watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11304 Lượt

lắm rồi Hữu Quân không ăn những món này. Cơ bản vì anh hay ăn đồ tây. Có những lúc làm việc tới khuya, anh chỉ kịp dùng đồ ăn nhanh cho qua bữa…Dần dà, anh cũng quên mất có một thứ gọi là ẩm thực của quê hương.

Hữu Quân xúc động tới nỗi chỉ biết nhìn chăm chăm vào đĩa đậu sốt. Một câu nói cũng không thốt ra nổi.

Linh ngồi cạnh anh thấy vậy không khỏi mỉm cười tủm tỉm. Đây mới là Hữu Quân của hai năm về trước. Biết ngượng ngùng, biết bối rối và cũng biết xúc động. Cô cứ tưởng môi trường làm việc và ánh hào quang đã tôi luyện anh thành một con người sắt đá, kiêu ngạo rồi cơ. Ai ngờ…

Đúng như người ta vẫn nói “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời.” Con người ta sinh ra, cái tính cách là do trời ban. Đâu phải qua vài năm là có thể thay đổi được!

Linh giở trò, vung tay đập mạnh vào lưng của Hữu Quân, nói với vẻ quan tâm:

– Trông anh đói quá, hay là làm một miếng trước đi. Kẻo cái ly trước mặt lại bị nước miếng của anh làm ô uế mất.

Hữu Quân trừng mắt nhìn Linh, nghẹn ngào nói:

– Cô nương quả hiểu ý tại hạ. Tại hạ thực chỉ biết khóc để tỏ lòng biết ơn!

Hai người cứ nói nói cười cười, không để ý đến ánh mắt của bà Hải ở bên cạnh. Trong lòng bà dường như có một thứ gì đó lướt qua…như là nhung nhớ và tiếc nuối.

Bà chợt nhớ tới một người đã cũ. Đã cũ lắm rồi…Cũ tới nỗi mỗi lần nhớ lại, bà không thể nhớ rõ mặt của người đàn ông ấy nữa. Nhưng dẫu vậy, những kỷ niệm về mối tình đầu đó vẫn cứ nằm mãi trong tim bà. Cho dù mai này có chết đi, thì nó vẫn cứ ở đó…An ổn và gắn chặt…Mãi mãi không thể phai nhạt đi.

Rất nhiều năm trước, nếu không phải do biến cố thì bà và người đàn ông đó đã chẳng phải xa nhau. Tuổi trẻ của bà chóng vánh qua đi trong niềm tiếc nuổi, tình yêu của bà cứ thế chết trong sự chờ mong. Quá khứ dần bị thời gian vùi lấp…

Cuối cùng thì người đàn ông đó cũng quên bà. Ông ta không còn trở về nữa rồi!


Đúng lúc ấy thì Thiên Hoàng bợt bước vào. Vẻ lạnh lùng từ anh anh vẫn chẳng hề thuyên giảm đi khi đứng trước mẹ con Linh. Ánh mắt anh chỉ chăm chăm vào Hữu Quân. Sau đó anh nói:

– Cậu ra đây, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Ba người kia nhìn nhau, tuy không hiểu nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng. Thiên Hoàng đã lớn, anh có đủ khí chất để khiến người ta bội phục. Nhất là đôi mắt, lúc tức giận, đôi mắt anh rất lạnh. Lạnh tới nỗi không ai dám xâm phạm vào nó.

Hữu Quân thở dải rồi đứng lên, theo Thiên Hoàng bước ra ngoài.

Linh nhìn theo dáng hai người, trong ánh mắt không hề cảm thấy có chút điều gì tò mò cả. Vì tất cả mọi chuyện, anh trai đã nói cho cô biết rồi. Cái cô chờ đợi chính là…phản ứng của Hữu Quân.

Tiết trời vào thu, gió buổi tối thổi có chút se lạnh. Nhưng cái khiến Hữu Quâncảm thấy lạnh trong lòng không phải là những cơn gió nhẹ nhợt nhạt như thế này, mà chính là người đàn ông đang đứng quay lưng về phía anh.

Hữu Quân cho tay vào trong túi quần, cố làm vẻ bình thản nói:

– Hẹn tôi ra đây có chuyện gì?

Thiên Hoàng không vội vàng, anh lấy một điếu thuốc trong bao ra và châm lửa. Ánh lửa vừa lóe lên đã vội tắt đi. Để lại một tàn sáng màu đỏ cùng một làn khói trắng bốc ra từ đầu lọc. Thiên Hoàng rít một hơi rồi bỏ thuốc ra. Điếu thuốc như vẽ một đường mờ ảo trong làn khói. Cùng với đó là tiếng nói không nóng không lạnh của Thiên Hoàng vang lên:

– Nói cho tôi biết cái thai trong bụng của Quyên Vỹ là sao?

Hữu Quân nghe vậy vội lùi lại. Nụ cười trên môi đã méo đi một nửa, để lại trên khuôn mặt sự bàng hoàng, lo lắng.

– Anh đang nói cái gì thế?

Thiên Hoàng lúc này mới từ từ quay người lại. Anh vứt điếu thuốc xuống dưới đất rồi hung hăng dùng chân dập tắt nó. Cơ hồ muốn trừng phạt ai đó!

Quyên Vỹ định lấy cái thai trong bụng cô ta để uy hiếp anh ư? Đợi kiếp sau đi! Anh không phải một con người vô trách nhiệm, nhưng anh hiểu giữa mình và Quyên Vỹ đã xảy ra chuyện gì. Dù trước đó anh có qua lại với cô ta, thì cũng sẽ không bao giờ có chuyện anh để cô phải có con với anh cả. Vậy mà cô ta dám mang tờ xét nghiệm đó tới gặp mẹ anh. Thực là to gan!

Thiên Hoàng nhếch một bên khóe môi lên thành ý cười lạnh, anh nói:

– Cậu vẫn còn diễn kịch? Nếu không phải do chính miệng Phong Lan và Quyên Vỹ nói ra thì tôi có tin chuyện đó không? Vả lại, cậu nghĩ có sự trùng hợp đến nỗi hai người cùng nói giống nhau à?

Hữu Quân đã lấy lại được bình tĩnh, nụ cười trên môi anh thâm trầm lại. Sau đó anh đáp:

– Tại sao lại không có sự trùng hợp đó được? Vậy sao anh không nghĩ tôi bị họ *** hại?

Thiên Hoàng trứng mắt nhìn Hữu Quân, trong đôi mắt như thấp thoáng lửa giận. Nếu đứa con trong bụng Quyên Vỹ là đứa con của anh thì anh không đời nào để cô ta mang đi phá. Anh không phải một thằng đàn ông tồi đến mức độ ấy. Nhưng đó không phải đứa con của anh, anh có thể khẳng định điều đó. Cái Thiên Hoàng muốn chỉ là muốn xác nhận bố của đứa bé đó là ai thôi.

Thực không ngờ…Khi kim Ngân nói Hữu Quân chính là bố của đứa bé thì anh đã những tưởng mình nghe lầm. Anh còn nói Kim Ngân đừng đùa ác như vậy, nhưng trước giờ Kim Ngân không phải một người thích đùa. Những điều cô nói với anh tuy mới chỉ từ một phía Quyên Vỹ mà ra, nhưng anh thực muốn biết động cơ cô ta đổ cái thai trong bụng là của Hữu Quân là gì?

– Hữu Quân, tôi tin cậu. Chỉ là làm sao để tôi tin khi mà có quá nhiều thứ bất lợi cho cậu? Phong Lan nói hai tháng trước cô ấy có đặt một phòng ở khách sạn Phương Nam cho cậu và Quyên Vỹ. Còn Quyên Vỹ thì lại khóc lóc nói rằng cô ấy thấy có lỗi với cậu vì đã để mất đứa bé đó. Cậu nghĩ họ mất công làm như vậy là vì lý do gì đây?

Hữu Quân hoảng hốt lùi lại một bước, trên khuôn mặt như không còn chút sắc khí nào. Bàn tay anh nắm chặt lại với nhau. Cơ hồ muốn chọc thủng lớp da bên ngoài. Anh nghiến răng định nói nhưng lại không biết phải thốt ra lời nào…

Bởi tất cả đều đúng!

Đứa con ấy là đứa con của anh. Nhưng sau khi Quyên Vỹ mang đi phá rồi cô ấy mới nói cho anh biết. Trước đó anh không hề biết chuyện cô ta có thai với anh.

Hai tháng trước, tại khách sạn Phương Nam.

“Hữu Quân, nghe nói chúng ta sẽ cùng hợp tác với nhau trong ‘rất muốn yêu em’ nhỉ?

Hữu Quân không hiểu tại sao Quyên Vỹ lại hẹn mình ở đây, nhưng nhìn trong con mắt của cô ta hình như không có điều gì tốt đẹp cả. Nếu không phải cô ta nói có một thứ rất quan trọng muốn đưa cho anh thì anh đã chẳng mất công tới cái nơi mờ ám này làm gì.

Quyên Vỹ rất tự nhiên, cô chỉ quấn quanh mình một chiếc khăn tắm hờ hững. Tóc cô ướt bết vào da thịt nhìn rất quyến rũ. Đôi mắt to nhìn chằm chằm vào người con trai đạo mạo trước mặt. Hừ, anh lúc nào cũng thích mặc đồ trắng. Lúc nào cũng thích tò ra mình là một người thanh cao. Lúc nào cũng muốn tỏ ra mình ơ hờ với tất cả. Cô ghét cái màu trắng thuộc về anh.

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT