|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thấy nặng nề vô cùng.
– Alo!
Bất ngờ, Kim Ngân bắt máy làm Đức Trung khẽ giật mình. Anh đằng hắng một tiếng rồi nói:
– Em…không sao chứ?
Ở đầu giây bên này, Kim Ngân khẽ mỉm cười. Cô ngắm mình trong gương, nhìn bộ trang phục mà mình đang mặc, rồi nhìn cả nét mặt của chính mình. Sau đó, cô đáp:
– Sao là sao? Em ổn mà.
– Vậy hả? Còn ba tiếng nữa thôi, anh muốn hỏi em một câu.
– Được, anh hỏi đi!
Kim Ngân biết Đức Trung sẽ không hỏi ngay. Anh nhất định sẽ do dự một hồi lâu. Và cô cũng đoán được câu mà anh sắp hỏi.
Một thoáng im lặng trôi qua, Kim Ngân vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Cô với tay lấy đôi guốc được chuẩn bị ở gần đó, rồi xỏ vào chân cho mình. Mọi người đã ra ngoài hết, chỉ còn mình cô trong này. Nếu bây giờ cô bỏ trốn thì cũng chẳng ai biết, nhưng tại sao cô lại phải bỏ trốn? Cô sắp lấy chồng rồi, chồng cô là người đàn ông thập toàn thập mỹ, là người khiến cho rất nhiều phụ nữ phải mơ ước. Tại sao cô lại phải bỏ trốn khỏi anh?
Bây giờ anh muốn hỏi cô một câu, chỉ cần anh hỏi một câu này nữa thôi là cô và anh sẽ là vợ chồng. Cho dù chưa có ai công nhận, nhưng trong lòng anh và cô có lẽ đã công nhận nhau rồi. Chỉ cần thế thôi là đủ.
Một lúc lâu sau, Đức Trung nói:
-Tại sao lại thế?
– Gì cơ?
– Tại sao lại lấy anh?
Kim Ngân cười, một nụ cười nhạt. Đúng vậy, cô đã đoán được câu hỏi này của anh, nhưng đáng tiếc, cô chưa chuẩn bị câu trả lời cho riêng mình.
– Câu hỏi đó có cần thiết không? – Kim Ngân hỏi.
– Có, rất cần thiết. – Đức Trung đáp.
– Vậy – Kim Ngân dừng lại, trong đầu cô có rất nhiều thứ vụt qua. Trong phút giây ấy, cô thấy Vĩnh Khanh của mười năm trước đang mỉm cười với cô. Cô nhìn thấy người con trai với dáng người cao cao, mặc bộ đồ thể thao màu trắng đứng trú mưa ở trước cửa của một quán ăn ven đường. Cô nhìn thấy người đàn ông tên Thiên Hoàng đang vươn tay ra ôm cô. Cô nhìn thấy người đàn ông thích mặc chiếc áo sơ mi màu đen hôn cô. Cô nhìn thấy Vĩnh Khanh của mười năm sau đang tức giận chạy đi tìm cô…Mọi thứ đều hỗn độn mà hiện về. Kim Ngân không biết tại sao mình lại nhớ những thứ đó, cũng không biết tại sao người ấy lúc nào cũng nằm trong tâm trí cô. Cô chỉ biết rằng, khi do dự, nó lập tức như một ngọn sóng thần đánh vào tâm trí, khiến cô chao đảo và không biết phải chống trả lại như thế nào. Kim Ngân hít một hơi rồi nói – Anh cảm thấy không an tâm?
– Anh chỉ muốn hỏi tại sao thôi! – Đức Trung khẽ cười.
– Anh biết mà!
Kim Ngân chỉ đáp gọn một lời như vậy, nhưng ba từ đó đã bao hàm cho tất cả. Cô biết trong lòng anh hiểu. Anh hiểu câu trả lời đó mang nghĩa như thế nào.
Sau một hồi im lặng, Đức Trung chỉ khẽ nói:
– Anh biết rồi, chúng ta sẽ gặp nhau sau nhé.
– Được, gặp nhau sau.
Kim Ngân ngắt máy rồi đặt điện thoại lên trên bàn. Khẽ thở dài một tiếng, như là muốn trút hết nỗi lòng ra bên ngoài. Cho dù cô biết, mình có thở dài hàng nghìn lần thì nỗi buồn vẫn còn nơi đây, sẽ mãi mãi không thể phai mờ.
Cô đã quyết định rồi, và sẽ không được quyền thay đổi nữa. Ông trời không muốn cô được hạnh phúc, cô cũng không có cách nào chống trả để giành lại hạnh phúc. Nên đành vậy, đành để đời này kiếp này, cô chỉ đáng nhận lấy đau thương mà thôi.
Kim Ngân ngắm mình trong gương một lần nữa, tự nhủ với lòng rằng: “Cố gắng lên nào! Chỉ cần chút nữa thôi là mày sẽ không còn cô độc nữa. Nhất định sẽ không cô độc nữa đâu.”
Đúng lúc ấy có tiếng gõ cửa vang lên. Kim Ngân nghĩ là người chuẩn bị váy cưới hay nhân viên trang điểm gì đó nên đáp hờ hững:
– Vào đi.
Nhưng không ngờ, người bước vào lại chính là Hoàng Mai.
Kim Ngân đứng lặng một hồi. Cô mở to mắt nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình. Hoàng Mai mặc một chiếc váy màu trắng thanh thoát, rất giống một tiểu thư khuê các. Đã lâu lắm rồi Kim Ngân không thấy Hoàng Mai trong hình dạng này. Mười năm nay, cô đã quen với bộ quần áo bệnh nhân kẻ sọc rộng thùng thình của cô ấy. Bây giờ thấy Hoàng Mai xuất hiện bằng một dáng vẻ dịu dàng và xinh đẹp như vậy, thực khiến Kim Ngân cảm thấy bất ngờ.
– Sao cậu lại tới đây? – Kim Ngân hỏi bằng một vẻ ngạc nhiên.
Hoàng Mai bước đến, cô mỉm cười rồi nói:
– Đã lâu rồi không nói chuyện, hôm nay mình tới cũng vì việc này.
– Cậu, muốn nói chuyện với mình ư? – Kim Ngân càng ngạc nhiên hơn.
Hoàng Mai gật đầu. Trong ánh mắt cô như có một thứ ánh sáng vụt qua. Giống như một ngôi sao băng ngang qua bầu trời đêm, khiến người ta vừa bất ngờ mà cũng vừa hụt hẫng.
– Kim Ngân, mình có rất nhiều chuyện muốn nói cho cậu biết. Cậu nhất định phải nghe.
– Chuyện gì? Cậu định ngăn cản mình lấy Đức Trung ư?
– Phải – Hoàng Mai gật đầu. Rồi cô nói tiếp – Mình muốn nói lại chuyện của mười năm về trước.
Kim Ngân hơi lùi lại, cô nhếch môi cười nhạt, đáp:
– Vậy thì thôi đi. Tôi không muốn nghe, không muốn nghe bất cứ một câu chuyện gì liên quan đến nó nữa. Mười năm đã là quá đủ rồi. Tôi muốn bắt đầu lại, tôi muốn mình hạnh phúc…Cậu hãy về đi.
– Kim Ngân…- Hoàng Mai gọi tên Kim Ngân. Không gian bất giác trở nên yên lặng.
.
.
.
“Kim Ngân, Vĩnh Khanh vừa gửi một bức thư cho mình. Cậu có muốn đọc không?”
Kim Ngân nhìn ánh mắt long lanh của Hoàng Mai, thấy được trong đó sự hạnh phúc vô hạn. Cô cười ngậm ngùi, rồi đón lấy bức thư của Hoàng Mai một cách rất chân thành và đọc nó cũng bằng một sự chân thành tuyệt đối.
Những dòng chữ nghiêng nghiêng trên dòng kẻ, như khiến tâm trạng cô nghiêng theo nét chữ đó. Anh đã viết những lời tận trong trái tim, anh đã nói rằng anh yêu cô ấy. Anh muốn mời cô ấy đi ăn cơm, rồi xem phim như cách mà mấy gã trai trong phim truyện vẫn thường làm. Và điều ấy khiến Kim Ngân cảm thấy đau đớn.
“Hoàng Mai, hôm qua Vĩnh Khanh cũng viết thư cho cậu nhỉ? Thích thật đấy, anh ấy thật lãng mạn.” Kim Ngân nói bằng một giọng nhẹ nhàng. Cô đang buồn thì phải.
Hoàng Mai mỉm cười:
“Có gì mà lãng mạn đâu chứ? Bây giờ muốn theo đuổi ai, người ta đều dùng cách này mà.”
Kim Ngân cúi đầu không nói gì, cố gắng che giấu những tâm tư thầm kín của mình. Nó là của riêng cô, và cô không thể để ai biết được điều đó. Hoàng Mai đã có Vĩnh Khanh. Còn cô, cô chỉ có một mình với bầu tâm sự không biết nói cùng ai này thôi.
Vĩnh Khanh đã theo đuổi Hoàng Mai. Kim Ngân cô đâu còn hy vọng nào nữa.
Nhưng Kim Ngân không biết rằng, những bức thư mà cô đọc được đều là những thứ không có thật. Nó không phải của Vĩnh Khanh, cũng không phải của Hoàng Mai. Nó được viết lên như để làm một vũ khí đẩy lùi tình địch, và để khiến Kim Ngân phải tránh xa mộng tưởng của chính mình.
Riêng chỉ có một bức thư là thật. Bức thư đó được gửi vào ngày 20 tháng 12, một ngày trời mùa đông lạnh giá. Trong đó viết chỉ viết những dòng thư ngắn ngủi rằng:
“Đã nhìn em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




