|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nhếch môi nói:
– Linh thì không sao, nhưng mà Hữu Quân à, chẳng phải mười phút nữa là em phải quay rồi hay sao? Em định đi thế nào đây?
Hữu Quân nghe vậy mới nhớ ra là mình còn phải quay phim. Đạo diễn chỉ cho anh nghỉ nửa tiếng, mà nửa tiếng thì cũng sắp qua rồi. Anh đành nhìn Linh với vẻ ngậm ngùi rồi gật đầu ngồi xuống.
Linh thấy vậy liền bật cười. Cô vỗ vai anh, nói:
– Được rồi được rồi, em bắt taxi đi cũng được.
Ngay sau đó, Linh rời khỏi quán cà phê. Khi chỉ còn lại hai người, Hương Liên liền đá nhẹ vào chân của Hữu Quân và hỏi:
– Sao cậu làm gì mà chần chờ thế? Tôi đã cho cậu cơ hội rồi đấy.
Hữu Quân cau mày đáp:
– Chị không thấy là làm theo cách đó quá bỉ ổi hả?
– Có gì mà bỉ ổi chứ?
– Chỉ vì vài cái bí mật của chị mà bắt cô ấy yêu em. Ngay cả em cũng thấy thực khó chịu.
Hương Liên nhướn mày nói:
– Thế cậu định cứ thế mà chờ cô ấy ư?
Hữu Quân không trả lời ngay, một lúc lâu sau anh
mới khẽ đáp:
– Là em tự mua dây buộc mình. Thôi kệ đi!
Hương Liên bật cười, cô cười một cách rất thoải mái. Trong quán cà phê yên tĩnh, tiếng cười của cô như phá hỏng cả bầu không khí, khiến một số người phải khó chịu mà quay ra nhìn. Nhưng không ai ngăn được cô cười, đó là tự do của cô. Sau đó, Hương Liên khẽ đằng hắng giọng và uống nốt tách cà phê. Đôi môi đỏ in lên thành tách, khiến cho nó càng trở nên quyến rũ.
Cô đang nghĩ, con người vẫn thế, vẫn thích tự mua dây buộc mình. Rồi khi có một con dao bên cạnh, họ sẽ cố tỏ ra mình là một người ngay thẳng và nói với đời rằng: “Tôi ổn!” Và ngay sau đó, họ sẽ hối hận với hai từ: “Nếu như…”
.
.
.
Linh đến công ty AP – nơi Thiên Hoàng đang làm việc. Cô không hỏi nhân viên trực ởdưới sảnh mà bước thẳng lên phòng làm việc của anh.
Lúc đó, Thiên Hoàng đang bận làm việc với chiếc máy tính của mình. Bàn tay anh gõ nhẹ trên bàn phím, ánh mắt tập trung cao độ, tựa như không thứ gì có thể làm ảnh hưởng tới anh.
Ngay sau đó, có tiếng gõ cửa vang lên. Thiên Hoàng vẫn không mảy may để ý, cả khuôn mặt chìm dần trong ánh sáng trắng.
Cộc cộc cộc…
Linh vẫn kiên nhẫn gõ cửa, trong lòng nóng như có lửa đốt. Không biết anh trai cô đang làm gì mà không mở cửa, cũng không thèm lên tiếng trả lời cô.
– Vào đi! – Tiếng nói khàn khàn đặc trưng của Thiên Hoàng vang lên khiến Linh thở phào nhẹ nhõm. Ngay sau đó, cô đẩy cửa bước vào.
Thiên Hoàng không ngẩng mặt lên nhìn cô em gái của mình. Những ngón tay dài vẫn lạch cạch trên bàn phím máy tính như để giữ cho mình sự yên tĩnh và kiên trì với công việc. Một lúc lâu sau, Thiên Hoàng mới hờ hững hỏi:
– Em tới đây làm gì?
Linh đáp:
– Em tới đây để hỏi anh.
– Hỏi gì?
Linh chần chừ một hồi lâu rồi nói:
– Anh sắp quay lại Mỹ à?
Thiên Hoàng vẫn không hề nhìn Linh, đáp:
– Ừ. Thì sao?
Lần này, Linh không thể bình tĩnh được nữa. Cô đi tới, đưa tay tắt phụt màn hình máy tính. Sau khi nhận lấy một ánh nhìn hết sức lạnh lùng của Thiên Hoàng, cô mới cố chấp vênh mặt lên hỏi lớn:
– Tại sao phải quay lại? Anh không đi ngăn cản đám cưới của hai người đó sao?
Thiên Hoàng vẫn hờ hững nói:
– Hai người nào?
– Kim Ngân và Đức Trung.
– Anh không quen.
– Anh…
Linh không biết phải nói sao cho Thiên Hoàng hiểu nữa. Cô thấy mình đúng là một con người mâu thuẫn. Trước kia thì cô chỉ mong anh trai cô hãy tránh xa Kim Ngân ra, mong hai người họ hãy buông tha cho nhau. Nhưng khi thấy Kim Ngân sắp tổ chức đám cưới với Đức Trung, trong lòng cô lại có gì đó nổi lên, như là không cam tâm.
Đúng thế, là cô không cam tâm. Người ngoài cuộc như cô đã không cam tâm, vậy sao anh cô lại có thể cam tâm cho được? Cảm giác những gì đang diễn ra trước mắt tựa như một bộ phim dài tập. Có cao trào, có khúc mắc và có những thứ khiến người ta phải khó chịu. Cô là người ngoài, có thể không hiểu được những ý tứ, những tâm tư của người trong cuộc…Nhưng cô thực sự vẫn muốn họ được hạnh phúc.
Tình yêu là vĩnh cửu.
Thù hận chỉ là nhất thời.
Không có ai vừa yêu vừa hận được. Cũng chẳng có ai hận mãi được người mình yêu. Đó là những lời nói nước đôi. Tình yêu là thứ thiêng liêng và chân thành, tuyệt đối sẽ không để chút gì đó u tối xen lẫn vào làm mất đi dư vị của nó. Và Linh tin, anh trai cô nhất định vẫn còn yêu Kim Ngân.
Linh thở dài, đặt bàn tay mình lên vai của Thiên Hoàng rồi nhẹ nhàng nói:
– Chẳng phải là anh đã biết chuyện của mười năm về trước rồi ư? Sao anh vẫn cố chấp như thế?
Thiên Hoàng không trả lời câu hỏi của Linh, anh chỉ nói:
– Bao giờ thì em về lại Mỹ? Nghe nói là tuần sau phải không? Vậy tuần sau anh sẽ đi cùng em nhé?
– Anh – Linh cau mày nói – Sao anh lại phải làm như vậy? Em tưởng hôm đó anh đã nói hết mọi chuyện cho chị ấy biết rồi?
Thiên Hoàng thở dài, anh cũng đặt bàn tay mình lên tay cô, nắm nhẹ. Sau đó ánh ngửa đầu ra sau và nói:
– Không được đâu, đó là hạnh phúc mà cô ấy đã chọn.
Linh bỗng lặng người không nói gì nữa. Chính xác là không biết phải khuyên anh cô như thế nào. Chuyện tình yêu thật khó đoán, số phận vốn đã an bài. Cô chỉ là người ngoài cuộc, đâu có quyền thay đổi tất cả mọi chuyện? Huống hồ, những chuyện đó đã được tạo nên từ mười năm. Số thời gian dày đặc như bụi mù ấy có thể thao túng được tình cảm của những người xung quanh cô. Tất cả, đều không thể thoát ra khỏi phạm vi của nó.
Linh thở dài nhìn Thiên Hoàng, trong lòng không ngừng trào lên những đợt sóng nhỏ. Cô thấy có gì đó đang âm thầm luồn chảy trong tim. Như là một thứ tình cảm thương xót và tiếc nuổi.
Nếu còn có duyên, họ chắc chắn sẽ còn gặp lại.
Làn khói thuốc màu xanh xám vờn nhẹ trong không khí, một người đàn ông đang mặc bộ đồ chú rể ngồi trên chiếc ghế da màu đen. Anh lắng nghe tiếng người ồn ã ở bên ngoài, rồi lại đắm chìm trong sự im lặng trong căn phòng này. Bất giác, môi khẽ nở một nụ cười.
Hay thật, vậy là anh đã sắp có vợ rồi. Anh sẽ không phải tối ngày tìm cách tránh mặt bố mẹ nữa. Và hai năm sau, anh sẽ cho họ một đứa cháu nội. Họ sẽ rất vui mừng cho xem!
Nhưng người anh cưới là ai đây? Cô là một người con gái rất xa vời. Là một người khác anh. Là một người mà anh sẽ không bao giờ với tới. Hôn nhân đối với anh đã chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Không hạnh phúc, không thiêng liêng, không lãng mạn…Tất cả, đều chỉ thoáng qua như một lần chớp mắt.
Đức Trung nhìn chiếc điện thoại trong tay mình, nó im lìm nằm đó như chờ đợi anh gọi cho một người. Anh mím môi, rồi cuối cùng cũng mở danh bạ tìm số điện thoại của Kim Ngân và nhấn nút gọi.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Thời gian cứ thế trôi qua trong sự chờ đợi. Anh không cảm thấy hồi hộp, nhưng dường như lại có một thứ gì đó đang đè nén lên trái tim, khiến anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




