình

yên cuối cùng cho bản thân!

Thiên Hoàng nắm chặt tay cô, như để truyền hơi ấm cho bàn tay ấy. Sau đó anh nói:

– Xong chuyện này, anh sẽ không đến tìm em nữa. Chúng ta…coi như không quen biết!

Kim Ngân như bị một thứ gì đó va đập vào, đau điếng người. Cô mở to mắt nhìn Thiên Hoàng, cảm giác anh gần ngay trước mặt mà xa tận chân trời. Tại sao khi nghe anh nói câu này, cô lại có cảm giác như mình vừa đánh mất một thứ gì đó vậy? Trái tim cô như một quả cầu tuyết, bị người ta ác độc lắc lên làm đảo lộn, làm say ngất rồi sau đó mới thẫn thờ phát hiện…Tất cả đã thay đổi tới nỗi ngay chính bản thân cũng không thể nhậnra.

Tuy là vậy, nhưng Kim Ngân cố gắng kìm nén lại cảm xúc. Cô chỉ cúi mặt xuống như để che giấu tâm tư của mình và nói:

– Tôi lại cứ tưởng anh gọi tôi đến đây là để làm việc gì to tát lắm. Ai ngờ…Thực ra tôi phải cảm ơn anh vì đã cung cấp cho tôi một tin tương đối giật gân và giá trị. Đây cũng là nhiệm vụ của tôi mà thôi.

Thiên Hoàng cười cười, vẻ giảo hoạt trong ánh mắt liền vụt qua như một ánh sao băng. Cuối cùng thì cô cũng đã mắc bẫy rồi. Không muốn rời xa anh có phải không? Ha ha, cô nàng này lúc này cũng tỏ ra mình là người có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng tới lúc bị lừa rồi mà vẫn không nhận ra bản thân ngốc nghếch đến độ nào.

Thiên Hoàng ghé sát người lại, khi khuôn mặt anh chỉ còn cách khuôn mặt cô bằng một nắm tay thì anh mới nói:

– Vậy em tưởng anh gọi em tới đây là để làm gì?

Làm cái gì ư? Kim Ngân bối rối cúi mặt xuống. Cô không biết rằng hai tai cô đã đỏ lựng lên tự khi nào.

Thiên Hoàng rất thích thú với biểu hiện này của Kim Ngân. Anh chăm chú quan sát cô…Sau đó không tự chủ được mà đặt một nụ hôn vội vàng vào má cô.

Kim Ngân như bị điện giật, cô vội ngẩng đầu lên, ánh mắt như thước đó cảm xúc…Đi từ bất ngờ cho tới ngượng ngùng.

Thiên Hoàng thấy vậy liền bật cười, sau đó nói:

– Cùng lắm là thế này…Không phải sao?

Khuôn mặt Kim Ngân lại càng đỏ hơn nữa. Cô hiểu Thiên Hoàng biết cô đang nghĩ gì. Biết cô đang toan tính những gì…Vì cô không phải là một người che giấu cảm xúc và suy nghĩ giỏi. Ngay cả một người kém tuổi như Hữu Quân còn có thể thắng nổi cô, thì một Thiên Hoàng như anh chỉ cần nửa con mắt cũng vượt qua được cô.

Kim Ngân bối rối, cô có thói quen là một lần bối rối đều cúi mặt xuống nghịch ngón tay của mình. Lần này cũng không ngoại lệ, ngón tay bị cô cào cho đỏ tấy lên mà vẫn không hết bối rối. Cô lắp bắp nói:

– Tôi…Tôi…Thực ra thì tôi cũng chỉ nghĩ như thế thôi…Nếu tôi làm xong việc này, chúng ta cũng không nhất thiết phải tuyệt tình tuyệt nghĩa…Anh…Anh vẫn có thể gọi điện cho tôi nếu có việc cần gặp!

Tốt, đây chính là điều mà Thiên Hoàng muốn. Chỉ cần anh dở chút tuyệt tình ra là cô ấy sẽ sa vào bẫy ngay. Anh có niềm tin là Kim Ngân cũng thích anh, chỉ là cô ấy bị quá nhiều thứ che mắt mà thôi. Thiên Hoàng mỉm cười với suy nghĩ của mình. Anh nhất định sẽ khiến cô ấy nhận ra, trái tim cô không thể có ai khác ngoài anh!

– Được, không tuyệt tình thì không tuyệt tình. Nhưng em phải hứa giúp anh vụ này…Và…Nhất định không được để lộ ra cho ai biết.

Kim Ngân ngẩng mặt lên thắc mắc:

– Tại sao?

– Bởi vì đó là đời tư của anh. Anh ghét nhất là những kẻ nhiều chuyện, thích xen vào đời tư của người khác.
.
.
.
Chiều muộn, ngày tàn để lại trên thế gian

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT