|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hà tất phải tỏ vẻ bí mật.
Linh hít một hơi như để tiếp sức, cô không hiểu sao khi đối mặt với những câu hỏi mà mình đã chuẩn bị cô lại thấy căng thẳng như vậy. Cũng có lẽ sự thật mà Hương Liên sắp nói sẽ liên quanđến hạnh phúc cả đời của anh trai cô, cho nên cô mới cảm thấy tâm lý bị đè nặng đến như vậy.
“Mười năm trước, chị biết chuyện của anh trai em đúng không?”
Hương Liên không hề do dự, cô đáp lại:
“Phải, chị biết. Nhưng em đừng mong chị sẽ nói cho em.”
Vừa mới cho cô nhìn thấy chút nắng ấm, rồi lại dội một gáo nước lạnh vào người cô, đây đúng là tác phong của chị Hương Liên. Chị ta lúc nào cũng như vậy, không lạnh lùng, tàn độc thì không chịu được. Lúc nào cũng phải làm cho người ta phát điên phát giận lên thì mới thôi. Chị ta sợ rằng cả thế giới này quên chị ta là Hương Liên hay sao?
Từ xưa đến nay, Linh rất giỏi trong khoản ăn nói và thuyết phục người khác. Mong rằng lần này cô cũng thành công.
Với bà chị lạnh như băng đá và tính tình cứng như sắt thép này, tốt nhất là nên nói nhẹ nhàng một chút.
“Chị Hương Liên, em là em gái của Vĩnh Khanh, em thực sự muốn hiểu chuyện của anh ấy. Bây giờ chỉ có chị mới cứu được anh ấy thôi, vậy nên mong chị hãy nói cho em biết.”
Hương Liên nhếch môi cười, màu son đỏ như cũng rộ lên tô điểm cho cái cười nhạt nhẽo ấy:
“Cô đừng có dùng miệng lưỡi của mình để thuyết phục tôi. Mười năm trước, chính tôi là người đã đẩy anh cô đến vực sâu không đáy. Vậy hà cớ gì mười năm sau, tôi phải vớt anh ta lên?”
“Em…- Linh bỗng nhiên không biết nói lời nào. Đúng là cô không hiểu gì về tính của bà chị này, cũng không hiểu rõ lắm chuyện của mười năm về trước. Nhưng bây giờ, chỉ có mình cô biết Hương Liên là người giữ chìa khóa, và chỉ có chị ấy mới có thể đưa mọi chuyện ra ánh sáng được thôi.”
Hít một hơi thật sâu nữa, Linh quyết định nói:
“Vậy cứ coi như đây là một cuộc trao đổi nhé? Chị nói cho em biết chuyện của mười năm về trước, còn em thì…tùy chị.”
Linh không biết mang bản thân ra đặt cược có làm Hương Liên lung lay quyết định được hay không, nhưng trong tình cảnh này thì cô không còn cách nào khác. Hương Liên là một con người kiên định, lạnh lùng, trừ những chuyện ảnh hưởng tới chị ta, gây bất lợi cho chị ta ra, còn lại thì đừng hòng sẽ làm chị thay đổi quyết định.
Hữu Quân đang lái xe nghe vậy liền cười và nói:
” Sao mà phải như vậy chứ? Có một câu chuyện thôi, hà tất phải mang bản thân ra đặt cược”
Hương Liên hơi nghiêng đầu suy nghĩ, những chuyện của mười năm về trước đúng là cô biết, thậm chí, cô còn là người nắm rõ, nhưng cô lại không thể nói ra. Anh Minh Duy đã vào tù, coi như một đầu mối đã bị bịt, nhưng còn cô? Cô phải sống để giữ mãi bí mật này ư? Cô bắt đầu thấy mệt mỏi rồi, bắt đầu thấy bản thân rệu rã với trò chơi này rồi. Để đổi lại được cái gì chứ? Anh trai cô chẳng phải cuối cùng vẫn vào tù hay sao? Mười năm trước cô ngây ngô, mười năm sau tại sao cô vẫn phải làm một con người ngốc nghếch như thế?
Hương Liên thở một hơi dài, cô nhìn đường phố qua bên ngoài ô cửa. Phát hiện ra tuổi xuân đã bị thời gian vùi lấp ở một nơi nào đó, mãi mãi không thể quay lại được nữa. Hóa ra, cô đã giữ được bí mật đó mười năm rồi cơ đấy. Từ sau cái buổi chiều nhận lấy số tiền đó và toàn bộ hồ sơ gây án của anh trai cô…Cô đã bỏ sang Mỹ, quyết định là sẽ không bao giờ trở về.
Và cuối cùng thì cô vẫn phải quay lại đây, kể lại câu chuyện đã khiến mình tức giận suốt mười năm qua.
Hương Liên ngoảnh đầu lại nhìn Linh, trong ánh mắt cô, vẻ mệt mỏi hiện lên như một màn sương mù. Cô nói:
“Được, chúng ta trao đổi điều kiện. Chị kể chuyện, còn em…Tùy chị! Như lời em nói nhé”
Linh gật đầu:
“Được, cứ quyết định thế đi.”
.
.
.
Khi Linh còn đang suy nghĩ về câu chuyện của Hương Liên thì bà Hướng đã từ trong phòng ngủ bước ra. Bà vẫn đẹp như vậy, nét quý phái toát ra từ chiếc nhẫn ngọc màu đen ở tay.Màu tím nhạt của chiếc váy khiến bà trông thật quý phái. Quanh cổ của chiếc váy đó là một hàng đá quý xếp so le nhau, dưới ánh sáng, những viên đá tím như rộ lên đầy lấp lánh. Đây là chiếc váy mà Vĩnh Khanh đã mua tặng bà trong lần sinh nhật thứ 50. Lúc đầu bà không thích màu của nó lắm, vì từ xưa đến nay, bà chỉ trung thành với màu đen. Nhưng đến bây giờ, bỗng nhiên trong lòng lại cảm thấy màu tím này có một ma lực gì đó khiến bà bị thu hút, muốn nhìn nó thật lâu và mặc nó thật lâu.
Màu tím tượng trưng cho sự thủy chung. Chồng ba năm xưa đã không thể thủy chung với bà, nhưng bà tin, con trai bà l
à người đàn ông chung tình nhất thế gian này.
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Linh, bà Hướng liền mỉm cười nói:
– Sao thế? Có chuyện gì mà mới sáng ra đã chạy tới đây thế này?
Linh bước vội đến chỗ bà Hướng, vẻ bồn chồn trong ánh mắt vẫn chưa hề mất đi. Cả đêm qua cô đã không ngủ được. Nếu không phải vì sợ ảnh hưởng tới giấc ngủ của mẹ thì cô đã chạy đến tìm bà ngay rồi. Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc trời sáng, nên vừa mới sáu giờ cô đã chạy đến đây ngay.
– Mẹ, mọi chuyện của mười năm trước con đã biết được hết rồi.
Bà Hướng liền quay lại nhìn Linh, hỏi vội:
– Con bảo gì? Chuyện nào?
– Chuyện của anh Khanh, Kim Ngân và Hoàng Mai. Uẩn khúc trong câu chuyện này cuối cùng con cũng tìm ra rồi.
Bà Hướng vội nắm lấy tay Linh, trong đôi mắt như có một ánh sáng lướt qua. Tựa như là hy vọng và mong chờ. Thực tốt quá, nếu mọi chuyện có thể được tháo gỡ thì chuyện của bọn trẻ cũng coi như là có chút hy vọng rồi. Bà Hướng nói:
– Con mau kể cho mẹ nghe. Không chừng, đây chính là cơ hội do ông trời ban xuống cho Vĩnh Khanh.
Linh gật đầu, kéo bà Hướng ngồi xuống ghế và bắt đầu kể.
Hai mươi năm trước.
“Hải, đợi anh. Đợi anh về, anh nhất định sẽ cầu hôn em – Người đàn ông đó đã cầm tay mẹ của Linh nói như vậy.”
Còn mẹ cô hồi đó vẫn còn là một người con gái xinh đẹp, trái tim mới lần đầu rung động. Sau khi nghe những lời nói như vậy, bà chỉ biết cảm động gật đầu. Trong lòng tự hứa rằng, nhất định phải đợi anh ấy về.
Nhưng mọi thứ trên đời này đều không dễ dàng mà đạt được. Thời gian cứ thế trôi qua, ba năm không có lấy một dòng thư hồi âm, không có một sự liên lạc từ người đàn ông đó. Mẹ của cô cứ đợi trong câm lặng. Nước mắt đã cạn khô, trái tim cũng héo rút đi từng ngày. Có lẽ, ông ấy đẫ quên bàrồi. Cho đến năm bà 20 tuổi, khi hy vọng chờ đợi đã bị thời gian vùi lấp hoàn toàn, bà gặp được ông Hướng – bố của Vĩnh Khanh. Khi ông nói muốn lấy bà làm vợ, nhưng là làm vợ hai, chẳng hiểu sao bà lại đồng ý và gật đầu không chút suy nghĩ. Thực ra, trái tim con người rất khó hiểu. Nó có thể dành cho một người, nhưng nó không chắc chắn có thay đổi hay không. Song, trong hoàn cảnh này, bà Hải không hề thay đổi, chỉ là bà đang sợ. Người bà yêu trước
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




