watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11277 Lượt

hận chính người mình yêu của mình. Bởi vì làm việc gì cũng phải đứng trên hai lập trường và phải đứng giữa hai sự lựa chọn. Đó quả thực là một sự khó khăn!

Linh đã nhìn thấy Kim Ngân, cũng thấy hành động tránh xa anh trai cô ngay cả khi anh chưa lấy lại trí nhớ. Cô ấy luôn cố tạo khoảng cách, hay nói chính xác hơn là sợ hãi. Sợ hãi bản thân sẽ bị lún sâu như mười năm trước. Người đời có câu “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.” Một lần vấp phải khổ đau, mười năm sau sợ yêu. Linh hiểu cảm giác của Kim Ngân, cô ấy chỉ là đang cố tạo ra bức tường thành yếu ớt để tự bảo vệ cho bản thân mà thôi.

– Nhưng còn Hoàng Mai?

Bà Hướng nghe tới cái tên này chợt như lo lắng. Bà vội vàng nhìn vào con trai đang nằm trên giường bệnh kia. Sau đó quay ra đáp:

– Hoàng Mai là khoảng cách lớn nhất giữa Kim Ngân và anh trai con. Tuy nhiên, mẹ thấy nó cũng rất đáng thương. Trong chuyện này, ta không thể gạt ai ra được.

Linh gật đầu:

– Vâng, con cũng thấy như thế.

– Ngày mai, con theo mẹ tới chỗ của Kim Ngân nói chuyện với nó. Nếu chuyện này kết thúc trong êm đẹp thì mẹ không còn gì mong muốn hơn. Nhưng chỉ sợ…sóng gió vẫn còn đang chờ ba đứa ở phía trước.

Đúng lúc ấy, thì ở đằng sau hai người chợt có tiếng nói khẽ:

– Cô, Linh, sao hai người lại đứng đây?

Hoàng Mai xách theo một chiếc hộp bước đến. Bên trong đó là cháo do chính tay cô đã nấu vào sáng nay. Hôm qua ở lại trông Vĩnh Khanh tới bốn sáu giờ sáng, cô liền về nhà nấu cháo rồi lại nhanh chóng mang tới đây.

Hoàng Mai chưa kể chuyện này với bác sĩ Đường, sáng nay cô chỉ vội trả lời câu hỏi của bà là đi thăm bạn ốm. Tuy là nghi ngờ, nhưng bác sĩ Đường cũng chẳng hỏi nhiều.

Lúc đó, Linh vội mỉm cười trả lời câu hỏi của Hoàng Mai:

– Mẹ và em vừa mới ra ngoài để anh Khanh chợp mắt một chút.

Nghe thấy câu này, trong mắt Hoàng Mai hình như có chút gì đó hơi thất vọng xẹt qua. Cô bước tới trước mặt hai người, gượng cười và nói:

– Anh ấy lại ngủ rồi à?

Bà Hướng nhưhiểu được tâm tư của cô khi nhìn thấy chiếc hộp trên tay của Hoàng Mai. Bà khẽ cười đáp:

– Mới ngủ thôi. Con cứ vào đó đi, chắc là cũng không ngủ được nhiều đâu. Cô và Linh về trước.

– Hai người về sớm vậy sao ạ?

– Ừ, còn phải về làm chút chuyện. – Rồi như nhớ ra được điều gì đó, bà Hướng vội nói – Hoàng Mai này, con cho cô địa chỉ của Kim Ngân được không?

Tuy là khó hiểu, nhưng Hoàng Mai vẫn phải nói:

– Kim Ngân có thuê một căn nhà ở khu phố X. Cô tới đó hỏi người dân về Kim Ngân phóng viên là họ biết và sẽ chỉ đường cho cô.

Bà Hướng gật đầu vẻ cảm kích:

– Cảm ơn con!

Sau đó hai người nói vài câu tạm biệt Hoàng Mai và ra về.

Hoàng Mai đứng giữa hành lang bệnh viện nhìn cho tới khi bóng họ khuất xa, trong lòng chợt cảm thấy mơ hồ. Họ hỏi địa chỉ của Kim Ngân là muốn làm gì nhỉ? Vĩnh Khanh giờ đã nhớ lại, anh không muốn gặp Kim Ngân. Chẳng lẽ họ đi tìm cô là muốn nói điều đó?

Hoàng Mai nghiêng đầu suy ngẫm, nhưng cuối cùng lại chẳng nghĩ ra được lý do nào cho hợp lý. Cuối cùng cô thở dài rồi đẩy cửa bước vào phòng. Bỏ lại sau lưng bao sự tò mò và thắc mắc. Điều cô quan tâm nhất lúc này là Vĩnh Khanh. Chỉ cần anh còn sống, chỉ cần anh có thể sống khỏe mạnh, hạnh phúc bên cô là cô thấy mãn nguyện rồi.

Cô nhất định sẽ ở bên anh!

Nghe thấy tiếng mở cửa, Vĩnh Khanh liền mở mắt ra. Nhìn Hoàng Mai bước tới gần, Vĩnh Khanh liền nhắm ngay mắt lại, rồi nói:

– Chuyện của chúng ta…Tôi nghĩ nên kết thúc đi thôi!

Hoàng Mai cảm thấy trong lòng như có một thứ dịch gì đó đau đớn chảy ra. Vết thương xót tới nỗi cô suýt nữa thì ngã thụp xuống. Cũng may là cô cố gắng bình tĩnh lại, để hộp cháo lên trên bàn rồi bước tới bên cạnh giường bệnh của anh, cô cười mà như mếu:

– Anh vừa mới tỉnh dậy. Mọi chuyện nên để sau này hãy nói.

Vĩnh Khanh cũng không trả lời thêm gì nữa, tựa như đã say ngủ. Không gian lại trở về vẻ im lặng vốn có.

Hoàng Mai bước vội vào trong nhà vệ sinh rồi đóng cửa lại. Cô đưa tay lên che miệng, che đi cả tiếng khóc trong câm lặng của mình. Cơ thể Hoàng Mai trượt dần xuống sau cánh cửa, như bao hy vọng vừa dấy lên bỗng như bị bàn tay của ông trời tàn nhẫn kéo xuống. Cô ngồi bệt xuống sàn, cố gắng không để tiếng khóc của mình vang lên. Sự nén chịu đó khiến tiếng nấc của cô như muốn chẹn lấy vòm họng và khí quản…Đau tới nỗi không thể thở được.

Tại sao? Tại sao người thua cuộc lại vẫn là cô?

Tại sao? Tại sao đến tột cùng anh vẫn không yêu cô?

Tại sao lại như vậy?

Dẫu biết rằng bản thân là một con người ích kỷ. Mười năm trước cô vô tình nhặt được trái tim anh, nhưng lại cố tình giấu nó thật sâu vào tận đáy lòng. Tới khi có người đến lấy, cô như điên như dại chạy thật xa, làm đủ mọi cách để giữ dịt nó như một đứa trẻ giữ đồ chơi của chính mình. Và cuối cùng, trái tim ấy vẫn tự bay xa khỏi đời cô, nó sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Thứ gì là của cô thì mãi sẽ là của cô. Còn thứ gì không phải..Cô có cố gắng tới mấy, chân thành tới mấy cũng không có cách nào biến nó thành của riêng mình được.

Trái tim của Vĩnh Khanh cũng thế. Nó vốn đã man tên Kim Ngân.

Trong lúc ấy, từ bên ngoài bỗng vang lên tiếng đập phá. Hoàng Mai vội lau nước mắt rồi hốt hoảng chạy ra bên ngoài.

– Vĩnh Khanh, có chuyện gì vậy?

Hoàng Mai vừa hỏi vừa nhìn vào chiếc điện thoại đã bị Vĩnh Khanh đáp xuống nề đất lạnh. Các linh kiện của máy rời rạc đến thảm hại. Nhưng đó không phải là điều làm cô chú ý vào lúc này. Giờ đây, nhìn vào ánh mắt của anh, trong lòng Hoàng Mai chợt dâng lên một nỗi sợ hãi. Ánh mắt ấy cô chưa từng nhìn thấy. Thậm chí, mười năm trước cũng chưa từng thấy qua. Điều gì đã khiến Vĩnh Khanh phải tức giận như vậy?

Vĩnh Khanh không trả lời Hoàng Mai, anh nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại đã bị mình đáp hỏng của mình. Giống như cảm giác của anh lúc này, vừa đau mà vừa tức giận, không biết phải làm sao để nguôi ngoai. Anh chỉ cười lạnh rồi gằn ra từng tiếng:

– Nếu cô chạy được thì nên chạy cho xa vào một chút. Đừng để tôi gặp được cô. Tới lúc ấy, tôi nhất định sẽ không buông tha cho cô đâu.
Sao thế?

Thấy Kim Ngân vội ngắt điện thoại với vẻ sợ hãi, Đức Trung liền quay sang hỏi.

– Không có gì, đột nhiên em thấy trong người không được khỏe thôi. – Kim Ngân lắc đầu, cố gượng cười để che giấu nỗi lo lắng trên khuôn mặt.

Dường như Đức Trung không tin vào câu trả lời này, anh liếc nhìn chiếc điện thoại trong tay Ngân, cơ hồ hiểu ra phần nào vấn đề. Cuối cùng, anh hỏi với vẻ dò xét:

– Ai vừa gọi cho em vậy?

– Là…

– Vĩnh Khanh à?

Kim Ngân bèn cúi đầu không trả lời. Cái cúi đầu của cô như là cái gật đầu trả lời cho câu hỏi của Đức Trung. Chỉ là…Sao cô thấy lòng hoang mang như thế này. Nghe giọng của Vĩnh Khanh thì hình như là anh đang muốn gặp cô. Muốn gặp cô để làm gì? Để dày vò cô sao? Không, cô không thể để bản thân sa vào vũng lầy lần nữa. Cô đã

Trang: [<] 1, 48, 49, [50] ,51,52 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT