watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11248 Lượt

kia đã không giữ đúng lời hứa, vậy hà tất bà phải bỏ lỡ cơ hội một lần? Huống hồ, bà thực sự đã thích bố của Vĩnh Khanh.

Thời gian như nước chảy mau, khi Linh được hai tuổi thì người đàn ông đó quay về. Nghe tin bà đã lấy chồng, ông rất tức giận. Ông ta hẹn bà đến một quán cà phê để nói chuyện. Trong buổi chiều buồn ngày hôm đó, lần đầu tiên bà cảm nhận được nỗi đau không thể đến bên một người là như thế nào.

“Tại sao cô lại lấy hắn ta?”- người đàn ông kia nói.

“Bởi vì anh không trở về.” – Bà Hải đáp.

“Chẳng phải tôi đã trở về rồi hay sao?” – Ông ta gần như tức giận.

Bà Hải nhấp một ngụm cà phê. Giờ đây, bà không còn là cô bé 17 tuổi ngây thơ ngày trước nữa rồi. Năm năm đã trôi qua, trái tim bà dành cho ông cũng đã mệt mỏi mà ngủ quên ở một góc trời nào đó. Và chắc chắn, bà sẽ không bao giờ có cơ hội tìm lại.

Bởi vì bà đã là vợ của người ta.

“Lam, xin anh hãy quên em đi. Tất cả những gì trước kia đều chỉ là hồi ức. Giờ đây em là người đã có gia đình. Chúng ta…vốn đã không còn đi chung một con đường nữa rồi.”

Vốn đã không còn đi chung một con đường?

Người đàn ông đó cười lạnh. Nụ cười ấy như một lưỡi dao ông tự cầm đâm vào trái tim của mình. Ông đau đớn, nhưng không biết làm cách nào để khiến mình bớt đau.

Đúng thế, năm năm ông vật lộn với bọn trùm thuốc phiện ở khu vực Tam

Giác Vàng bên Thái Lan để trở về đây gặp lại người ông yêu, cuối cùng cái ông nhận được lại chính là một câu nói “vốn đã không cùng đi trên một con đường” của bà. Cuộc đời này thực bất công, ông trời thực độc ác. Khi ông đang vui mừng được gặp lại người xưa, khi ông đặt chân lên mảnh đất quê hương này ông đã nghĩ, việc đầu tiên ông cần làm là cầu hôn bà. Ấy thế mà…giờ người đã không còn là của ông nữa. Ông cố gắng kiếm tiền, cố gắng vật lộn với tử thần là vì cái gì đây?

“Cô bảo là tôi hãy quên cô đi ư?” – Người đàn ông nói gằn – “Cô nghĩ tôi sẽ quên cô được hay sao?”

Choang!

Tách cà phê bất ngờ bị người đàn ông đó đập xuống nền đất lạnh. Những người trong quán ai nấy đều hoảng sợ quay ra nhìn, nhân viên phục vụ cũng không ai dám đến gần. Ánh mắt của người đàn ông ấy giờ đây sao mà đáng sợ. Trong đó đang vằn vện những tia máu đỏ, như biểu lộ cho sự tức giận đến cực điểm.

Tuy nhiên, bà Hải vẫn ngồi yên lặng. Không hề tỏ ra chút sợ hãi. Trong đôi mắt bà chỉ ngập tràn đau thương và nuối tiếc. Chẳng ai biết, bà đang suy nghĩ gì trong cái đau thương tràn ngập đó.

Người đàn ông đó nhặt lấy một mảnh vỡ lên rồi cứa vào lòng bàn tay mình. Máu đỏ trào ra khiến những người xung quanh sợ hãi la ó. Nhưng cả thế giới này, cả thế giới này chỉ còn lại hai con người kia thôi.

“Hải, em nói đi, làm sao tôi có thể quên em? Ngay cả khi máu tôi đã nhỏ xuống, máu từ tim tôi đã chảy ra rồi tôi cũng không thể quên được em. Em có biết không?”

Bà Hải hoảng hốt chạy lại. Bịt lấy vết thương trên tay người đàn ông đó rồi quay ra nói vội với nhân viên phục vụ:

“Xin cô, mau cho tôi bông băng và thuốc!”

Cô phục vụ thấy vậy liền gật đầu rồi chạy đi lấy. Lúc này, bà Hải mới ngẩng đầu lên nói:

“Anh không quên được tôi, nhưng tôi thì đã quên anh rồi. Chúng ta, đời này kiếp này không thể ở bên nhau.”

Ngay khi nghe những lời nói đó, người đàn ông bất ngờ đẩy mạnh bà Hải ra một cách tức giận. Hóa ra là thế, hóa ra bà đã quên ông. Người phản bội không phải là ông, ngay từ đầu, bà ta vốn là người ham hư vinh và tiền tài.

Ông nghiến rằng, chỉ tay vào bà và nói:

“Tôi nhìn lầm cô. Hóa ra, cô cũng chỉ tầm thường như bao nhiều người khác mà thôi.”

Bà Hải nhếch môi cười nhạt:

“Đúng, là tại anh nhìn lầm tôi.”

“Được, cô muốn đời này kiếp này chúng ta không thể ở bên nhau. Vậy cô cũng đừng mong tôi đời này kiếp này thôi hận cô.”

Nói rồi ông ta bỏ đi. Dáng ông hòa tan vào trong màu ráng chiều đỏ như máu ấy. Bầu trời dường như đang dần sụp đổ dưới chân ông.

Bà Hải ngồi lại trong quán, nhìn theo người đàn ông đó khuất xa dần trong tầm mắt. Bà cúi xuống cười, nước mắt theo đó chảy vào bờ môi. Đau xót.

“Xin lỗi!”
.
.
.
Tất nhiên là Linh không thể biết được chi tiết những chuyện đó, chính vì vậy mà khi nghe xong câu chuyện về hai mươi năm trước, bà Hướng đã hỏi cô một cách khó hiểu:

– Chuyện của mẹ con thì có liên quan gì tới chuyện của Vĩnh Khanh và Kim Ngân?

– Mẹ không tò mò người đàn ông đó là ai sao?

Bà Hướng suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu và nói:

– Không. Nhưng là ai thế?

– Là bố của Hoàng Mai.

Như một tiếng sét đánh ngang tai, bà như không thể tin được những gì mà Linh vừa nói. Người đàn ông mà Hải yêu năm xưa là bố của Hoàng Mai ư? Không thể nào, trái đất này không thể tròn đến như vậy. Sự trùng hợp này…sao giống với sự sắp đặt của ông trời đến vậy. Chẳng lẽ tất cả đều đã là số mệnh rồi hay sao?

– Linh, ý con là…

Linh hít một hơi sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt bà Hướng và trả lời:

– Vâng, tất cả những chuyện của mười năm về trước đều là do bố của Hoàng Mai đứng đằng sau. Chính ông ta là người đã sai Hương Liên và Minh Duy đi làm những việc đó.

– Nhưng Hoàng Mai là con gái của ông ta cơ mà? – Bà Hướng kinh ngạc nói.

– Đúng, nhưng con gái ông ấy lại yêu con trai của kẻ mà ông căm ghét nhất – bố của con. Vậy nên bằng mọi cách, ông ta đã ngăn chặn chuyện này. Tuy nhiên, ông Lam không biết Hoàng Mai đã mang thai đứa con của Vĩnh Khanh. Ngay khi thấy con gái phải vào viện thì ông ta có hối hận cũng không kịp nữa rồi.

Một thoáng yên lặng qua đi, bà Hướng bắt đầu thấy mọi chuyện hình như càng ngày càng rắc rối hơn. Những chuyện này còn liên quan đến cả những người đi trước, ngay cả bà cũng dần dần bị nó cuốn vào một mê cungvới trăm ngã rẽ, không biết nên rẽ đường nào mới là lối thoát cho riêng mình.

Lúc sau, bà Hướng mới nói:

– Linh, con hãy giải thích câu chuyện này một cách dễ hiểu cho mẹ nghe xem. Thực sự thì mẹ thấy mọi thứ đang dần trở nên rắc rối, không biết câu chuyện này giúp được anh con, Kim Ngân và Hoàng Mai không nữa.

Linh gật đầu rồi đáp:

– Chị Hương Liên nói Hoàng Lam từng một thời làm cho một tổ chức buôn bán thuốc phiện bên Thái Lan. Sau những phi vụ đó, ông ta đã kiếm được không ít tiền và trở về Việt Nam sống cuộc đời còn lại bên người vợ của mình. Nhưng không may sau đó, vợ ông, cũng là mẹ của Hoàng Mai mất sớm nên ông ta đã cưới một người vợ khác.

Vì không muốn con gái mình yêu Vĩnh Khanh, nên ông đã sai Minh Duy ngăn chặn những việc này. Minh Duy ngày trước vốn dưới trướng của Hoàng Lam nên nhận nhiệm vụ này cũng là lẽ đương nhiên. Hơn nữa, trong tay Hoàng Lam còn có nắm giữ một hồ sơ gây án của Minh Duy.

Hương

Trang: [<] 1, 61, 62, [63] ,64,65 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT