watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11255 Lượt

một chuyện muốn hỏi chị. Được không?
.
.
.
Buổi tối, Kim Ngân có hẹn với một vài người bạn. Vừa biết cô về, họ đã vui mừng tổ chức một buổi gặp mặt tâm sự. Ngồi trên taxi, Kim Ngân mỉm cười vô thức, cô đi lâu như vậy mà mọi người vẫn còn nhớ tới cô. Xem ra, thời gian qua chỉ có một mình cô là vô tâm chẳng dành chút nhớ thương gì cho họ mà thôi.

Tại quán karaoke lúc tám giờ, mọi người đã có mặt đông đủ. Vừa thấy Kim Ngân, họ liền hò reo như nhìn thấy minh tinh điện ảnh. Kim Ngân vội cau may, nói lớn:

– Làm cái gì thế? Tớ không cho chữ ký đâu nhé.

Mọi người bật cười. Một cô bạn trong nhóm vội đứng dậy đưa cho Kim Ngân chai bia rồi đáp:

– Đến muộn, phạt!

Kim Ngân cười khổ. Đây đúng là trò phạt muôn đời của mấy cái hội tụ tập này. Cũng may là cô biết uống bia uống rượu, chứ không thì chẳng biết có còn trụ được tới lúc về không nữa.

Uống hết nửa chai bia, Kim Ngân liếc sang thấy vài người bạn năm xưa còn dắt theo cả vợ của mình đi. Cô chợt thấy chạnh lòng. Cũng đúng, tuổi cũng đã chẳng còn xuân gì nữa, họ có gia đình cũng là điều đương nhiên. Bao năm qua, chỉ có mình cô là sống quên đi cả tuổi của chính bản thân mình. Đến khi nhìn lại mới thấy, bản thân đã sắp già rồi. Phụ nữ thiệt hơn đàn ông ở chỗ, tuổi xuân của họ ngắn ngủi và dễ phai. Những người như cô tầm tuổi này mà chưa có chồng là đã ăn không ngon ngủ không yên vì chuyện hôn nhân, tình duyên rồi. Con gái nếu không biết bấu víu đúng thời điểm thì khi xuân qua, có hối tiếc cũng chẳng kịp nữa.

Bình, một anh chàng khá nhút nhát trong lớp cô ngày xưa bây giờ đã là chủ của một cửa hàng giày khá lớn trong thành phố. Vợ của anh ta rất xinh, xinh theo kiểu hiền dịu. Vừa thấy Kim Ngân vào, cô ấy chỉ cúi đầu xuống chào kèm một nụ cười hết sức nhu mì và dịu dàng. Thiết nghĩ, cô vợ này cũng khá hợp với Bình. Một anh chàng nhút nhát lấy được một cô vợ hiền hậu, xinh đẹp…Âu cũng là xứng đôi vừa lứa.

Tuy nhiên, Bình không như những gì Kim Ngân nghĩ, vừa thấy Kim Ngân uống hết nửa chai bia, anh là người đầu tiên đứng dậy, trên tay cầm một chai bia khác đã bật nắp sẵn và nói:

– Nào, mừng cậu trở về, chúng ta uống với nhau.

Kim Ngân trợn tròn mắt, sau đó quay ra cười và nói với mọi người:

– Này, không phải là tớ nhìn lầm chứ? Đây là Bình “rùa” lớp mình đấy à?

Tất cả mọi người trong phòng liền bật cười. Cả cô vợ của Bình cũng thế. Tuy nhiên, Bình lại không hề nao núng, anh chỉ cúi đầu xuống rồi nói:

– Việt Nam có tuổi rùa đâu nào. Con người ai rồi cũng phải khác đi chứ?

Kim Ngân cúi đầu xuống cười, sau đó ngẩng lên đưa chai bia của mình chạm nhẹ vào chai bia của bình. Cô ngửa cổ uống cạn, như để giữ cho những tâm tư trong lòng không trào ra bên ngoài.

Đúng thế, con người ai rồi cũng phải khác đi, làm gì có ai đứng mãi ở một chỗ được đâu. Nhưng cái quan trọng là họ đang bước những bước đi như thế nào, là tích cực hay tiêucực, là có lợi hay có hại…Kim Ngân không biết ai ra sao, nhưng cô hiểu mình đang bước đi bằng một đôi chân rớm màu và đầy thương tích.

Kim Ngân còn chưa nuốt hết ngụm bia trong họng thì có một cô bạn đã đi tới, rỉ tai cô nói nhỏ:

– Kim Ngân, hôm nay cậu hên thật đấy, vừa trở về đã gặp người cũ.

Kim Ngân nhìn lại cô ấy vẻ khó hiểu. Thấy vẻ khó hiểu đó, cô ta cũng không dài dòng nữa mà chỉ tay về phía trong góc phòng:

– Cậu xem…Là anh ấy đã liên lạc với bọn tớ và mời bọn tớ tới đây đấy.

Kim Ngân cố gắng nheo mắt nhìn người bí ẩn đang ngồi trong góc phòng. Đó là một người đàn ông. Dáng người của anh mang một chút gì đó rất cao ngạo, lạnh lùng. Ánh sáng trong căn phòng không hắt tới, khiến anh trông như một vị chúa tể của bóng tối. Phải mất khoảng hai phút Kim Ngân mới nhìn rõ người này. Vừa lúc đó, có một vệt sáng của đèn ma quét qua khuôn mặt anh khiến Kim Ngân bàng hoàng tới nỗi toàn thân như hóa thành tượng đá. Tuy nhiên, thứ cô nhìn thấy rõ nhất không phải khuôn mặt mà chính là nụ cười của anh.

Vĩnh Khanh? Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?

Kim Ngân sợ hãi lùi lại, đầu óc cô quay cuồng như muốn ngất lịm đi. Nhưng cô không thể ngất vào lúc này được, nếu ngất, anh ta sẽ lại bắt được cô.

Vừa nghĩ tới đó, Kim Ngân đã vội vàng vứt chai bia xuống. Tiễng vỡ choang vang khắp căn phòng, nhạc chưa bật, mọi người đều im bặt nhìn cô. Cô có thể cảm thấy ánh mắt của anh đang chiếu thẳng vào người cô, như ngàn mũi kim đang không ngừng châm chích lên thân thể. Có thể cảm thấy nụ cười nhếch môi của anh đang dành cho cô, tựa như có một khối băng lạnh đập thẳng vào trái tim cô.

Kim Ngân rùng mình, cô hoảng hốt bừng tỉnh rồi liên tục lắc đầu như để giữ cho mình tỉnh táo. Không được, cô phải chạy khỏi đây. Cô nhất định phải thoát khỏi nơi đây. Phải thoát khỏi anh.

Kim Ngân vội vàng mở cửa, không để ý gì đến những người trong phòng đang nhìn theo cô bằng một vẻ hết sức ngạc nhiên. Cô không nói không rằng, chạy thật nhanh ra bên ngoài. Cho dù trời có sập xuống dưới chân thì cô cũng phải chạy. Cô không thể để bản thân mình rơi vào tay anh.

Kim Ngân cứ thế chạy, bỏ quên tất cả lại đằng sau lưng. Cô không biết đôi chân rồi sẽ đưa mình tới đâu, không biết cô có chạy thoát khỏi Vĩnh Khanh được hay không, nhưng cô vẫn chạy, vẫn phải chạy. Khi cần đấu tranh giành hạnh phúc, bản năng trong con người luôn trỗi dậy một cách mãnh liệt. Kim Ngân cũng thế, cô cũng là một con người, cô cũng cần hạnh phúc, cô không thể để bản thân rơi vào tay người đàn ông đó một lần nữa.

– Kim Ngân!

Nhưng thật đáng tiếc, khi cô còn chưa thấy được ánh sáng thì đã bị Vĩnh Khanh kéo vào bóng tối. Tay anh nắm chặt lấy tay cô, à không, phải là bóp chặt lấy tay cô, tựa như muốn xương cô vỡ vụn ra thì anh mới chịu thôi. Kim Ngân vẫn cố gắng vùng ra, cố hét lên:

– Xin anh, xin anh hãy để tôi đi.

Trong sự phồn hoa của thành phố H, có hai con người đang dày vò nhau. Đau khổ là một chuyện, nhưng giữa sự phồn hoa đầy đủ ấy, thứ họ cần nhất đơn giản chỉ là hai chữ hạnh phúc mà thôi.

Kim Ngân liên tục lên tiếng cầu xin, nước mắt cô rơi xuống, hòa cùng sắc màu vàng vọt của ánh đèn đường. Đây là những giọt nước mắt của sự sợ hãi, của tuyệt vọng và của khổ đau. Nhưng anh ta nào có hiểu được đâu. Là do cô và anh đã quá cố chấp, nên trái tim không thể đến được với trái tim. Là do ông trời quá ác độc, nên cô và anh sẽ không thể nhận được một kết cục tốt đẹp.

Vĩnh Khanh vẫn nắm chặt lấy tay của Kim Ngân, trong đôi mắt như có một ánh sáng vụt qua. Anh bật ngờ kéo giật người cô lại về phía mình rồi nói như ra lệnh:

– Nhìn vào mắt tôi.

Kim Ngân không còn cách nào khác đành nhìn thẳng vào mắt của anh ta. Tim cô như run rẩy trước ánh mắt ấy, nhưng cô lại không thể nói được một lời nào.

– Nói cho tôi biết, tại sao năm ấy em giết đứa con của tôi?

Kim Ngân liên tục lắc đầu, cô không biết phải nói gì với anh. Bảo

Trang: [<] 1, 56, 57, [58] ,59,60 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT