|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
một tấm màn đỏ ối. Vạn vật vẫn chuyển động không ngừng nghỉ, ngày qua đêm lại như thành một chân lý bất di bất dịch. Cũng như con người, sống để yêu thương đã thành một điều không thể thiếu với họ.
Hữu Quân bước ra khỏi phòng chụp với chiếc điện thoại đang rung liên hồi trên tay. Anh vừa mới thực hiện xong bộ ảnh cho “rất muốn yêu em” – bộ phim sẽ bấm máy vào tháng mười này. Khi chuông điện thoại kêu, nhìn thấy dãy số trên màn hình mà anh không khỏi vui mừng. Và chủ nhân của số điện thoại đó không ai khác chính là Linh. Anh quên cả tẩy trang để chạy ra đây cũng là vì lẽ đó.
– Anh nghe đây – Hữu Quân nhẹ nhàng nói.
– Buổi tối nay anh có bận gì không?
Hữu Quân cho tay vào túi quần rồi đáp:
– Tất nhiên là không, thưa tiểu thư!
Ở đầu dây bên kia, Linh bật cười trước vẻ trịnh trọng thái quá của Hữu Quân. Sau đó cô nói:
– Mẹ em bảo mời anh qua ăn cơm. Nhớ tới sớm đấy nhé!
– Mẹ em? Mời anh? – Hữu Quân như không tin được vào tai mình. Trái tim chợt đập liên hồi. Sao anh cứ có cảm giác, đây là một bữa cơm ra mắt con rể thế nhỉ?
– Ừ! Anh không thích à? – Linh hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật. Dường như là cô đang dò xét anh.
Hữu Quân không trà lời câu hỏi của Linh, anh chỉ hào hứng hỏi:
– Bảy giờ anh qua có kịp không?
– Kịp. Nhưng nếu bảy giờ một phút mới thấy mặt anh thì em sẽ đánh chết anh. – Linh nói với vẻ hung dữ.
– Vậy thì bảy giờ hai phút anh sẽ tới để tránh hậu họa… – Hữu Quân lại càng nhờn nhã hơn.
Linh không biết nói gì đành bật cười. Sau đó hai người nói vài câu nữa rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Hữu Quân cất điện thoại vào túi quân. Anh không phát khóe môi đã giãn ra thành một nụ cười hạnh phúc tự lúc nào. Đã lâu lắm rồi anh chưa thấy mình hạnh phúc như thế này. Cũng đã lâu lắm rồi anh chưa thấy Linh dịu dàng như thế.
Người ta cứ nói hạnh phúc đơn giản, nhưng cái quan trọng là phải biết nắm bắt.
Ngay trong lúc này, Hữu Quân chỉ muốn thời gian qua thật nhanh, thật nhanh. Anh không muốn hạnh phúc của bản thân lại một lần nữa vượt qua tầm tay như hai năm trước nữa.
.
.
.
Đúng bảy giờ tối, Hữu Quân có mặt tại biệt thự của Thiên Hoàng. Vì hai mẹ con Linh mới về nước cho nên họ vẫn sống ở đây. Như đã nói, Linh là em cùng cha khác mẹ với Thiên Hoàng. Bà Hướng – mẹ anh vốn đã ly thân với bố Thiên Hoàng từ rất lâu rồi. Nhưng không hiểu sao Linh lại rất thích bà Hướng. Ngay từ thuở bé cô đã theo bà. Mọi người cứ nói ra nói vào quan hệ phức tạp của nhà Thiên Hoàng. Họ thắc mắc là tại sao lại có kiểu không khí lạ lùng như thế trong “hậu cung” nhà họ?!
Cơ bản là ngay từ khi bố mẹ ly thân, Thiên Hoàng rất hay tới chỗ mẹ, mà Linh thì lại hay theo anh. Nên từ đó ba người họ đã rất thân thiết. Mẹ của Linh cũng là một người phụ nữ hiền hậu. Thấy con gái với vợ cả của chồng yêu quý nhau như vậy bà cũng yên tâm. Bao năm qua, trong gia đình họ chưa từng xảy ra vụ xô xát nào giữa hai bà vợ.
Lần này về nước, mẹ của Linh và cô đã tới nhà Thiên Hoàng sống. Tuy chỉ là tạm thời, nhưng họ cũng đang tính tới chuyện mua một căn nhà cỡ trung để sau này về nước sống hẳn với bố của anh.
Còn mẹ anh ư? Bà vẫn chọn quay lại Mỹ, vẫn chọn sống ở cái nơi đất khách quê người đó…Thiên Hoàng đã rất nhiều lần thuyết phục bà, nhưng bà vẫn một mực muốn đi.
Và anh dần nhận ra rằng, bà đang muốn tránh mặt bố anh.
Có một loại yêu thương gọi là trốn tránh! Càng trốn tránh, chôn vùi lại càng yêu thương. Mẹ anh cũng thế. Yêu thương của bàtuy lớn nhưng lại không thể phá khỏi cái vỏ tự ti với hạnh phúc của
người khác để bộc lộ cho bố anh biết.
Bà ghanh tỵ với tình yêu của bố dành cho mẹ của Linh.
Hữu Quân mới gặp mẹ Linh lần đầu cho nên anh mua rất nhiều quà. Chẳng biết bà có thích không nhưng vẫn cứ mua. Đôi khi, điều này đã thành chân lý trong lòng mỗi người. Không hẳn là mua để lấy lòng…Mà là mua để thấy người ta thấy thành ý của mình thôi!
– Anh mua cái gì mà lắm thế? Khuân cả cửa hàng của người ta về à? – Linh chạy đến cầm đỡ cho Hữu Quân vài túi đồ. Cô nhăn mặt nói.
Hữu Quân được thể liền vênh mặt lên nói:
– Bổn thiếu gia ta giàu, bổn thiếu gia ta có tiền mà!
Linh bật cười, sau đó cô đá nhẹ vào chân anh nói với giọng hắt hủi:
– Rét quá, đừng góp gió thành bão nữa đi ông!
Hữu Quân vẫn làm mặt lãnh đạm như mấy vị thiếu gia, công tử ngày xưa. Anh ưỡn thẳng người, đưa tay ra nói vẻ ưu nhã trác tuyệt:
– Cô nương thực không biết hưởng thụ. Mà mấy cái này ta đâu có mua cho cô nương? Xin cô nương đừng tự nhận vơ mọi thứ về mình nữa.
– Em cần à? – Linh trợn mắt nói.
Hữu Quân cười cười, bước tới khoác vai cô dịu dàng đáp:
– Đùa em thôi. Ba túi em đang cầm là của em đó.
Linh không bỏ ra xem vội, cô chỉ đặt nó lên bàn rồi đáp:
– Cảm ơn công tử. Tiểu nữ thực vui sướng hết tầm!
Lần này thì đến Hữu Quân bật cười. Má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoắt hiện sau cái cười ấy, khiến cho khuôn mặt anh thêm sáng bừng.
Bây giờ công việc bộn bề, thời gian gặp nhau chỉ được đếm trên đầu ngón tay, nên những khoảnh khắc thế này bỗng trở thành một thứ thời gian xa xỉ đối với Hữu Quân. Anh cứ nghĩ rằng khi Linh về nước thì sẽ tranh thủ thật nhiều thời gian để tới gặp cô ấy…Nhưng khi cô ấy về rồi mới biết, có những thứ anh đã không thể vứt bỏ nữa rồi.
– Mẹ đâu em? – Hữu Quân đặt túi đồ xuống rồi hỏi.
– Ở trong phòng ăn. Thức ăn cũng đã làm xong hết rồi, chúng ta vào đi thôi.
Hữu Quân nghe vậy liền theo Linh bước vào trong bếp. Nhưng khi Linh đã đi vào rồi thì anh thấy Thiên Hoàng từ cầu thang đi xuống. Sắc mặt anh ta có vẻ không được tốt cho lắm, đôi mắt lạnh tới nỗi khiến người khác nhìn vào thấy phát run. Hữu Quân không lạ gì vẻ mặt này của Thiên Hoàng nữa, nhưng lần này, khi nhìn vào đôi mắt kia, anh lại cảm thấy trong lòng như trào lên một sự bất an.
Hữu Quân không để ý tới nữa mà bước vào trong phòng ăn, nỗi bất an trong lòng như được tăng dần theo mỗi bước chân anh.
– Hữu Quân, tới đây ngồi này!
Một người phụ nữ ăn mặc rất đơn giản gọi anh. Tuy là ăn mặc đơn giản, nhưng không ai có thể phủ nhận sự tôn quý tỏa ra từ con người của bà. Nhìn đường nét trên khuôn mặt, nhất là đôi mắt của bà rất giống Linh, khiến cho Hữu Quân vừa vui mừng mà cũng vừa căng thẳng.
– Cháu chào bác! – Hữu Quân hơi cúi người xuống chào người phụ nữ đó.
– Sau này cứ gọi cô Hải là được. Cô tên là Hải. – Bà Hải rất tự nhiên giới thiệu tên mình. Còn hiền từ đặt tay xuống chiếc ghế bên cạnh và nói – Con ngồi đây này.
Cái đại từ gọi người mà bà dùng cho anh sao mà thân thương đến thế! Hữu Quân bối rối tới nỗi lúc ngồi xuống còn thấy khó khăn. Anh cúi mặt nhìn những món ăn được bày biện trên bàn, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Bữa ăn không hề có một chút nào gọi là sơn hào hải vị cả. Chỉ có cá kho, rau luộc, đậu sốt cà chua, thịt kho tàu…Tất cả đều thật giản dị mà cũng thật ấm cúng.
Đã lâu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




