watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11242 Lượt

nụ cười gần như là rạng rỡ. Cô không chắc là mình có vui hay không, nhưng chí ít thì cô vẫn cảm thấy ấm lòng. Bố dù có thế nào thì vẫn là bố của cô, là người đã sinh ra cô. Để cô được sống, được yêu và được đau…Cho dù chuyện mười năm trước là do bố cô gây nên, nhưng cô có thể hiểu được những ích kỷ trong lòng ông. Cũng như cô, mười năm trước, cô đã ích kỷ đến mù quáng. Mười năm sau, cuối cùng thì cô cũng đã thấy mình chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi.

Hoàng Mai đứng dậy, cố không để cho mình rơi một giọt nước mắt nào. Chẳng có lý do gì để cô phải khóc cả, mười năm trước cô là một người vô tư, từng nghĩ mình sẽ kiên cường vượt qua tất cả. Cho dù có bị mẹ kế nói ra nói vào thì cô vẫn luôn ngẩng đầu đối mặt với bà ta. Nhưng mười năm sau, chỉ vì một người đàn ông mà khiến cô sụp đổ…nghĩ lại thực khiến cô không cam tâm.

Hoàng Mai cười khổ. Yêu càng nhiều thì càng đau. Nỗi đau về tinh thần còn đáng sợ hơn nỗi đau về thể xác. Cô đã quyết định sẽ quên anh, biết là đau nhưng cô cũng quyết sẽ quên anh đi. Chỉ là, từ bỏ một người dễ thế sao? Không, không dễ một chút nào, nhưng thời gian là vũ khí hủy diệt ghê gớm, tình cảm trong cô chắc chắn sẽ trở thành cát bụi dưới chân nó. Có thể là mười năm, có thể là hai mươi năm, hoặc là cả đời này cũng được…Cô sẽ dành cả đời này để quên anh.

Vĩnh Khanh, kiếp này em đã không thể yêu được anh. Vậy mong sẽ không gặp lại anh ở kiếp sau. Yêu anh quá đau khổ, yêu anh quá khó, mà số phận lại luôn làm chủ em…Có lẽ, chúng ta mãi mãi không dành cho nhau.
.
.
.

Tháng mười vừa tới, bộ phim “rất muốn yêu em” chính thức được bấm máy.

Tại trường quay, đạo diễn Văn Dương đang chỉ đạo cho một số người trong đoàn dựng cảnh. Những đạo cụ cần thiết đều đã được chuẩn bị kỹ càng, dàn diễn viên cũng hết sức chất lượng. Hứa hẹn đây sẽ là một bộ phim lôi cuốn và thu hút người xem.

Quyên Vỹ và Hữu Quân đã có mặt ở trường quay. Cô và anh là diễn viên chính của bộ phim. Cho dù hai người trước kia từng xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, thì công việc vẫn là trên hết. Họ vẫn phải diễn cùng nhau.

Hữu Quân ngồi trên ghế, đọc lại kịch bản một lần nữa. Hình tượng trong phim của anh không khác so với đời thực là mấy. Anh vẫn mặc một bộ quần áo trắng, vẫn là một anh chàng trong mơ của biết bao nhiêu cô gái. Và anh, sẽ phải gặp oan gia của đời mình trong một vụ đụng xe.

– Em ngồi đây được chứ? – Một tiếng nói nhỏ nhẹ vang lên.

Hữu Quân không ngẩng đầu lên, mắt anh vẫn nhìn vào kịch bản rồi nói:

– Cứ tự nhiên.

Quyên Vỹ mỉm cười rồi ngồi xuống. Cô không đọc lại kịch bản mà chỉ hướng mắt nhìn những con người đang dựng cảnh. Đêm qua cô đã không ngủ, vì hồi hộp mà không ngủ. Chẳng hiểu sao khi nghĩ mình đóng phim cùng anh, cô lại hồi hộp đến như thế! Vẫn biết rằng cô và anh sẽ không bao giờ có thể, nhưng cô lại không làm chủ được trái tim của mình.

– OST mà anh sáng tác em đã nghe qua. Rất hay đó! – Quyên Vỹ mở lời khen ngợi.

Hữu Quân gật đầu đáp:

– Cảm ơn!

– Hôm nào có thể sáng tác tặng em một bài không?

– Được!

Quyên Vỹ mỉm cười nhìn nắng tháng mười đổ dài trên mặt đất, trong lòng thấy ấm áp lạ thường. Hóa ra, chỉ một điều nhỏ nhặt thôi cũng khiến cô vui đến vậy. Với cô mà nói, hạnh phúc như một bài toán khó, cô càng cố tìm ra cách giải quyết thì càng bị nó cuốn vào những ưu phiền.

Cô có tất cả những thứ mà người khác mơ ước, nhưng cô lại không có được thứ mình cần. Cô không có được người cô yêu, cô cũng không giữ được anh ấy ở lại bên mình. Cái cô có, chỉ là một tiếng “được” từ anh mỗi khi cô muốn một việc gì đó. Linh hồn và thể xác vốn là hai thứ hoàn toàn khác nhau, mà cái cô cần là linh hồn, là trái tim anh. Tiếc rằng đó chỉ là mộng tưởng của riêng cô mà thôi.

Đạo diễn vỗ tay ra hiệu tất cả vào vị trí, chuẩn bị cho cảnh quay đầu tiên. Hữu Quân đặt kịch bản xuống bàn, sau đó ánh đứng dậy và đưa tay ra trước mặt Quyên Vỹ, nói với một giọng rất lịch sự:

– Hợp tác vui vẻ!

Quyên Vỹ nhìn bàn tay rộng lớn, rồi lại hướng mắt lên nhìn người con trai cao lớn trước mặt mình. Anh ấy vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi. Hai năm qua cô đem lòng yêu anh, nhưng anh chưa một lần đón nhận. Là cô ngốc nghếch hay là do anh quá vô tâm? Thôi bỏ đi, mọi sự đều do ông trời. Duyên phận cũng thế, cô có cố cũng chỉ là tốn công dã tràng mà thôi.

Quyên Vỹ đứng dậy, nắm lấy bàn tay của Hữu Quân rồi đáp lại:

– Hợp tác vui vẻ!

Đạo diễn ở đằng xa luôn miệng hối thúc. Ở trong này, thời gian và cảnh vật nhưđang ngừng lại. Nắng vẫn đổ dài trên mặt đất, chút bụi trần đầu đó vương vào con tim. Quyên Vỹ thấy trong mắt mình như bị nắng nhuộm vàng, cô thấy lòng thanh thản lạ lùng. Vẫn biết buông tay thực không mấy vui vẻ, nhưng cứ đeo mãi một hòn đá nặng trên lưng có khi còn mệt mỏi hơn.

Mong là sau này, tất cả đều sẽ tìm được một vùng trời cho riêng mình.
.
.
.

Trong một tiệm hoa nhỏ, Kim Ngân ngồi giở từng trang báo ra đọc. Vụ giám đốc AP mất tích đang dần lắng xuống. Kim Ngân đọc qua thì thấy hình như người nhà của anh đã đứng ra nói rằng: Vĩnh Khanh chỉ đi du lịch chứ không hề có chuyện mất tích. Kim Ngân thầm cười nhạt, nếu anh ta đi du lịch thì đúng là ông trời đã mở một con đường sống cho cô. Chỉ tiếc là vài ngày trước, anh ta đã suýt giết chết cô. Nghĩ tới đây, Kim Ngân chợt rùng mình, trong lòng như có luồng khí lạnh chạy dọc.

Mấy ngày nay cô không gặp Vĩnh Khanh, và anh ta cũng không tới làm phiền cô. Cuộc sống của cô cứ bình lặng trôi qua như vậy, nhưng chẳng ai biết sau cái bình lặng ấy sẽ là những sóng gió gì đang chờ cô. Kim Ngân đã quá mệt mỏi rồi, cô thấy mình như bị ai đó rút mất từng hơi thở. Tựa như một bông hoa mất rễ bị mặt trời rọi vào, và nó đang héo hon đi từng ngày.

Kim Ngân đặt tờ báo xuống, suy nghĩ lung lắm. Nếu Vĩnh Khanh đã tìm tới đây rồi thì anh ta muốn làm gì cô? Kim Ngân chợt nghĩ nếu anh muốn dày vò cô thì có lẽ cô đã có đủ sức để chịu đựng rồi. Cô đã sống trong đau khổ mười năm, ngay cả cái chết cô cũng không sợ, sự dày vò của anh còn có nghĩa lý gì nữa đây?

Năm nay Kim Ngân 28 tuổi, còn Vĩnh Khanh thì 33, cả hai đã chẳng còn trẻ gì nữa, sống thế này âu cũng là cho qua ngày đi. Cô còn gì để mất nữa đâu!

Đang suy
nghĩ thì cửa tiệm bỗng nhiên mở ra, một người bước vào và nói:

– Xin chào, có thể bán cho tôi một bó hoa hồng được không?

Kim Ngân nhìn vị khách vừa tới. Sau đó, cô liền thốt lên bằng một giọng kinh ngạc:

– Đức Trung, sao lại là anh?

Đức Trung đứng trước lối ra vào, ánh sang nhất thời bị anh che lấp, khiến một khoảng không gian như chìm vào bóng tối. Đức Trung mỉm cười, một nụ cười ấm áp như thường lệ. Bộ comple trên người như tỏa sáng cùng nụ cười của anh.

Sau đó anh không trả lời Kim Ngân mà nhìn ngắm khắp tiệm, rồi mỉm cười nói:

– Chà, giờ thành cô

Trang: [<] 1, 63, 64, [65] ,66,67 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT