watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:44 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11247 Lượt

nó đã được ấn định…Đó là một số phận nghiệt ngã.

Kim Ngân liếc nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi đen trước mặt mình. Đôi mắt anh ta như băng tuyết vĩnh cửu, lạnh đến thấu tâm can. Thế rồi đôi chân cô như không chịu được nữa, nó đành khuỵu xuống như chính những tự tôn trong cô bị sụp đổ. Cô quỳ gối dưới chân anh, gào khóc gọi tên anh:

– Vĩnh Khanh, Vĩnh Khanh…Xin lỗi!

Người đàn ông kia hơi lùi lại. Anh ta mở to mắt nhìn cô gái trước mặt, không khỏi kinh ngạc trong lòng.

– Cô làm gì vậy?

Kim Ngân lắc đầu, cô gục mặt xuống, liên tục nói xin lỗi.

Hành động này càng khiến cho người đàn ông đó khó hiểu hơn. Anh ta nhìn quanh, thấy có vài ánh mắt đang đổ về thì liền đưa tay lên ôm đầu vẻ khó xử. Thế này thực là…Không dưng lại dại dột dây vào con người này. Cô ta sang đường không thèm nhìn đèn đỏ. Muốn chết cũng đổ tội lên đầu anh. Giờ anh không cho cô ta chết, cô ta liền quỳ xuống xin lỗi như để bắt tội.

Thực là bực mình. Đúng là xui xẻo!

– Này cô, tên tôi không phải là Vĩnh Khanh!

Nghe người đó nói vậy, Kim Ngân liền ngẩng đôi mắt đẫm lệ của mình lên nhìn. Bất giác, những tâm tư trong đôi mắt ấy khiến cho anh phải giật mình. Cô ta…tại sao lại tuyệt vọng đến mức này? Tại sao lại đau thương tới mức này?

– Không, anh là Vĩnh Khanh. Dù anh có thành cát bụi thì em cũng nhận ra anh – Kim Ngân không ngừng lắc đầu và nói.

– Tôi đã nói rồi, tôi không phải Vĩnh Khanh của cô. Tên tôi là Thiên Hoàng! – Người đàn ông đó bực bội đáp.

Thiên Hoàng? Anh ta nói anh ta tên là Thiên Hoàng? Vậy còn Vĩnh Khanh? Vĩnh Khanh đâu? Nếu anh ta chết rồi, sao lại để một con người giống bản thân còn sống trên đời?

Không, cô không tin! Anh ta nhất định là Vĩnh Khanh, là Vĩnh Khanh đã từng muốn giết chết cô!

Thiên Hoàng nhắm hờ đôi mắt như để làm trôi cơn tức giận. Sau đó anh khẽ gật đầu, bàn tay theo thói quen lại đưa lên ôm trán và nói:

– Được rồi. Hôm nay coi như tôi xui nên mới gặp cô. Bà trẻ à, màu tránh ra cho tôi đi có được không? Tôi đang có việc rất quan trọng, rất vội đó.

Kim Ngân vẫn lặng nhìn Thiên Hoàng, đôi mắt nhất quyết muốn nhìn đến tận tâm khảm của anh ta. Nhưng dường như không được. Trên khuôn mặt anh là một vẻ đẹp câm lặng, Là một sự lạnh lùng khó đoán. Thứ cô nhìn thấy chỉ là một đôi mắt nghiêm nghị, một đôi lông mày sắc như lưỡi kiếm, một chiếc mũi cao và thẳng cùng mộtlàn môi bạc lạnh lùng.

Anh ta rốt cuộc là ai? Là Vĩnh Khanh mà cô vẫn thấy trong cơn ác mộng, hay chỉ là một Thiên Hoàng xa lạ vô tình cô gặp được trên đường?

Thiên Hoàng thở hắt ra một hơi. Nhưng rồi đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng, như hiểu ra được việc gì đó, đôi môi anh liền giãn ra một nụ cười khinh bỉ.

– Hóa ra là vậy – Vừa nói, Thiên Hoàng vừa đưa tay ra sau túi quần lấy ví. Anh móc ba tờ tiền ra rồi đưa cho Kim Ngân, hờ hững nói – Đã đủ chưa?

Kim Ngân nhìn ba tờ năm trăm nghìn trước mặt, cả thân người cứng đờ. Qua một thời gian rất lâu, cô không có lấy một phản ứng nào.

Thiên Hoàng thở dài tiếp, cuối cùng là anh vứt cả cái ví cùng ba tờ tiền xuống trước mặt cô. Trước khi xoay gót bỏ đi, anh nói:

– Sau này đừng làm những chuyện nhục nhã như vậy nữa!

Khi chiếc BMW X6 vụt qua người của Kim Ngân, cô mới hay bản thân đã bị anh bế lên vỉa hè từ lúc nào. Cô nhìn theo dáng của chiếc xe đó khuất dần khỏi tầm mắt, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc ví da hiệu D&G của Thiên Hoàng.

Anh ta không phải là
Vĩnh Khanh thật sao? Chẳng lẽ cô đã lầm? Mà, có thể là cô đã lầm thật. Mười năm rồi, mười năm đã trôi qua rồi. Vĩnh Khanh chắc giờ chỉ còn là một nắm xương tàn bị cát bụi chôn vùi mà thôi. Trên đời này có rất nhiều người giống nhau, mười năm qua, hình ảnh của Vĩnh Khanh trong cô cũng chỉ là hình ảnh của một người từ nhiều năm về trước. Người đàn ông tên Thiên Hoàng vừa rồi thực sự rất giống Vĩnh Khanh, nhưng trông anh ta chững chạc hơn rất nhiều. Vẻ lạnh lùng của anh thậm chí còn khiến người ta phát run.

Vậy nếu như cô đã lầm, thì xin cảm ơn trời phật!

Đó chỉ là một cơn mơ, một cơn ác mộng ngay cả khi Kim Ngân đang tỉnh.

Vĩnh Khanh đã chết rồi, đã ngã từ trên tầng cao xuống dưới…Ngày hôm ấy, cả đất trời cùng đổ mưa!

Kim Ngân vẫn nhớ cú điện thoại của Hương Liên, thông báo việc Vĩnh Khanh đã chết. Cô tât nhiên là sẽ không tin, nhưng khi đến tận nhà của Vĩnh Khanh rồi cô mới biết, hóa ra có những lúc, bản thân phải chấp nhận sự thật!

Vĩnh Khanh đã chết. Đã chết thật rồi!
.
.
.
Về tới nhà, Kim Ngân mệt mỏi ngả lưng xuống giường. Không gian cô quạnh bao trùm lấy cô, hòng mong nuốt chửng cô. Kim Ngân không để ý, dẫu sao thì cô cũng đã quen rồi. Từ cái ngày cô đứng trước cổng nhà Vĩnh Khanh, để mưa rơi như trút nước xuống cơ thể, để bản thân ngất lịm đi trong cơn mưa ấy thì cô ô đã thấy, tất cả thế giới đều sụp đổ dưới chân.

Anh ra đi không một lời từ biệt. Ngay cả một câu nói độc ác cũng không dành cho cô. Trước khi sang Mỹ, Vĩnh Khanh đã từng gằn giọng nói:

“Cả cuộc đời này, cô đừng mong có được trái tim tôi. Tôi sẽ hận cô, hận cô tới chết!”

Cô đương nhiên là biết điều đó. Cô đương nhiên là biết, cả cuộc đời này, cho dù cô có cố gắng tới mười phần năng lực, cô cũng không thể có được anh.

Bởi vì người anh yêu là Hoàng Mai.

Bởi vì người anh phải lấy là Hương Liên!

Và bởi vì người ép hôn anh chính là mẹ của anh.

Còn cô chỉ là một quân cờ trong tay những kẻ lắm mưu nhiều kế. Chỉ là một nước đi đầy hoàn hảo của những con người lúc nào cũng ích kỷ nghĩ cho bản thân mình.

Và hơn hết, cô chỉ là người để Vĩnh Khanh hận mà thôi.

Kim Ngân thờ dài, đôi mi nặng tới nỗi muốn kéo bóng tối xuống, nhưng cô lại cố gượng dậy. Cô lục tìm điện thoại trong túi xách, gọi điện cho chú Sáng.

Chuông vừa vang lên hồi thứ hai thì chú Sáng đã bắt máy. Giọng nói của chú cơ hồ rất tức giận và đầy bất mãn:

– Kim Ngân, cháu có biết cháu vừa làm điều ngu ngốc gì không?

Kim Ngân sớm đã biết trước kết quả. Cô chỉ gượng cười rồi đáp:

– Xin lỗi chú! Nhưng hồi chiều đúng là cháu có việc gấp quá, nên đành nhắn tin bảo với chú là thay người.

Chú Sáng nghe chừng đã tức lại các tức thêm, ông hét ầm lên trong điện thoại:

– Cô nói thế mà nghe được à? Tôi mất bao công sức mới có được buổi phỏng vấn này. Giờ đã bị cô cho vào dĩ vãng. Cô có biết phóng viên của báo khác phỗng tay trên của chúng ta rồi hay không? Cô có biết là họ còn thêm chi tiết chúng ta thất hẹn vào bài báo không hả? Uy tín của công ty đã bị cô làm ảnh hưởng. Sợ rằng ngày mai, tổng biên tập sẽ tới ban của chúng ta nói vài điều đó.

Kim Ngân hiểu ngụ ý của chú Sáng. Đúng là cô đã sai, nhưng cô còn cách nào hơn chứ? Cô không thể để Hoàng Mai lang thang ngoài đường ngoài chợ như thế được. Với một người thần kinh không ổn định như

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT